Mỗi Ngày Một Chuyện

KHOAI MÌ HOÀI NIỆM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Má ăn đi má, con biết má thích khoai lang, khoai mì đó nên mua về cho má, má khỏi để dành cho ai, và hết thì con lại mua, luộc sẵn rồi, má chẳng phải làm gì cả.


KHOAI MÌ HOÀI NIỆM   -   CAO MỴ NHÂN 

Không đói bụng nhưng cái tật mở tủ lạnh là thường xuyên rồi . Chỉ có không háu ăn và không sành ăn thôi , chứ lai rai quà cáp là cái đức trời cho phụ nữ , còn cái tính ham ăn lại không phải của ...đờn bà đâu nghe . 
Thế nên, căn nhà gồm có 4 người này, con trai, con dâu và cháu nội đi vắng cả ngày. Bố mẹ nó đi làm, nó thì đi học, bà nó là tôi, cứ việc làm thơ cho cõi người ta đọc , xong bắt qua kể lể " mỗi ngày một chuyện ", chỉ như  "báo cáo" thôi, không có vấn đề " Tám " . 
Chị Phụng Nga, phu nhân Trung tá Trần Văn Út, bảo rằng: "thấy Mỵ Nhân quen đông ơi là đông, và đi nhiều nơi ơi là nhiều, chớ có Tám gì đâu". 
Đúng rồi chị Phụng Nga, nội cái vụ lỡ bị cúp tiền " không trẻ " của mình, là em có thể đi một vòng quanh bè bạn, cũng có thể uống nước cầm hơi rồi , chưa kể còn được ăn chè, cháo, phở vv...nếu bạn ta có chút nhã ý . 

Chu choa, nghe cái  " nhã ý  " mà tủi thân , song chết nỗi ở Huê Kỳ có 2 đặc điểm hơn hằn các nước giàu có...
1/  Được trợ cấp tiền không còn trẻ, bịnh và các tai ương khác . 
2/ Được dồi dào phương tiện ăn uống. 
  Nên tạm xếp " nhã ý " của bạn bè lại, xài câu : Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, nghĩa là ta cứ tự lực trước , rồi kẹt chẳng đã, hãy đề cập tới lòng tốt hay tình thương hại của bạn bè . 
Vả lại bạn bè cũng như ta thôi, lương tiền cố định, tại sao ta lại nhòm túi bạn bè chứ . 
Muốn thế thì phải xếp các thú sinh hoạt riêng, như là quần tam tụ ngũ, hội hè đình đám, rút về ở ẩn, để không vướng bận ...tư duy phân tung phát tán lôi thôi . 
Phải mấy năm tôi mới đạt được gìn giữ cái tôi trong khuôn viên " xơ xác điêu tàn vì ai "...này.
Tới một lúc, chính mình không còn thích cái gì ở bên ngoài nữa, và đi tới giai đoạn sợ hay ngại phải ra đường đó, trời ạ . ..

Con trai cứ việc chở con dâu mỗi chiều chủ nhật, mà gia đình tôi quen gọi là " đi Santa Ana ", mặc dầu chỉ vòng quanh mấy cái chợ ở khu chợ VN Phước  Lộc Thọ . Rồi dinh về một xe đồ ăn thức uống cho một tuần hay vài tuần kế tiếp ...
Ấy thế mà một tuần hết cũng mau, một tháng hết cũng chóng, quanh đi quẩn lại năm này tiếp năm khác , đã sắp sửa 1/5 thế kỷ 21 rồi . 
Đúng là người nhàn hạ nào cũng chỉ biết ngồi đếm thời gian, chứ biết làm gì đây nhỉ  ? 
Bởi vì đã làm này, làm kia, là không nhàn hạ nữa.
Thì đi mở tủ lạnh vậy. Bắt gặp 2 gói khoai mì đã luộc sẵn, mỗi gói 3 củ dài bằng nhau, độ dài 12 cm, mang cái nhãn từ ở VN xuất cảng qua . 
Đã được cảnh giác tình trạng vệ sinh chẳng thể nào OK . Nhưng mình vẫn thấy như là ...khoai mì ngon quá xá, không thể nào không ăn một khúc được . 
Bèn hâm nóng cả bao khoai mì đó, rồi bắt đầu ăn chơi. 
Xong lại muốn ăn thêm, và cứ thế, cứ muốn ăn thêm .

...Nhưng rồi, hình ảnh những trại tù cải tạo hiện ra ...
Hình ảnh những ông tù cải tạo cũng hiện ra một lúc ...
Tất cả đều khổ một cách bẽ bàng, nhục nhã ...
Quang, Thiếu uý khoá Bất Khuất Thủ Đức, mới ra trường chắc khoảng vài năm, mà ở tù dài gấp 2 lần thời gian trong quân ngũ . 
Sự say mê đơn vị cùng chiến đấu,  đã khiến lý tưởng của người sĩ quan trẻ này mỗi lúc một rực rỡ hơn .
Có thể anh ta, thiếu uý Quang khoá Bất Khuất, nuôi mộng được chỉ huy, anh ta đã từng nói với tôi như vậy , và nghiệp võ đối với nam nhi thời chiến, là con đường duy nhất đúng, thể hiện dưới chính nghĩa Quốc gia , chứ không phải tạo ra thứ anh hùng thảo khấu...
Hậu cải tạo thì tôi gặp Quang trên đường đi ...lao động Xã hội chủ nghĩa bắt buộc trong thời gian quản chế, lại chung một tổ công tác là phát rừng, xây dựng nông trường Tây Nam Bình Dương . 
Tất nhiên lớp sĩ quan trẻ VNCH, ở trong tù thì ăn chẳng bằng ai mà làm nhất định phải ...thả sức nhiều hơn bạn tù đàn anh hay niên trưởng rồi . 
Quý vị bằng hay quanh lứa tuổi tôi, cũng lao động đến trõm lơ cả mắt vì đói, sẽ bực lắm, và sẽ nói : " Thằng này  " thiếu đường xơi cả những con nòng nọc loăng quăng trong hố nước đọng, vẫn làm chết bỏ chứ có chơi đâu ...
Tuy nhiên lớp thiếu uý trẻ nhất, chúng, là Quang nói , đã phải gạt nước mắt nếu khóc được, trước hình hài bạn chúng, chỉ còn đúng bộ da mỏng lét xếp đôi lại được vì ...đói đấy . 
Mà chị, là tôi, có biết chuyện này không, thằng bạn tôi , Thiếu uý Quang Bất Khuất, ở trong tù, nó cứ mang theo cái nón sắt cũ đã méo mó, còn lủng một vài chấm li ti ...để làm gì biết không, để đựng tất cả những gì vứt đi, rồi lén nấu lại ăn đó . 

Làm gì có cái gì vứt đi trong cải tạo mà còn ăn được nữa hả  ? 
Ối giời ôi, tôi mà nói sai thì chết đi, thần khẩu sẽ kéo toạc cái mồm tôi ra cho rách toét nhá, Quang kể lại với tôi thế này : 
" Cái giai đoạn mà bọn CS bắt tù mình ăn bo bo mầu nâu đó, bo bo cứng nhắc đó không tiêu đâu, khi đi cầu ra, nó còn y, thằng có nón sắt lủng đó, nó giữ cái phân đó lại, rửa thiếu đường mòn một nửa hạt bo bo , tức là cho thật sạch, thật sạch, rồi nấu lại chị ơi, và ăn . 
Quang nhìn tôi, vẻ ngượng vì nghĩ lại thời gian khốn nạn nhất của đời mình, tôi ngó đi chỗ khác, vì không thể kể lại hết được nhiều lắm ...
Khi nào toán tôi tới phiên được nuôi heo, là kể như trúng mánh, chị biết không, 6 thằng nấu ăn ở cái B tôi , tụi tôi đứa bằm thân cây chuối, đứa xắt rau lang hoặc rau muống là cái đoạn cỗi đó, có khi là vỏ quả bí đỏ , vv...rồi nước vo gạo của hôm trước ..,cứ thế cho vô cái chảo to như mả tổ nhà nó, nấu ình ịch cho thật nhừ , chớ chị không nghe tôi kể ba cái rác rưởi dành nấu cám heo đó sao, nhưng cám đâu mà cám, mấy cái lằng nhằng nêu trên thôi .
Bắt đầu sôi nghe chin chín là bọn tôi mỗi thằng nón sắt , bình nhựa, tệ lắm thì lon guigoz ...xếp hàng chung quanh nồi cám heo và thằng nào thằng nấy xúc ( múc ) 
đến nỗi lượng cám heo vơi còn một nửa, chưa kể sẵn đà đang nấu, cứ mắt trước mắt sau múc vô chén đâu đó, mỗi thằng gọi là ăn sáng cho bõ lúc đói hành hạ . 
Nhưng tụi quản giáo nó tinh lắm, vì cái đời chúng nó vốn từ cùng đinh nghèo mạt lên, nên có đứa nó rình , nó bắt quả tang bọn này xơi vụng cám heo, hết chối . 
Thế rôi làm sao giải quyết, bọn nó phạt hay ngồi giữa sân cho nghe phê bình . 
May quá chị ơi, có lần một tên vệ binh nhóc con, nó không hầm như bọn quản giáo già, nó bảo : 
" này , này , lấy nước lã đổ thêm vào đi, con heo này sẽ làm liên hoan thôi, các anh , là 6 đứa tôi, ăn trước, tức là án cám heo đó, thì khỏi ăn sau, vì " nà " con heo ốm tong teo, do các anh ăn vụng thức ăn của nó vậy . " 
6 thằng tôi tính oánh cho nó một trận rồi muốn ra sao thì ra, nhưng chợt nghĩ lại, mình chống đối vì chuyện to lớn, cao vời cơ , chứ vì ăn trộm cám heo thì nhục lây cho tất cả bang tù cải tạo mình, nên tụi này bỏ qua . 
Chuyện cũng gọi là lâu rồi, năm chúng tôi " đàm đạo vấn đề đói khát của tù cải tạo " Quang mới 25 tuổi , nay Quang đúng 60 tuổi rồi , mà cái hoạ thường vô đơn chí, cậu ta ở tù không đủ tiêu chuẩn ra đi tị nạn hay sao đó, đã và đang còn khốn khổ ở quê nhà ...

Đúng là chuyện đã sang trang lâu rồi thật, nhưng gói khoai mì luộc, trắng trẻo, bỏ trong bao sạch sẽ này, khiến tôi nhớ lại một thời khốn khổ bên nhau ở cái nông trường trồng cây điều nơi chiến khu tam giác sắt toàn bom đạn mìn chưa nổ ...
Với nồi khoai mì to bự chảng thay một bữa cơm trong ngày, tuy không phải điều hành bộ máy nhai như trước đó trong tù, nhưng cũng không dám ăn thả ga khoai mì, vì hậu quả của ăn khoai mì cả rổ vì quá đói đã khiến vài đàn anh tôi chết ngay tức khắc trong các trại tù ghê rợn nào đó, cùng do quý bạn tù kể lại khi đã trở về mái ấm xưa . 
Khoai mì chả là cao lương mỹ vị gì, nhưng cũng có sức quyến rũ tha nhân lắm , bằng chứng là tôi đang nhâm nhi mấy củ khoai mì mua ở chợ VN vùng Little Saigon Nam California , và phải giữ nguyên tắc sống , ấy là ăn chầm chậm thôi, kẻo nhiều quá, phải đi cấp cứu vì thừa chứ không phải vì thiếu như cái thời trong lao lý xa xôi. 
Trong thâm tâm tôi, vẫn muốn có một ngày mời mấy bạn tù dự một bữa cơm  mà chỉ toàn ...thức ăn nơi những trung tâm tù cải tạo bên CS VN, giai đoạn chúng cướp cuộc mà cứ khoe thắng với thối . 
Tôi nghĩ không thể quên được, vì muốn sống với CS là lúc nào cũng phải nhớ  " Quốc Yến " của bọn họ gồm khoai mì chính hiệu . 
Đang " hoài niệm " khoai mì, thì con dâu tôi bất ngờ từ ngoài phố về, cô nàng tưởng tôi phân vân chưa dám ăn quà quý hoá đó, muốn nhường cho vợ chồng con trai tôi, dâu tôi thản nhiên nói : 
Má ăn đi má, con biết má thích khoai lang, khoai mì đó nên mua về cho má, má khỏi để dành cho ai, và hết thì con lại mua, luộc sẵn rồi, má chẳng phải làm gì cả .  
OK quá xá hả, cũng cùng một thứ ăn thôi , mà nó được xử dụng khác nhau cả về không gian, thời gian lẫn sự kiện lịch sử của nó, khoai mì trong cuộc sống ...chúng ta, à quên, trong cuộc sống của tôi thôi . 
      
        CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

KHOAI MÌ HOÀI NIỆM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Má ăn đi má, con biết má thích khoai lang, khoai mì đó nên mua về cho má, má khỏi để dành cho ai, và hết thì con lại mua, luộc sẵn rồi, má chẳng phải làm gì cả.


KHOAI MÌ HOÀI NIỆM   -   CAO MỴ NHÂN 

Không đói bụng nhưng cái tật mở tủ lạnh là thường xuyên rồi . Chỉ có không háu ăn và không sành ăn thôi , chứ lai rai quà cáp là cái đức trời cho phụ nữ , còn cái tính ham ăn lại không phải của ...đờn bà đâu nghe . 
Thế nên, căn nhà gồm có 4 người này, con trai, con dâu và cháu nội đi vắng cả ngày. Bố mẹ nó đi làm, nó thì đi học, bà nó là tôi, cứ việc làm thơ cho cõi người ta đọc , xong bắt qua kể lể " mỗi ngày một chuyện ", chỉ như  "báo cáo" thôi, không có vấn đề " Tám " . 
Chị Phụng Nga, phu nhân Trung tá Trần Văn Út, bảo rằng: "thấy Mỵ Nhân quen đông ơi là đông, và đi nhiều nơi ơi là nhiều, chớ có Tám gì đâu". 
Đúng rồi chị Phụng Nga, nội cái vụ lỡ bị cúp tiền " không trẻ " của mình, là em có thể đi một vòng quanh bè bạn, cũng có thể uống nước cầm hơi rồi , chưa kể còn được ăn chè, cháo, phở vv...nếu bạn ta có chút nhã ý . 

Chu choa, nghe cái  " nhã ý  " mà tủi thân , song chết nỗi ở Huê Kỳ có 2 đặc điểm hơn hằn các nước giàu có...
1/  Được trợ cấp tiền không còn trẻ, bịnh và các tai ương khác . 
2/ Được dồi dào phương tiện ăn uống. 
  Nên tạm xếp " nhã ý " của bạn bè lại, xài câu : Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, nghĩa là ta cứ tự lực trước , rồi kẹt chẳng đã, hãy đề cập tới lòng tốt hay tình thương hại của bạn bè . 
Vả lại bạn bè cũng như ta thôi, lương tiền cố định, tại sao ta lại nhòm túi bạn bè chứ . 
Muốn thế thì phải xếp các thú sinh hoạt riêng, như là quần tam tụ ngũ, hội hè đình đám, rút về ở ẩn, để không vướng bận ...tư duy phân tung phát tán lôi thôi . 
Phải mấy năm tôi mới đạt được gìn giữ cái tôi trong khuôn viên " xơ xác điêu tàn vì ai "...này.
Tới một lúc, chính mình không còn thích cái gì ở bên ngoài nữa, và đi tới giai đoạn sợ hay ngại phải ra đường đó, trời ạ . ..

Con trai cứ việc chở con dâu mỗi chiều chủ nhật, mà gia đình tôi quen gọi là " đi Santa Ana ", mặc dầu chỉ vòng quanh mấy cái chợ ở khu chợ VN Phước  Lộc Thọ . Rồi dinh về một xe đồ ăn thức uống cho một tuần hay vài tuần kế tiếp ...
Ấy thế mà một tuần hết cũng mau, một tháng hết cũng chóng, quanh đi quẩn lại năm này tiếp năm khác , đã sắp sửa 1/5 thế kỷ 21 rồi . 
Đúng là người nhàn hạ nào cũng chỉ biết ngồi đếm thời gian, chứ biết làm gì đây nhỉ  ? 
Bởi vì đã làm này, làm kia, là không nhàn hạ nữa.
Thì đi mở tủ lạnh vậy. Bắt gặp 2 gói khoai mì đã luộc sẵn, mỗi gói 3 củ dài bằng nhau, độ dài 12 cm, mang cái nhãn từ ở VN xuất cảng qua . 
Đã được cảnh giác tình trạng vệ sinh chẳng thể nào OK . Nhưng mình vẫn thấy như là ...khoai mì ngon quá xá, không thể nào không ăn một khúc được . 
Bèn hâm nóng cả bao khoai mì đó, rồi bắt đầu ăn chơi. 
Xong lại muốn ăn thêm, và cứ thế, cứ muốn ăn thêm .

...Nhưng rồi, hình ảnh những trại tù cải tạo hiện ra ...
Hình ảnh những ông tù cải tạo cũng hiện ra một lúc ...
Tất cả đều khổ một cách bẽ bàng, nhục nhã ...
Quang, Thiếu uý khoá Bất Khuất Thủ Đức, mới ra trường chắc khoảng vài năm, mà ở tù dài gấp 2 lần thời gian trong quân ngũ . 
Sự say mê đơn vị cùng chiến đấu,  đã khiến lý tưởng của người sĩ quan trẻ này mỗi lúc một rực rỡ hơn .
Có thể anh ta, thiếu uý Quang khoá Bất Khuất, nuôi mộng được chỉ huy, anh ta đã từng nói với tôi như vậy , và nghiệp võ đối với nam nhi thời chiến, là con đường duy nhất đúng, thể hiện dưới chính nghĩa Quốc gia , chứ không phải tạo ra thứ anh hùng thảo khấu...
Hậu cải tạo thì tôi gặp Quang trên đường đi ...lao động Xã hội chủ nghĩa bắt buộc trong thời gian quản chế, lại chung một tổ công tác là phát rừng, xây dựng nông trường Tây Nam Bình Dương . 
Tất nhiên lớp sĩ quan trẻ VNCH, ở trong tù thì ăn chẳng bằng ai mà làm nhất định phải ...thả sức nhiều hơn bạn tù đàn anh hay niên trưởng rồi . 
Quý vị bằng hay quanh lứa tuổi tôi, cũng lao động đến trõm lơ cả mắt vì đói, sẽ bực lắm, và sẽ nói : " Thằng này  " thiếu đường xơi cả những con nòng nọc loăng quăng trong hố nước đọng, vẫn làm chết bỏ chứ có chơi đâu ...
Tuy nhiên lớp thiếu uý trẻ nhất, chúng, là Quang nói , đã phải gạt nước mắt nếu khóc được, trước hình hài bạn chúng, chỉ còn đúng bộ da mỏng lét xếp đôi lại được vì ...đói đấy . 
Mà chị, là tôi, có biết chuyện này không, thằng bạn tôi , Thiếu uý Quang Bất Khuất, ở trong tù, nó cứ mang theo cái nón sắt cũ đã méo mó, còn lủng một vài chấm li ti ...để làm gì biết không, để đựng tất cả những gì vứt đi, rồi lén nấu lại ăn đó . 

Làm gì có cái gì vứt đi trong cải tạo mà còn ăn được nữa hả  ? 
Ối giời ôi, tôi mà nói sai thì chết đi, thần khẩu sẽ kéo toạc cái mồm tôi ra cho rách toét nhá, Quang kể lại với tôi thế này : 
" Cái giai đoạn mà bọn CS bắt tù mình ăn bo bo mầu nâu đó, bo bo cứng nhắc đó không tiêu đâu, khi đi cầu ra, nó còn y, thằng có nón sắt lủng đó, nó giữ cái phân đó lại, rửa thiếu đường mòn một nửa hạt bo bo , tức là cho thật sạch, thật sạch, rồi nấu lại chị ơi, và ăn . 
Quang nhìn tôi, vẻ ngượng vì nghĩ lại thời gian khốn nạn nhất của đời mình, tôi ngó đi chỗ khác, vì không thể kể lại hết được nhiều lắm ...
Khi nào toán tôi tới phiên được nuôi heo, là kể như trúng mánh, chị biết không, 6 thằng nấu ăn ở cái B tôi , tụi tôi đứa bằm thân cây chuối, đứa xắt rau lang hoặc rau muống là cái đoạn cỗi đó, có khi là vỏ quả bí đỏ , vv...rồi nước vo gạo của hôm trước ..,cứ thế cho vô cái chảo to như mả tổ nhà nó, nấu ình ịch cho thật nhừ , chớ chị không nghe tôi kể ba cái rác rưởi dành nấu cám heo đó sao, nhưng cám đâu mà cám, mấy cái lằng nhằng nêu trên thôi .
Bắt đầu sôi nghe chin chín là bọn tôi mỗi thằng nón sắt , bình nhựa, tệ lắm thì lon guigoz ...xếp hàng chung quanh nồi cám heo và thằng nào thằng nấy xúc ( múc ) 
đến nỗi lượng cám heo vơi còn một nửa, chưa kể sẵn đà đang nấu, cứ mắt trước mắt sau múc vô chén đâu đó, mỗi thằng gọi là ăn sáng cho bõ lúc đói hành hạ . 
Nhưng tụi quản giáo nó tinh lắm, vì cái đời chúng nó vốn từ cùng đinh nghèo mạt lên, nên có đứa nó rình , nó bắt quả tang bọn này xơi vụng cám heo, hết chối . 
Thế rôi làm sao giải quyết, bọn nó phạt hay ngồi giữa sân cho nghe phê bình . 
May quá chị ơi, có lần một tên vệ binh nhóc con, nó không hầm như bọn quản giáo già, nó bảo : 
" này , này , lấy nước lã đổ thêm vào đi, con heo này sẽ làm liên hoan thôi, các anh , là 6 đứa tôi, ăn trước, tức là án cám heo đó, thì khỏi ăn sau, vì " nà " con heo ốm tong teo, do các anh ăn vụng thức ăn của nó vậy . " 
6 thằng tôi tính oánh cho nó một trận rồi muốn ra sao thì ra, nhưng chợt nghĩ lại, mình chống đối vì chuyện to lớn, cao vời cơ , chứ vì ăn trộm cám heo thì nhục lây cho tất cả bang tù cải tạo mình, nên tụi này bỏ qua . 
Chuyện cũng gọi là lâu rồi, năm chúng tôi " đàm đạo vấn đề đói khát của tù cải tạo " Quang mới 25 tuổi , nay Quang đúng 60 tuổi rồi , mà cái hoạ thường vô đơn chí, cậu ta ở tù không đủ tiêu chuẩn ra đi tị nạn hay sao đó, đã và đang còn khốn khổ ở quê nhà ...

Đúng là chuyện đã sang trang lâu rồi thật, nhưng gói khoai mì luộc, trắng trẻo, bỏ trong bao sạch sẽ này, khiến tôi nhớ lại một thời khốn khổ bên nhau ở cái nông trường trồng cây điều nơi chiến khu tam giác sắt toàn bom đạn mìn chưa nổ ...
Với nồi khoai mì to bự chảng thay một bữa cơm trong ngày, tuy không phải điều hành bộ máy nhai như trước đó trong tù, nhưng cũng không dám ăn thả ga khoai mì, vì hậu quả của ăn khoai mì cả rổ vì quá đói đã khiến vài đàn anh tôi chết ngay tức khắc trong các trại tù ghê rợn nào đó, cùng do quý bạn tù kể lại khi đã trở về mái ấm xưa . 
Khoai mì chả là cao lương mỹ vị gì, nhưng cũng có sức quyến rũ tha nhân lắm , bằng chứng là tôi đang nhâm nhi mấy củ khoai mì mua ở chợ VN vùng Little Saigon Nam California , và phải giữ nguyên tắc sống , ấy là ăn chầm chậm thôi, kẻo nhiều quá, phải đi cấp cứu vì thừa chứ không phải vì thiếu như cái thời trong lao lý xa xôi. 
Trong thâm tâm tôi, vẫn muốn có một ngày mời mấy bạn tù dự một bữa cơm  mà chỉ toàn ...thức ăn nơi những trung tâm tù cải tạo bên CS VN, giai đoạn chúng cướp cuộc mà cứ khoe thắng với thối . 
Tôi nghĩ không thể quên được, vì muốn sống với CS là lúc nào cũng phải nhớ  " Quốc Yến " của bọn họ gồm khoai mì chính hiệu . 
Đang " hoài niệm " khoai mì, thì con dâu tôi bất ngờ từ ngoài phố về, cô nàng tưởng tôi phân vân chưa dám ăn quà quý hoá đó, muốn nhường cho vợ chồng con trai tôi, dâu tôi thản nhiên nói : 
Má ăn đi má, con biết má thích khoai lang, khoai mì đó nên mua về cho má, má khỏi để dành cho ai, và hết thì con lại mua, luộc sẵn rồi, má chẳng phải làm gì cả .  
OK quá xá hả, cũng cùng một thứ ăn thôi , mà nó được xử dụng khác nhau cả về không gian, thời gian lẫn sự kiện lịch sử của nó, khoai mì trong cuộc sống ...chúng ta, à quên, trong cuộc sống của tôi thôi . 
      
        CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

'Chán Đảng khô Đoàn, nhạt chính trị' có phải là mới?

Trong một văn bản giáo dục văn hóa tư tưởng ở Việt Nam hồi 2009 cụm từ "chán Đảng khô Đoàn nhạt chính trị" đã được nhắc đến.

Xem Thêm

Huyền thoại về muối và cao cholesterol

Lâu nay hễ ăn mặn một chút là sợ cao huyết áp, ăn uống ch iên xào chút mỡ cũng sợ high cholesterol.

Xem Thêm

Đêm ở bải rác lớn nhất Hà Nội.

Nhặt rác cũng là một nghề mưu sinh cũng đủ nuôi sống gia đình, một người nhặt rác trong 30 ngày (một tháng) cũng có thể kiếm được từ 2 đến 3 triệu đồng một tháng.

Xem Thêm

Ngao khổng lồ nặng 300kg.

Ngao khổng lồ nếu được sinh trưởng trong môi trường thích ứng, ngao có thể đạt kích thước 1,5m, nặng 3 tạ.

Xem Thêm

HÀNH TRÌNH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi thuộc lòng từng chi tiết một những gì xẩy ra với mỗi cá nhân đặc biệt, hay từng đơn vị nhỏ mà tôi mặc nhiên hiện diện, ở gia đình quân nhân các cấp trong thành phố, ngoài các trại gia binh, hay tới tận cùng núi non, sông biển, đất lở, đồng lụt vv.

Xem Thêm

Chúng tôi muốn nhiều thuốc độc hơn nữa cho bọn tham nhũng - Mai

( HNPD ) Hôm nay ngày 17/11, tử tù Nguyễn Hải Dương đã nhận những mũi tiêm thuốc độc để đền tội cho việc đã sát hại dã man 6 người trong một gia đình. Đó là cái giá xứng đáng mà anh ta phải trả cho những tội ác

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Giới thiệu bài thơ Đây Mùa Thu Tới của Xuân Diệu - Mai Tú Ân

Chắc "hậu bối" MTA thuộc làu bài thơ "chửi cha, mắng mẹ" của "tiền bối" Xuân Diệu (Xuân Tóc Quăn) khi ca tụng, đưa Xuân Tóc Quăn tới tận mây xanh: " Ai về làng Bái Hạ Nhắn vợ chồng thằng Thu Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . ." (ông bà Ngô Xuân Thu là bố mẹ Xuân Diệu)...

Xem Thêm

Đề bài :Bộ phim "Vietnam: The Real Story"

Tôi đề nghị phần thông dịch nên được tóm tắt lại để những người dân bình thường có thể nghe và hiểu dễ dàng hơn.Có những phần được thông dịch theo sát nghĩa của diễn giả 1 cách máy móc khiến câu nói có phần tối nghĩa.

Xem Thêm

Đề bài :Nền giáo dục Việt Nam: Vẫn lạc đường sau 35 năm

Bưng bô cho lũ lạc đường.........Thì mi ắt thuộc về phường đi hoang.........Lạc đường cùng kẻ đi hoang.........Chúng mày làm mạt xóm làng ,quê hương

Xem Thêm

Đề bài :Đem thân “Chiêu đãi” bạn của chồng

Chắc chắn năm sau cô vợ sẽ xúi anh chồng hóa trang nữa rùi.Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Thiến heo,chăn vịt,thợ hồ..........Mướn thằng khoa bảng bưng bô cho mình.........Nhiều thằng bưng rất tận tình.........Vừa bưng,vừa liếm,thưa trình,chùi lau........

Xem Thêm

Đề bài :NHÂN NGÀY GIỖ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, SUY NGHĨ VỀ CUỘC CHIẾN 1954-1975. Người Lính Già Chu Tất Tiến

Hom nay nhin My lien hiep quan su va vien tro giup cung co che do Cong San VN thi ro rang la quan doi VNCH da bi cac tuong trong hoi dong quan nhan cach mang va My luong gat hy sinh xuong mau vo ich. Quan VNCH hy sinh tu thu Kontum, An Loc,va tai chiem Quang Tri nam 1972 de nguoi My co the manh thuong thuyet lay tu binh ve trong danh du, trong khi do hon 10 ngan tu binh VNCH khong duoc trao tra. Ong Thieu bo roi 200 ngan quan can chanh tai QK I va II roi di qua Dai Loan. Ong Minh thi luong gat quan VNCH la da co giai phap hoa giai va ra lenh quan VNCH o lai ban giao cho quan Cong San, giao nop het 1 trieu ngan quan can chanh cho cong san tra thu. Dung nghe nhung gi Cong San, ong Thieu, ong Minh, ong Ky, va My noi ma hay nhin nhung gi ho lam vi ho dua den dau hang nhuc nha cua 1 trieu quan VNCH. Chung ta da bi ho luong gat hy sinh xuong mau vo ich.

Xem Thêm

Đề bài :Ủng hộ ca sĩ Mai Khôi - Mai Tú Ân

Không biết đến bao giờ MTA mới mở mắt khi ủng hộ con điếm vô giáo dục Mai Khôi đã làm trò thô bỉ như vậy...MTA thử làm việc này với Tập Cận Bình xem sao đi ! Thách đấy !!!

Xem Thêm

Đề bài :LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN

Câu châm ngôn của chúng tôi, những chiến sỉ QLVNCH khi trong trại tù Lao Bảo-Cồn Tiên ,Ái Tử ,Bình Điền là : - THÀ ĐỂ CHÚNG NÓ ( cán bộ VC ) GHÉT ,CHỚ KHÔNG ĐỂ CHÚNG NÓ KHINH. vẪN GIỮ TRONG ĐẦU CHO MÃI ĐẾN SAU NÀY.

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Đừng nói đây là "một thanh niên Việt Nam", không đúng. Đây là con cháu bác sau 70 năm trồng người. Tận cùng của sự hèn hạ!!

Xem Thêm

Đề bài :Áo yếm tiếp APEC để “khoe” nét truyền thống? - Phan Đức Minh

Yếm là áo lót phụ nữ xưa, tức là xú-chiên của đàn bà con gái ngày nay. Loại này chỉ mặc trong phòng ngủ thôi, ai lại mặc ngoài chứ đừng nói mặc tiếp khách. Ngày nay con cháu bác Hồ chơi trội, cho con gái Việt mặc yếm tiếp rượu cho khách. Cứ như là bôi tro trát trấu phụ nữ Việt nam, hạ phụ nữ Việt Nam xuống hàng con cháu Tú Bà hết cả. Mẹ kiếp, đó là thứ Văn Hóa Cọng sản đó sao??

Xem Thêm

TIN MỚI

Chúng tôi muốn nhiều thuốc độc hơn nữa cho bọn tham nhũng - Mai

( HNPD ) Hôm nay ngày 17/11, tử tù Nguyễn Hải Dương đã nhận những mũi tiêm thuốc độc để đền tội cho việc đã sát hại dã man 6 người trong một gia đình. Đó là cái giá xứng đáng mà anh ta phải trả cho những tội ác

Xem Thêm

Chủ nghĩa xã hội đã phá nát Venezuela ra sao?

Chavez lấy cảm hứng của mình từ nhà tư vấn của ông ta, Fidel Castro. Như người tư vấn của mình, ông ta thích thực hiện các bài diễn văn – vài cái kéo dài đến 7 tiếng đồng hồ.

Xem Thêm

Việc gì khó có Cờ Đỏ - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Phát huy tinh thần ranh ngôn xuýt chó vào bụi rậm, xúi trẻ ăn kít gà “Đâu cần thanh niên có,việc gì khó có thanh niên” trên đường xích hóa Việt Nam theo lệnh “ông nội” của “Bác” xưa kia

Xem Thêm

‘Tuyệt chiêu’ để rơi vào giấc ngủ trong 60 giây

Đêm đã về khuya, đèn đóm cũng tắt cả rồi, nhưng đầu não vẫn không yên để cho đôi mắt bạn được khép lại.

Xem Thêm

Đất nước vĩ đại mà lạ lùng ! -Phan Đức Minh

(HNPD) -Chu choa ! Đường xá, xe cộ ở Mỹ thế này!-

Xem Thêm

TRÁI TIM PHA LÊ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Buồn vương ngày đợi tháng chờ Hình như em đã cắt bờ tóc mây Lược anh là đôi bàn tay Chải cho em mối tơ này rối tinh

Xem Thêm

Ghé thăm Sydney, kinh đô ánh sáng của Úc - Lão Phan sưu tầm

(HNPD) Nếu có dịp hạ cánh đến Sydney vào ban đêm, du khách sẽ được nhìn thấy ánh sáng chói lòa của thành phố xa hoa nhất nước Úc, với nhà hát Opera House và cây cầu cảng nổi tiếng.Thành phố cảng Sydney

Xem Thêm

Thanksgiving -Tạ Ơn

(HNPD) Tạ ơn Thiên Chúa, đã ban cho những ngày mùa Hạ, Nắng ấm mặt trời, rực rỡ muôn hoa, Những chiếc nụ non cuối cùng dù đang héo úa Vần ở trên cành, cho đến lúc mùa Hạ đi qua.

Xem Thêm

Một câu chuyện cảm động - Nguyên Trần

Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.

Xem Thêm

Những bài thơ chữa bệnh

Lá non đu đủ thêm củ tỏi xào Chịu khó ăn vào, sỏi nào cũng hết.

Xem Thêm