Mỗi Ngày Một Chuyện

KHOẢNG TRỐNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mỗi người có một cách nhìn về cuộc sống chứ hả? Vì thế mới có những: vũ trụ quan, nhân sinh quan, luyến ái quan...
         
        
         Cuối bài có nhạc phẩm: La chanson d'Orphée -  Dalida

    KHOẢNG TRỐNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Mình mới text cho anh y một màn hình IPhone "nhớ quá! nhớ quá!", text cho đỡ tức thôi, chứ không phải nhớ tôi đó à, cha ơi, lại luận điệu của anh rồi, chứ ông cai hàng tổng nào đây? 

Thì đúng là nhớ anh "quạ xạ" mấy hôm nay, vì liên tưởng đại hội năm ngoái, trong hơi men cùng... chiến hũ, anh còn phone cho mình, ngay tức khắc mình nhìn đồng hồ Ipad, 9.30 pm Cali, là 12.30 am miền đông đó. 

Cái hình ảnh rất lính ấy, hay là rất chinh phu, có giai nhân nào không cảm kích, đừng nói là người sống với thơ, với mộng như mình, thì xúc động còn hơn ai nữa. 

 

Nhưng trưa nay nỗi nhớ nó lạ lắm...

Trước nhất mình thấy không gian ngoài cửa sổ phòng, nó "empty" một cách thấy rõ nỗi trống vắng đến mất bình tĩnh luôn, làm như mình sắp lịm đi tới nơi. 

Mình muốn nói cho anh biết, giống thời gian cách nay 2 tháng, tức là sau khi anh "tuyệt giao" với mình, anh tịnh ngôn với riêng mình, khiến mình hoá đau, phải đi cấp cứu sáng ngày 12-5-2017. 

Ô hay, bệnh của người phá sản nhịp tim thơ, mà đổ hô cho tôi à, anh không xua tay, lắc đầu, mà im lặng một cách lạnh lùng. 

Sự kiện đã khiến tâm hồn mình nó "empty" giống không gian ngoài kia, hôm nay, mà bên trong khung cửa sổ là mình đang ngồi suy tụng để xem mình đang thực sự nhớ ai, nhưng lại trống rỗng hình ảnh, kể cả anh, anh đang làm gì vậy? 

 

 Bà chị tôi, mới góa chồng nửa năm nay, song bà ấy thong thả, ung dung đến... lạnh lùng, lại thêm một nhận xét lạnh lùng, nhưng chắc chắn không giống anh của... mình. 

Nhưng cả 2 trường hợp đều dựa trên cơ sở là: "ở đời này, không có gì quan trọng, kể cả sự chết."

Bà chị tôi không có con, nên mấy chục năm 2 anh chị chỉ có nhau, gọn gàng...và lúc nào chị tôi cũng chỉ dựa vào anh rể tôi là chính, từ lái xe đi chợ, đến làm giấy tờ hưởng tiền già vv...

Nay anh rể tôi mất đúng dịp Tết nguyên đán vừa qua. 

Chị đã cùng bà chị họ đi đó đi đây, bà nói rằng: "Đâu còn ai lo cho chị nữa, chị phải tự lo, nhưng nếu để thì giờ ăn không ngồi rồi thì hoá rồ mất, nên ta phải xử dụng những công việc to nhỏ, dài ngắn tủy theo sự việc, mà trám vào chỗ trống.

Đừng bao giờ để cái đầu trống toác, mới  sống vui tới cuối đời được. Trong 6 tháng đó, chị tôi đã đi chơi được vài tiểu bang xa. 

Chị bảo tôi là quá rảnh, khiến trước mắt và trong thâm tâm giữ một khoảng trống rộng lớn, không kéo không gian nhỏ lại được, thì làm sao có niềm vui. 

 

Mỗi người có một cách nhìn về cuộc sống chứ hả? Vì thế mới có những: vũ trụ quan, nhân sinh quan, luyến ái quan...

Tôi chưa kịp nói hết, chị tôi đã lấy cặp kiến trắng ra, đưa lên mắt, không mang vô mắt mà cứ cầm trên tay sàng qua sàng lai, như muốn chứng tỏ chị nhìn tôi cho kỹ. 

Đoạn chị nói: "Chị thực tình không hiểu Mỵ đang...thế nào? 

Chứ theo chị thì mấy đứa nhà Mỵ cũng lớn cả rồi, chú ấy cũng đã lên trời lâu rồi. Sao không xếp tuốt mà đi chơi như chị đây, có phải sướng không?" 

Tôi để kệ cho chị nói, bắt đầu nhìn lơ đãng ra vườn sau, "đóa hoa" thiên tuế, đã dài ngoẵng ra như một quả bầu, mầu vàng mỡ gà, sao anh không dùng kính viễn vọng soi tới nơi này, coi cây thiên tuế của anh, nó luôn sống hùng sống mạnh, nó cho mình cảm giác vững vàng trước nhiều thiên kiến của bạn bè và người dưng ...

Tất cả nói rằng mình đã chung thủy với một quan niệm vô lý nhất, chị mình thăm dò: "Nghe bạn Mỵ nói, bây giờ Mỵ không nói chuyện với ai cả, và băn khoăn với một hình ảnh không có thật." 

Mình vội trả lời chị: "Em bận viết lách chút thôi, có một hình ảnh như tuồng tích tam độ mai." 

Thế có buồn không? 

Em không biết nữa, nhưng nhìn tổng quát sự việc, thì có vẻ vui vui. 

Vui là vui, mà buồn là buồn, không có "có vẻ, không vẻ" được. Tôi lại nhìn ra vườn sau, nơi có những chậu quỳnh đang mùa nở, sao anh chưa đến nơi này, có thể là không bao giờ anh đến cả. 

Thì thôi, chẳng nên tâm sự, có khi nỗi buồn của người này lại là niềm vui của người kia... 

 

Chị tôi cười mông lung như tôi nghĩ: có biết không, một khi cái khoảng trống đó to quá, thì một hình ảnh không lấp nổi, mà phải nhiều hình ảnh mới đắp kín khoảng trống to đó được đấy. 

Thí dụ như những người nổi tiếng cấp quốc gia, quốc tế, cái khoảng trống của họ phải rất nhiều người mới lấp được. Thành ra phải cả cái đám đông trước mặt sẽ lấp đầy khoảng trống ...

Thí dụ: dân chúng của một nguyên thủ, một lãnh tụ, thậm chí khán thính giả của ca, nhạc sĩ ...

Vì thế, khi không còn đám đông trước mặt, ấy là lúc họ biết họ cô đơn rồi. Khoảng trống trừu tượng trong tâm tư, tình cảm, và thực tế là trước mặt đã rộng mênh mông nỗi buồn . 

Đôi khi sự kiện đó, đối mặt với khoảng trống bao la, những nhân vật nêu trên, có thể chết trong tuyệt vọng, trong quên lãng. 

 

Tôi cười trả lời chị: Trước nhất em không phải là người đứng trước đám đông to tát thế, kế tới và có lẽ sau chót nữa, khoảng trống của em chỉ vừa đủ cho một hình ảnh trừu tượng thôi, hình ảnh ấy xuất hiện ở khoảng trống của em, là lập tức, không còn một kẽ hở để hơi gió mỏng có thể lọt qua được. 

Anh không lắc đầu khích bác chứ? vì sự thực anh chưa bao giờ khích bác ai, huống chi mình, chủ nhân cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai" này. 

 Và đã "thiện nguyện" chăm sóc một cây thiên tuế lớn, cùng 10 chậu quỳnh, mà lúc nào những cây kiểng này cũng giống anh, là nở hoa kín đáo, và nhờ sự thịnh khai tươi tốt để che nắng lửa mưa dầu cho mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)  

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

KHOẢNG TRỐNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mỗi người có một cách nhìn về cuộc sống chứ hả? Vì thế mới có những: vũ trụ quan, nhân sinh quan, luyến ái quan...
         
        
         Cuối bài có nhạc phẩm: La chanson d'Orphée -  Dalida

    KHOẢNG TRỐNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Mình mới text cho anh y một màn hình IPhone "nhớ quá! nhớ quá!", text cho đỡ tức thôi, chứ không phải nhớ tôi đó à, cha ơi, lại luận điệu của anh rồi, chứ ông cai hàng tổng nào đây? 

Thì đúng là nhớ anh "quạ xạ" mấy hôm nay, vì liên tưởng đại hội năm ngoái, trong hơi men cùng... chiến hũ, anh còn phone cho mình, ngay tức khắc mình nhìn đồng hồ Ipad, 9.30 pm Cali, là 12.30 am miền đông đó. 

Cái hình ảnh rất lính ấy, hay là rất chinh phu, có giai nhân nào không cảm kích, đừng nói là người sống với thơ, với mộng như mình, thì xúc động còn hơn ai nữa. 

 

Nhưng trưa nay nỗi nhớ nó lạ lắm...

Trước nhất mình thấy không gian ngoài cửa sổ phòng, nó "empty" một cách thấy rõ nỗi trống vắng đến mất bình tĩnh luôn, làm như mình sắp lịm đi tới nơi. 

Mình muốn nói cho anh biết, giống thời gian cách nay 2 tháng, tức là sau khi anh "tuyệt giao" với mình, anh tịnh ngôn với riêng mình, khiến mình hoá đau, phải đi cấp cứu sáng ngày 12-5-2017. 

Ô hay, bệnh của người phá sản nhịp tim thơ, mà đổ hô cho tôi à, anh không xua tay, lắc đầu, mà im lặng một cách lạnh lùng. 

Sự kiện đã khiến tâm hồn mình nó "empty" giống không gian ngoài kia, hôm nay, mà bên trong khung cửa sổ là mình đang ngồi suy tụng để xem mình đang thực sự nhớ ai, nhưng lại trống rỗng hình ảnh, kể cả anh, anh đang làm gì vậy? 

 

 Bà chị tôi, mới góa chồng nửa năm nay, song bà ấy thong thả, ung dung đến... lạnh lùng, lại thêm một nhận xét lạnh lùng, nhưng chắc chắn không giống anh của... mình. 

Nhưng cả 2 trường hợp đều dựa trên cơ sở là: "ở đời này, không có gì quan trọng, kể cả sự chết."

Bà chị tôi không có con, nên mấy chục năm 2 anh chị chỉ có nhau, gọn gàng...và lúc nào chị tôi cũng chỉ dựa vào anh rể tôi là chính, từ lái xe đi chợ, đến làm giấy tờ hưởng tiền già vv...

Nay anh rể tôi mất đúng dịp Tết nguyên đán vừa qua. 

Chị đã cùng bà chị họ đi đó đi đây, bà nói rằng: "Đâu còn ai lo cho chị nữa, chị phải tự lo, nhưng nếu để thì giờ ăn không ngồi rồi thì hoá rồ mất, nên ta phải xử dụng những công việc to nhỏ, dài ngắn tủy theo sự việc, mà trám vào chỗ trống.

Đừng bao giờ để cái đầu trống toác, mới  sống vui tới cuối đời được. Trong 6 tháng đó, chị tôi đã đi chơi được vài tiểu bang xa. 

Chị bảo tôi là quá rảnh, khiến trước mắt và trong thâm tâm giữ một khoảng trống rộng lớn, không kéo không gian nhỏ lại được, thì làm sao có niềm vui. 

 

Mỗi người có một cách nhìn về cuộc sống chứ hả? Vì thế mới có những: vũ trụ quan, nhân sinh quan, luyến ái quan...

Tôi chưa kịp nói hết, chị tôi đã lấy cặp kiến trắng ra, đưa lên mắt, không mang vô mắt mà cứ cầm trên tay sàng qua sàng lai, như muốn chứng tỏ chị nhìn tôi cho kỹ. 

Đoạn chị nói: "Chị thực tình không hiểu Mỵ đang...thế nào? 

Chứ theo chị thì mấy đứa nhà Mỵ cũng lớn cả rồi, chú ấy cũng đã lên trời lâu rồi. Sao không xếp tuốt mà đi chơi như chị đây, có phải sướng không?" 

Tôi để kệ cho chị nói, bắt đầu nhìn lơ đãng ra vườn sau, "đóa hoa" thiên tuế, đã dài ngoẵng ra như một quả bầu, mầu vàng mỡ gà, sao anh không dùng kính viễn vọng soi tới nơi này, coi cây thiên tuế của anh, nó luôn sống hùng sống mạnh, nó cho mình cảm giác vững vàng trước nhiều thiên kiến của bạn bè và người dưng ...

Tất cả nói rằng mình đã chung thủy với một quan niệm vô lý nhất, chị mình thăm dò: "Nghe bạn Mỵ nói, bây giờ Mỵ không nói chuyện với ai cả, và băn khoăn với một hình ảnh không có thật." 

Mình vội trả lời chị: "Em bận viết lách chút thôi, có một hình ảnh như tuồng tích tam độ mai." 

Thế có buồn không? 

Em không biết nữa, nhưng nhìn tổng quát sự việc, thì có vẻ vui vui. 

Vui là vui, mà buồn là buồn, không có "có vẻ, không vẻ" được. Tôi lại nhìn ra vườn sau, nơi có những chậu quỳnh đang mùa nở, sao anh chưa đến nơi này, có thể là không bao giờ anh đến cả. 

Thì thôi, chẳng nên tâm sự, có khi nỗi buồn của người này lại là niềm vui của người kia... 

 

Chị tôi cười mông lung như tôi nghĩ: có biết không, một khi cái khoảng trống đó to quá, thì một hình ảnh không lấp nổi, mà phải nhiều hình ảnh mới đắp kín khoảng trống to đó được đấy. 

Thí dụ như những người nổi tiếng cấp quốc gia, quốc tế, cái khoảng trống của họ phải rất nhiều người mới lấp được. Thành ra phải cả cái đám đông trước mặt sẽ lấp đầy khoảng trống ...

Thí dụ: dân chúng của một nguyên thủ, một lãnh tụ, thậm chí khán thính giả của ca, nhạc sĩ ...

Vì thế, khi không còn đám đông trước mặt, ấy là lúc họ biết họ cô đơn rồi. Khoảng trống trừu tượng trong tâm tư, tình cảm, và thực tế là trước mặt đã rộng mênh mông nỗi buồn . 

Đôi khi sự kiện đó, đối mặt với khoảng trống bao la, những nhân vật nêu trên, có thể chết trong tuyệt vọng, trong quên lãng. 

 

Tôi cười trả lời chị: Trước nhất em không phải là người đứng trước đám đông to tát thế, kế tới và có lẽ sau chót nữa, khoảng trống của em chỉ vừa đủ cho một hình ảnh trừu tượng thôi, hình ảnh ấy xuất hiện ở khoảng trống của em, là lập tức, không còn một kẽ hở để hơi gió mỏng có thể lọt qua được. 

Anh không lắc đầu khích bác chứ? vì sự thực anh chưa bao giờ khích bác ai, huống chi mình, chủ nhân cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai" này. 

 Và đã "thiện nguyện" chăm sóc một cây thiên tuế lớn, cùng 10 chậu quỳnh, mà lúc nào những cây kiểng này cũng giống anh, là nở hoa kín đáo, và nhờ sự thịnh khai tươi tốt để che nắng lửa mưa dầu cho mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)  

BẢN TIN MỚI NHẤT

CÁT HẸN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vẫn là vạt cát trắng Như tóc em ngập nắng Tưởng bà tiên đi hoang Hoá bè mây chói rạng

Xem Thêm

Những vụ Việt cộng Thảm sát tập thể dân lành vô tội!

“Thà giết lầm, dù giết lầm cả trăm, cả ngàn người vô tội, còn hơn thả lầm một người có tội”. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ trong suốt cuộc chiến Việt Nam, bọn Việt Cộng đã thực hiện không biết là bao nhiêu cuộc thảm sát tập thể những người dân Việt Nam hiền lành vô tội.

Xem Thêm

TRÊN VẠT CÁT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...

Xem Thêm

TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Rõ ràng là nếu ông Trump không trở thành tổng thống thì không ai cần biết tới Stormy Daniels hay Stephanie Clifford là ai và những cuộc giao du thân mật của cô ta làm gì, nói chi đến việc gây bão tố.

Xem Thêm

Thơ vui : Bà ngoại của Em - Lão PHAN

(HNPD) Nhào dzô…thêm chữ, thêm lời cho dzui. Ô Kê! cho biết, kẻo tui Mất ăn, mất ngủ thì đời…đi đoong…

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :Lịch sử thăng trầm 4000 năm của người Do Thái (P.1)

Có một điều tôi không hiểu là : Thượng đế tạo ra con người bắt đầu là Adam rồi lấy xương sườn của ông Adame tạo thành Eva ,2 ông bà Adame Eva sinh con để phát triển loài người theo lời Chúa dạy.Sau đó dòng con của Adame & Eva lấy ai nữa để tiếp tục duy trì loài người?.Chổ này không thấy kinh Thánh nói tới ,không lẻ anh em ruột lấy nhau à !!Chớ ngoài ra đâu còn ai khác.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Những vụ Việt cộng Thảm sát tập thể dân lành vô tội!

“Thà giết lầm, dù giết lầm cả trăm, cả ngàn người vô tội, còn hơn thả lầm một người có tội”. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ trong suốt cuộc chiến Việt Nam, bọn Việt Cộng đã thực hiện không biết là bao nhiêu cuộc thảm sát tập thể những người dân Việt Nam hiền lành vô tội.

Xem Thêm

TRÊN VẠT CÁT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...

Xem Thêm

TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Rõ ràng là nếu ông Trump không trở thành tổng thống thì không ai cần biết tới Stormy Daniels hay Stephanie Clifford là ai và những cuộc giao du thân mật của cô ta làm gì, nói chi đến việc gây bão tố.

Xem Thêm

Thơ vui : Bà ngoại của Em - Lão PHAN

(HNPD) Nhào dzô…thêm chữ, thêm lời cho dzui. Ô Kê! cho biết, kẻo tui Mất ăn, mất ngủ thì đời…đi đoong…

Xem Thêm

Đố Vui các Bạn – Bài số 19 - Lão PHAN

(HNPD) Sau câu đố về Báo chí, có tính cách…chính chị, chính em rồi, bây giờ ta đổi món ăn chơi, quay sang Món… nhậu khác nghe !

Xem Thêm

VỀ HẸN THÁNG TƯ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Từ đi, hẹn với sơn hà Rằng về, mai nở vàng cờ trung trinh Từ đi nhủ với riêng mình Giờ về độc ẩm giữa thành quách xưa

Xem Thêm

Chuyến bay Southwest Airlines kinh hoàng!

Trong những giây phút kinh hoàng, những mặt nạ cung cấp dưỡng khí (oxygen masks) được kéo xuống, người nữ phi công tên Tammie Jo Shults vẫn bình tĩnh giúp hạ chiếc máy bay đáp xuống khẩn cấp tại phi trường quốc tế Philadelphia an toàn, từ độ cao 31,684 feet

Xem Thêm

CON MẮT THỨ BA CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh, dễ vỡ của mình, sẽ khiến anh phải ngậm ngùi như nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng trong bài hát suy tư "Tưởng Niệm".

Xem Thêm

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn Tưởng Niệm Tháng Tư Đen Với Nghị Quyết Khắp Tiểu Bang

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn rất vinh dự thông báo, toàn thể Thượng Viện Tiểu Bang California vừa thông qua Nghị Quyết (SCR 88), công nhận Tháng Tưởng Niệm Tháng Tư Đen.

Xem Thêm