Mỗi Ngày Một Chuyện

ĐOẠN ĐƯỜNG MÒN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Kể cả những con người dẫu có ở cạnh nhau, hay suốt kiếp chưa hề biết mặt nhau...vẫn phải chấp nhận sự chia tay vĩnh viễn...vì thời gian tưởng là dài thê thiết , có đâu ngờ chớp mắt đã trăm năm...



Cuối bài có V.Clip: "QUÊ NGHÈO"

ĐOẠN ĐƯỜNG MÒN   -   CAO MỴ NHÂN    

Cuộc sống phải thế nào mới có ý nghĩa? Buổi đó tôi đi bộ một mình trên bờ sông Rạch Bắp, đoạn đường ngắn độ 1 Km thôi ...
Tôi phải dừng lại ở chỗ đợi đò, mà quen miệng dân quanh đó gọi là " Bến đò ", để chờ đò ngang chở qua bên kia sông, vô địa phận Quận Củ Chi. 
Cái đoạn đường 1 Km  đó, trong 2 năm trời tôi thường tới lui thật vắng vẻ, nếu nói đúng ra là hoang vu dễ sợ . 
Một bên là sông có viền cỏ dại, cao tới gần đầu người, một bên là cây rừng nhiệt đới, tức cây cối tự mọc lên vô tổ chức, chằng chịt vào nhau, 
Lối mòn từ khá lâu năm, mới biến thành lối đi trơn bóng đất đỏ mầu hổ phách, không một sợi cỏ chằng qua ...
Đó là đường trong,sát bờ sông ...
Còn đường ngoài chạy song song với nó, đường trong, mặt trải nhựa cũng từ lâu rồi, nên lỗ chỗ ổ gà . Đường ngoài này có xe hơi cọc cạch, chắc chỉ bộ máy bằng sắt thép, còn toàn bộ thùng xe bằng gỗ . 
Xe chạy từ Bình Dương lên Rạch Bắp , một chuyến duy nhất trong ngày, nên ai có việc, hay không việc, hoặc rảnh việc, đều có thể chọn con đường nhỏ này tới bến qua sông ...
Đoạn đường 1 cây số ấy, không gây cho bất cứ ai sự lo lắng, nỗi phiền buồn gì ...
Ngoài những con cuốn chiếu rừng, mầu đen nhẫy , có độ dài khoảng 20 phân tây, chúng đủng đỉnh bò từ bìa rừng bên này...băng qua  lối mòn, tới mép sông bên kia ...thì không còn sinh vật nào khác nữa ...
Thoạt đầu tôi sợ rắn rít lắm, kế tới sợ người ta, biết đâu mà lần, bất trắc là lẽ dĩ nhiên ...
Nhưng sau chả thấy gì, chỉ có cái bóng mình in trên lối mòn đó, bâng khuâng, bơ vơ chi lạ ...
Một cây  bằng lăng trổ hoa mầu tím, sao tôi thấy lúc nào cũng như có hoa trên vòm lá thấp đó .
Đứng bên thân cây bằng lăng nhiều lần để đợi đò, tôi vẫn chưa trả lời được thế nào cuộc đời mới có ý nghĩa cho riêng mỗi con người . 
Cũng chẳng tự hỏi mình là: Sẽ ở nơi buồn bã đó tới bao lâu mới rời hẳn đi ...
Đoạn đường 1 Km ngây ngô, vô tư hay đã thực sự vô cảm với người đời ...Nó, đoạn đường đau khổ, tuyệt vọng vì ai, vì đâu . 
Nó thực sự vô tư, vô cảm trước hành trình tôi sắp bỏ về xa ...tôi phải về sống dưới mái nhà ấm áp của tôi, chứ sao lại ở mãi trong ngôi nhà trên lưng chừng đồi với 7 người của 7 gia đình khác nhau, họ có là 7 chú lùn đâu mà tôi trở thành cô bạch tuyết . 
Buổi đó là ngày cuối cùng tôi thấp thoáng trên đoạn đương 1Km, lối mòn kỷ niệm rồi ...
Đứng ở Bến đò một lúc, ngó lại vạt đồi chênh vênh như cuộc đời của mình ...mấy mái tranh buồn nhớ ...người, đúng là một phần tâm trạng bài " quê nghèo " của Phạm Duy 
Tôi đã thực sự sống như vậy 2 năm ở nông trường Tây Nam Rạch Bắp, để trồng cây xuất khẩu "  Hạt Điều " do chỉ định hậu cải tạo, không phải là nằm mơ...
Nếu có nằm mơ cũng chỉ là giấc mơ bình thường của những người nghèo khổ, bất lực, bế tắc bởi nỗi khó khăn của xã hội gọi là " Xã hội Chủ nghĩa." 
Chiếc đò nhỏ tức xuồng ba lá cập Bến, bà lái đò cất giọng nói lớn vì nghĩ chỗ trống vắng loãng khí  trời, tôi 
Không nghe được chăng ...
Tôi lầm lũi xuống chỗ đất lài, rồi lên đò ...
Lại cũng chỉ có mình tôi qua đò ...như trước đó mình tôi đi bộ trên lối mòn đoạn đường 1 Km . 
Bà lái đò hỏi thăm: "  sao hôm nay cô đi một chắc dzậy , mấy người kia đâu rồi  ? " .
Tôi ngó mặt sông, nước đang dâng đầy, sóng gợn thầm thì như tiếng thở dài sót sa ...
...Ồ , mấy người kia mắc công việc nông trường, tôi về thành phố để mua thức ăn cho họ. 
Bà đò hỏi tiếp : chiều hay mai lên ? 
Tôi định trả lời không bao giò lên nữa, nhưng sợ bà đò hỏi tiếp, tôi nói : " chưa biết " . 
Quả là tôi không lên Rạch Bắp nữa, cho tới bây giờ lại càng xem như chuyện dở hơi nếu tôi trở lại đoạn đường mòn 1 Km ấy . 
Có lẽ ở trên đời , còn rất nhiều đoạn đường mòn, ngắn hay dài tuỳ theo nơi cư trú của mình, nhớ hay quên tuỳ theo nỗi buồn vui của mình...
Kể cả những con người dẫu có ở cạnh nhau, hay suốt kiếp chưa hề biết mặt nhau ...vẫn phải chấp nhận sự chia tay vĩnh  viễn ...vì thời gian tưởng là dài thê thiết , có đâu ngờ chớp mắt đã trăm năm ...
Qua sông rồi, là mênh mông bãi hố bom xếp lên nhau chồng chất, năm đó 1980, năm năm chưa đủ san bằng một nghịch cảnh bi thương của lịch sử ...
Đi qua cánh đồng hố bom này, còn đầy bất trắc, nguy hiểm hơn đoạn đường mòn 1 Km trên bờ sông vừa mới đi qua ...
Bao nhiêu mộng mơ biến sạch, chỉ còn sự chết nếu sơ ý, hay tới hồi sui bạt mạng, một ngòi nổ nào tự tháo gỡ , nổ tung lên ...thế là xong, là hết ...
Tôi không dám để cho tim thổn thức vì ai , vì đâu, những cánh chim bay soải cánh  mịt mù sông nước ...
Mà , mắt phải dán chặt vào con đường gập ghềnh trước mặt để kịp thời tránh né hiểm nguy...dù vẫn biết chiến tranh là vậy, tất cả đều bình thường, chỉ có một điều bất thường, không thường ...đó là sự xếp đặt của Thượng Đế mà loài người phải biết ...

      CAO MỴ NHÂN (HNPD) 

Click vào để nghe "QUÊ NGHÈO" 



Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

ĐOẠN ĐƯỜNG MÒN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Kể cả những con người dẫu có ở cạnh nhau, hay suốt kiếp chưa hề biết mặt nhau...vẫn phải chấp nhận sự chia tay vĩnh viễn...vì thời gian tưởng là dài thê thiết , có đâu ngờ chớp mắt đã trăm năm...



Cuối bài có V.Clip: "QUÊ NGHÈO"

ĐOẠN ĐƯỜNG MÒN   -   CAO MỴ NHÂN    

Cuộc sống phải thế nào mới có ý nghĩa? Buổi đó tôi đi bộ một mình trên bờ sông Rạch Bắp, đoạn đường ngắn độ 1 Km thôi ...
Tôi phải dừng lại ở chỗ đợi đò, mà quen miệng dân quanh đó gọi là " Bến đò ", để chờ đò ngang chở qua bên kia sông, vô địa phận Quận Củ Chi. 
Cái đoạn đường 1 Km  đó, trong 2 năm trời tôi thường tới lui thật vắng vẻ, nếu nói đúng ra là hoang vu dễ sợ . 
Một bên là sông có viền cỏ dại, cao tới gần đầu người, một bên là cây rừng nhiệt đới, tức cây cối tự mọc lên vô tổ chức, chằng chịt vào nhau, 
Lối mòn từ khá lâu năm, mới biến thành lối đi trơn bóng đất đỏ mầu hổ phách, không một sợi cỏ chằng qua ...
Đó là đường trong,sát bờ sông ...
Còn đường ngoài chạy song song với nó, đường trong, mặt trải nhựa cũng từ lâu rồi, nên lỗ chỗ ổ gà . Đường ngoài này có xe hơi cọc cạch, chắc chỉ bộ máy bằng sắt thép, còn toàn bộ thùng xe bằng gỗ . 
Xe chạy từ Bình Dương lên Rạch Bắp , một chuyến duy nhất trong ngày, nên ai có việc, hay không việc, hoặc rảnh việc, đều có thể chọn con đường nhỏ này tới bến qua sông ...
Đoạn đường 1 cây số ấy, không gây cho bất cứ ai sự lo lắng, nỗi phiền buồn gì ...
Ngoài những con cuốn chiếu rừng, mầu đen nhẫy , có độ dài khoảng 20 phân tây, chúng đủng đỉnh bò từ bìa rừng bên này...băng qua  lối mòn, tới mép sông bên kia ...thì không còn sinh vật nào khác nữa ...
Thoạt đầu tôi sợ rắn rít lắm, kế tới sợ người ta, biết đâu mà lần, bất trắc là lẽ dĩ nhiên ...
Nhưng sau chả thấy gì, chỉ có cái bóng mình in trên lối mòn đó, bâng khuâng, bơ vơ chi lạ ...
Một cây  bằng lăng trổ hoa mầu tím, sao tôi thấy lúc nào cũng như có hoa trên vòm lá thấp đó .
Đứng bên thân cây bằng lăng nhiều lần để đợi đò, tôi vẫn chưa trả lời được thế nào cuộc đời mới có ý nghĩa cho riêng mỗi con người . 
Cũng chẳng tự hỏi mình là: Sẽ ở nơi buồn bã đó tới bao lâu mới rời hẳn đi ...
Đoạn đường 1 Km ngây ngô, vô tư hay đã thực sự vô cảm với người đời ...Nó, đoạn đường đau khổ, tuyệt vọng vì ai, vì đâu . 
Nó thực sự vô tư, vô cảm trước hành trình tôi sắp bỏ về xa ...tôi phải về sống dưới mái nhà ấm áp của tôi, chứ sao lại ở mãi trong ngôi nhà trên lưng chừng đồi với 7 người của 7 gia đình khác nhau, họ có là 7 chú lùn đâu mà tôi trở thành cô bạch tuyết . 
Buổi đó là ngày cuối cùng tôi thấp thoáng trên đoạn đương 1Km, lối mòn kỷ niệm rồi ...
Đứng ở Bến đò một lúc, ngó lại vạt đồi chênh vênh như cuộc đời của mình ...mấy mái tranh buồn nhớ ...người, đúng là một phần tâm trạng bài " quê nghèo " của Phạm Duy 
Tôi đã thực sự sống như vậy 2 năm ở nông trường Tây Nam Rạch Bắp, để trồng cây xuất khẩu "  Hạt Điều " do chỉ định hậu cải tạo, không phải là nằm mơ...
Nếu có nằm mơ cũng chỉ là giấc mơ bình thường của những người nghèo khổ, bất lực, bế tắc bởi nỗi khó khăn của xã hội gọi là " Xã hội Chủ nghĩa." 
Chiếc đò nhỏ tức xuồng ba lá cập Bến, bà lái đò cất giọng nói lớn vì nghĩ chỗ trống vắng loãng khí  trời, tôi 
Không nghe được chăng ...
Tôi lầm lũi xuống chỗ đất lài, rồi lên đò ...
Lại cũng chỉ có mình tôi qua đò ...như trước đó mình tôi đi bộ trên lối mòn đoạn đường 1 Km . 
Bà lái đò hỏi thăm: "  sao hôm nay cô đi một chắc dzậy , mấy người kia đâu rồi  ? " .
Tôi ngó mặt sông, nước đang dâng đầy, sóng gợn thầm thì như tiếng thở dài sót sa ...
...Ồ , mấy người kia mắc công việc nông trường, tôi về thành phố để mua thức ăn cho họ. 
Bà đò hỏi tiếp : chiều hay mai lên ? 
Tôi định trả lời không bao giò lên nữa, nhưng sợ bà đò hỏi tiếp, tôi nói : " chưa biết " . 
Quả là tôi không lên Rạch Bắp nữa, cho tới bây giờ lại càng xem như chuyện dở hơi nếu tôi trở lại đoạn đường mòn 1 Km ấy . 
Có lẽ ở trên đời , còn rất nhiều đoạn đường mòn, ngắn hay dài tuỳ theo nơi cư trú của mình, nhớ hay quên tuỳ theo nỗi buồn vui của mình...
Kể cả những con người dẫu có ở cạnh nhau, hay suốt kiếp chưa hề biết mặt nhau ...vẫn phải chấp nhận sự chia tay vĩnh  viễn ...vì thời gian tưởng là dài thê thiết , có đâu ngờ chớp mắt đã trăm năm ...
Qua sông rồi, là mênh mông bãi hố bom xếp lên nhau chồng chất, năm đó 1980, năm năm chưa đủ san bằng một nghịch cảnh bi thương của lịch sử ...
Đi qua cánh đồng hố bom này, còn đầy bất trắc, nguy hiểm hơn đoạn đường mòn 1 Km trên bờ sông vừa mới đi qua ...
Bao nhiêu mộng mơ biến sạch, chỉ còn sự chết nếu sơ ý, hay tới hồi sui bạt mạng, một ngòi nổ nào tự tháo gỡ , nổ tung lên ...thế là xong, là hết ...
Tôi không dám để cho tim thổn thức vì ai , vì đâu, những cánh chim bay soải cánh  mịt mù sông nước ...
Mà , mắt phải dán chặt vào con đường gập ghềnh trước mặt để kịp thời tránh né hiểm nguy...dù vẫn biết chiến tranh là vậy, tất cả đều bình thường, chỉ có một điều bất thường, không thường ...đó là sự xếp đặt của Thượng Đế mà loài người phải biết ...

      CAO MỴ NHÂN (HNPD) 

Click vào để nghe "QUÊ NGHÈO" 



BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Tiếng Việt, yêu & ghét" - Lê Hữu ( Trần Văn Giang ghi lại )

'vô hình trung' là nghĩa gì vậy, sao cứ thích dùng, hình như có nghĩa là 'vô tình'

Xem Thêm

Đề bài :TIN CHIẾN SỰ MỚI NHẤT[ CẬP NHẬT NGÀY 20 -5 - 2022 ]

Suu cao,thue nang,nhu yeu pham tang gia.Kinh te eo seo...Vay ma dang Lua van lay tien cua dan tro giup linh tinh.Mo cua bien gioi.Ung ho toi ac truc tiep khi sua luat cho phep trom cuop o muc do <1.000 dollars thi vo toi....Neu vao thoi diem Trump,bon Lua da ho hoan nhu the nao ??? Nhung nguoi bau ban vi chut tu loi ,nghi gi ve dat nuoc ??? Phai chang day khong phai la dat nuoc minh ??? bat qua,lai tro ve que huong cu...Neu vay,ban la thang cho chet ! mien ban !

Xem Thêm

Đề bài :Tin Mới Nhất Về Chiến Sư Ucraina [ CẬP NHẬT NGÀY 14-5-2022 ]

Chung nao moi vet nho cua ho nha Dan da duoc tay xoa trang boc,thi Uk moi co hy vong...ngung chien.Cung vay,ngay nao ma cac cong ty ,co goc gac tu cac dang bac nu luu-anh hao cua khoi tu do va ong chief police va dang Lua thi moi giai xong phuong trinh tau cong !

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm