Hình Ảnh & Sự Kiện

Lễ Tạ Ơn thời chiến chinh xưa

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc.” Nhớ đoạn văn kinh điển của mùa thu ấy nhưng không phải cho buổi đi học đầu tiên khó quên,

Sean Bảo - November 23, 2016




“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc.” Nhớ đoạn văn kinh điển của mùa thu ấy nhưng không phải cho buổi đi học đầu tiên khó quên, mà nhớ đoản văn ấy vì đó cũng là khung cảnh của những ngày cuối tháng 11 nơi này, nơi bắt đầu rộn ràng một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng. Khi mà lá phong, lá sồi ngập đầy lối đi, khi mà gió thu về nhẹ bay và khí trời se lạnh. Cái lạnh làm lòng nhớ về những tháng ngày khói lửa chiến chinh, khi đất nước rộng lớn bao dung này đối phó với chiến tranh của Phát xít từng ngày.

Càng đau khổ tang tóc thì người ta càng tạ ơn, biết ơn nhau nhiều hơn. Hạnh phúc luôn có được bằng những hy sinh quý giá. Và trong những năm tháng của 1943 ấy, những bức tranh vẽ bữa tiệc ăn gà Tây với gia đình quây quần của Norman Rockwell, tựa là “Freedom from want” đã trở thành biểu tượng cho dân Mỹ thời ấy. Và để được tự do, người Mỹ đã chiến đấu, chiến đấu một trận oai hùng, tả xung hữu đột, ngọn cờ lấp lánh sao sọc tung bay hầu như khắp nơi nào có kẻ thù. Trong suốt cuộc thế chiến ấy, tình hình chính trị đã làm xáo trộn đời sống ở hậu phương. Lương thực khẩu phần và nhu yếu phẩm cho chiến tranh luôn hạn chế. Tuy vậy dân tộc yêu chuộng tự do tín ngưỡng này đã tìm mọi cách để mùa lễ Tạ Ơn được trọn vẹn.



Lính Mỹ ăn gà Tây lễ Tạ Ơn ở doanh trại Ý 1943 - nguồn historybyzim.com

Hãy bắt đầu bằng những năm xa xưa. Vào 1863, lễ Tạ Ơn được chọn vào ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng 11. Nhưng vào mùa hè 1939, sau cuộc Ðại khủng hoảng, ảnh hưởng của các nhà buôn bán lẻ đã hối thúc Tổng thống Franklin D. Roosevelt (FDR) thay đổi ngày lễ sớm hơn, không quá cận kề ngày Giáng sinh. Vì thế Tổng thống Franklin D. Roosevelt cho dời ngày lễ một tuần sớm hơn. Sự thay đổi đó gặp trở ngại khi 32 tiểu bang đồng ý và 18 từ chối. Vì thế những năm đầu của thế chiến 2, nước Mỹ có 2 ngày lễ khác nhau. Người ta gọi ngày lễ trễ là “Lễ Tạ Ơn Cộng Hòa” và sớm hơn là “Lễ Tạ Ơn Dân Chủ” hay còn gọi là “Frankgiving” (Thanksgiving của Tổng thống FDR). Ðến giữa năm 1941 thì FDR mới cho thống nhất lại ngày lễ như cũ. Và Thượng viện đã ký đạo luật đó vào ngày 9 tháng 12, 1941, chỉ một ngày sau khi Mỹ tuyên chiến với Nhật.

Và nước Mỹ đi vào cuộc thế chiến, những chàng trai, cô gái mang ngày Lễ Tạ Ơn theo gót chiến chinh. Tựa như câu hát: “Xuân này con không về”. Họ đã đi như thế nhiều mùa Lễ Tạ Ơn xa nhà. Và nghìn dặm quan san, Lễ Tạ Ơn vẫn đến với họ. Hãy xem lại những trang nhật ký, những tấm ảnh đen trắng ố màu, những tấm poster ngày nọ để thấy lòng chùng xuống. Những chàng lính Anh, Ý đến dự lễ trong trại lính Mỹ trú đóng tại Anh và Ý đã choáng ngợp trước bữa tiệc thịnh soạn với gà Tây, rau quả tươi, bánh mỳ trắng…Họ cứ tưởng là Giáng Sinh đến sớm, khi mà những bữa ăn thường ngày là đồ hộp và lương khô. Dù tàu thủy và máy bay ưu tiên cho quân sự nhưng vài chuyến hàng ngày ấy ngập đầy gà Tây và thực phẩm. Thịt, bơ và gia vị thiếu hụt (do các nguồn nhập khẩu như tiêu, hương liệu đến từ các nước bị Nhật chiếm đóng) nên các bà nội trợ ở hậu phương đã tìm cách thay đổi thực đơn cho phù hợp. Ðến năm 1942 và 1943 thì càng thiếu thốn hơn, mọi thứ đều bị chia khẩu phần, những đầu bếp ở chiến trường phải tìm cách dự trữ các tem phiếu dành lại cho ngày lễ. Dù vậy thực đơn của ngày lễ luôn thịnh soạn và luôn có gà Tây.



Lính Mỹ ăn gà Tây trong Lễ Tạ Ơn ở doanh trại Ý 1943 - nguồn ww2online.org


Trong khi ấy ở nước Mỹ, cả nước vừa trải qua cuộc Ðại khủng hoảng lại phải cùng nhau san sẻ những khó khăn cho ngày lễ. Những đứa con, cháu đi làm xa gần thì Lễ Tạ Ơn là dịp trở về thăm nội, thăm ngoại cùng cha mẹ. Ðó là truyền thống cả trăm năm. Vậy mà chiến tranh đã làm người Mỹ hạn chế đi xa để tiết kiệm xăng dầu cho cuộc chiến, để dành những chuyến tàu lửa cho quân đội, để dành những chiếc xe bus cho y tế… Một poster của Bộ giao thông viết rằng: “Hàng triệu người con của chúng ta trên đường đi! Liệu chuyến đi của bạn có cần thiết không?” Bởi ngoài xăng dầu, ngay cả hao mòn và nhu cầu cho lốp xe cũng hạn chế do nguồn cao su dành hết tất cả cho sản xuất và nhu cầu quốc phòng. Một poster cho dân chúng rõ: 1 mặt nạ chống hơi cay cần nửa ký cao su, 1 xuồng chở lính cần 45 ký, 1 chiếc xe jeep cần 140 ký và 1 chiếc máy bay thả bom cần 827 ký cao su. Vào năm tháng ấy 92% nguồn cao su đến từ các quốc gia thuộc địa bị Nhật chiếm đóng, trong đó có Việt Nam. Ngay cả truyền thống diễn hành Macy’s ở New York trong ngày lễ, các chiếc bong bóng khổng lồ cũng bị thiếu vắng, người ta dùng các bong bóng đó cho tái chế quân nhu.

Lễ Tạ Ơn ở năm tháng ấy cũng không trọn vẹn vì các trận banh bầu dục quốc gia bị thiếu hụt các tay nhà nghề, bởi hầu hết thanh niên đã tình nguyện nhập ngũ. Các đội banh thưa thớt cùng các mùa và phải nhập lại. Như Philadelphia Eagles nhập với Pittsburgh Steelers thành Steagles, vì đội Steelers chỉ còn 6 cầu thủ và Eagles chỉ còn 12.



Poster trận Eagles-Steelers – nguồn goldenrankings.com


Hẳn nhiên xa nhà và nhằm mùa lễ thì những lá thư, những tấm thiệp vượt qua ngàn dặm đại dương để đến tận chiến trường trở thành vô giá. Lễ Tạ Ơn sẽ không trọn vẹn nếu thiếu vắng lời yêu thương và ân sũng từ quê nhà, từ những lời chúc tụng tận đáy lòng ngan ngát chờ mong. Những dòng chữ trong thư từ hậu phương là niềm hy vọng và khát khao mãnh liệt giữa cuộc tử sinh khói lửa. Ðó là nỗi thôi thúc vực dậy những trái tim trẻ trung đẫm nặng mùi tình quê. Những chàng G.I sẽ không chiến thắng cuộc thế chiến bão lốc ấy nếu thiếu vắng những lá thư. Thoạt đầu để vận chuyển hàng tấn thư ấy rất khó khăn bởi cồng kềnh, tốn nhiều khoang tàu và máy bay. Phải mất cả tháng trời nếu các thư đó may mắn thoát được các trận bom, mìn và thủy lôi của tàu ngầm. Vì thế vào mùa xuân 1942, quân Mỹ đã bắt chước một sáng kiến của lính Anh gọi là V-Mail (Victory mail – Thư chiến thắng). Những lá thư từ hậu phương được viết trên một mặt giấy, Washington gom lại và che đen những tin tức có thể gây nguy hại cho quốc gia, sau đó thư được chụp vào phim nhựa 16mm. Một cuộn phim chứa được 18 ngàn thư. Phim được chuyển đến tiền phương, ở đó một trạm quân bưu sẽ in ra cỡ giấy nhỏ postcard bỏ vào bì và gởi đến chiến hào. Từ giữa 1942 đến khi kết thúc cuộc chiến, 556 triệu V-Mail được gởi đi và 510 triệu thư được gởi về lại cho quê nhà.

Gà Tây giữa bàn tiệc, 3 thế hệ sum vầy (có những người từng là cựu chiến binh, có đứa cháu vừa chuẩn bị nhập ngũ) đèn cầy và rượu vang lóng lánh bên lò sưởi. Tay trong tay cầu nguyện phước lành ơn trên và cám ơn những hy sinh hào hùng trong cuộc chiến năm nào để có được hạnh phúc và tự do hôm nay. Niềm vui háo hức trong màn hình với trận banh bầu dục, ngày mua sắm Black Friday và ngày lễ hội diễn hành rộn ràng Macy’s. Bạn sẽ thấy lòng ngất ngây và vui lắm. Nhớ Lễ Tạ Ơn và mùa chinh chiến xưa.



Lọc phim cho V-mail – nguồn ddaymemorial.blogspot.com

SB (baotreonline)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Lễ Tạ Ơn thời chiến chinh xưa

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc.” Nhớ đoạn văn kinh điển của mùa thu ấy nhưng không phải cho buổi đi học đầu tiên khó quên,

Sean Bảo - November 23, 2016




“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc.” Nhớ đoạn văn kinh điển của mùa thu ấy nhưng không phải cho buổi đi học đầu tiên khó quên, mà nhớ đoản văn ấy vì đó cũng là khung cảnh của những ngày cuối tháng 11 nơi này, nơi bắt đầu rộn ràng một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng. Khi mà lá phong, lá sồi ngập đầy lối đi, khi mà gió thu về nhẹ bay và khí trời se lạnh. Cái lạnh làm lòng nhớ về những tháng ngày khói lửa chiến chinh, khi đất nước rộng lớn bao dung này đối phó với chiến tranh của Phát xít từng ngày.

Càng đau khổ tang tóc thì người ta càng tạ ơn, biết ơn nhau nhiều hơn. Hạnh phúc luôn có được bằng những hy sinh quý giá. Và trong những năm tháng của 1943 ấy, những bức tranh vẽ bữa tiệc ăn gà Tây với gia đình quây quần của Norman Rockwell, tựa là “Freedom from want” đã trở thành biểu tượng cho dân Mỹ thời ấy. Và để được tự do, người Mỹ đã chiến đấu, chiến đấu một trận oai hùng, tả xung hữu đột, ngọn cờ lấp lánh sao sọc tung bay hầu như khắp nơi nào có kẻ thù. Trong suốt cuộc thế chiến ấy, tình hình chính trị đã làm xáo trộn đời sống ở hậu phương. Lương thực khẩu phần và nhu yếu phẩm cho chiến tranh luôn hạn chế. Tuy vậy dân tộc yêu chuộng tự do tín ngưỡng này đã tìm mọi cách để mùa lễ Tạ Ơn được trọn vẹn.



Lính Mỹ ăn gà Tây lễ Tạ Ơn ở doanh trại Ý 1943 - nguồn historybyzim.com

Hãy bắt đầu bằng những năm xa xưa. Vào 1863, lễ Tạ Ơn được chọn vào ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng 11. Nhưng vào mùa hè 1939, sau cuộc Ðại khủng hoảng, ảnh hưởng của các nhà buôn bán lẻ đã hối thúc Tổng thống Franklin D. Roosevelt (FDR) thay đổi ngày lễ sớm hơn, không quá cận kề ngày Giáng sinh. Vì thế Tổng thống Franklin D. Roosevelt cho dời ngày lễ một tuần sớm hơn. Sự thay đổi đó gặp trở ngại khi 32 tiểu bang đồng ý và 18 từ chối. Vì thế những năm đầu của thế chiến 2, nước Mỹ có 2 ngày lễ khác nhau. Người ta gọi ngày lễ trễ là “Lễ Tạ Ơn Cộng Hòa” và sớm hơn là “Lễ Tạ Ơn Dân Chủ” hay còn gọi là “Frankgiving” (Thanksgiving của Tổng thống FDR). Ðến giữa năm 1941 thì FDR mới cho thống nhất lại ngày lễ như cũ. Và Thượng viện đã ký đạo luật đó vào ngày 9 tháng 12, 1941, chỉ một ngày sau khi Mỹ tuyên chiến với Nhật.

Và nước Mỹ đi vào cuộc thế chiến, những chàng trai, cô gái mang ngày Lễ Tạ Ơn theo gót chiến chinh. Tựa như câu hát: “Xuân này con không về”. Họ đã đi như thế nhiều mùa Lễ Tạ Ơn xa nhà. Và nghìn dặm quan san, Lễ Tạ Ơn vẫn đến với họ. Hãy xem lại những trang nhật ký, những tấm ảnh đen trắng ố màu, những tấm poster ngày nọ để thấy lòng chùng xuống. Những chàng lính Anh, Ý đến dự lễ trong trại lính Mỹ trú đóng tại Anh và Ý đã choáng ngợp trước bữa tiệc thịnh soạn với gà Tây, rau quả tươi, bánh mỳ trắng…Họ cứ tưởng là Giáng Sinh đến sớm, khi mà những bữa ăn thường ngày là đồ hộp và lương khô. Dù tàu thủy và máy bay ưu tiên cho quân sự nhưng vài chuyến hàng ngày ấy ngập đầy gà Tây và thực phẩm. Thịt, bơ và gia vị thiếu hụt (do các nguồn nhập khẩu như tiêu, hương liệu đến từ các nước bị Nhật chiếm đóng) nên các bà nội trợ ở hậu phương đã tìm cách thay đổi thực đơn cho phù hợp. Ðến năm 1942 và 1943 thì càng thiếu thốn hơn, mọi thứ đều bị chia khẩu phần, những đầu bếp ở chiến trường phải tìm cách dự trữ các tem phiếu dành lại cho ngày lễ. Dù vậy thực đơn của ngày lễ luôn thịnh soạn và luôn có gà Tây.



Lính Mỹ ăn gà Tây trong Lễ Tạ Ơn ở doanh trại Ý 1943 - nguồn ww2online.org


Trong khi ấy ở nước Mỹ, cả nước vừa trải qua cuộc Ðại khủng hoảng lại phải cùng nhau san sẻ những khó khăn cho ngày lễ. Những đứa con, cháu đi làm xa gần thì Lễ Tạ Ơn là dịp trở về thăm nội, thăm ngoại cùng cha mẹ. Ðó là truyền thống cả trăm năm. Vậy mà chiến tranh đã làm người Mỹ hạn chế đi xa để tiết kiệm xăng dầu cho cuộc chiến, để dành những chuyến tàu lửa cho quân đội, để dành những chiếc xe bus cho y tế… Một poster của Bộ giao thông viết rằng: “Hàng triệu người con của chúng ta trên đường đi! Liệu chuyến đi của bạn có cần thiết không?” Bởi ngoài xăng dầu, ngay cả hao mòn và nhu cầu cho lốp xe cũng hạn chế do nguồn cao su dành hết tất cả cho sản xuất và nhu cầu quốc phòng. Một poster cho dân chúng rõ: 1 mặt nạ chống hơi cay cần nửa ký cao su, 1 xuồng chở lính cần 45 ký, 1 chiếc xe jeep cần 140 ký và 1 chiếc máy bay thả bom cần 827 ký cao su. Vào năm tháng ấy 92% nguồn cao su đến từ các quốc gia thuộc địa bị Nhật chiếm đóng, trong đó có Việt Nam. Ngay cả truyền thống diễn hành Macy’s ở New York trong ngày lễ, các chiếc bong bóng khổng lồ cũng bị thiếu vắng, người ta dùng các bong bóng đó cho tái chế quân nhu.

Lễ Tạ Ơn ở năm tháng ấy cũng không trọn vẹn vì các trận banh bầu dục quốc gia bị thiếu hụt các tay nhà nghề, bởi hầu hết thanh niên đã tình nguyện nhập ngũ. Các đội banh thưa thớt cùng các mùa và phải nhập lại. Như Philadelphia Eagles nhập với Pittsburgh Steelers thành Steagles, vì đội Steelers chỉ còn 6 cầu thủ và Eagles chỉ còn 12.



Poster trận Eagles-Steelers – nguồn goldenrankings.com


Hẳn nhiên xa nhà và nhằm mùa lễ thì những lá thư, những tấm thiệp vượt qua ngàn dặm đại dương để đến tận chiến trường trở thành vô giá. Lễ Tạ Ơn sẽ không trọn vẹn nếu thiếu vắng lời yêu thương và ân sũng từ quê nhà, từ những lời chúc tụng tận đáy lòng ngan ngát chờ mong. Những dòng chữ trong thư từ hậu phương là niềm hy vọng và khát khao mãnh liệt giữa cuộc tử sinh khói lửa. Ðó là nỗi thôi thúc vực dậy những trái tim trẻ trung đẫm nặng mùi tình quê. Những chàng G.I sẽ không chiến thắng cuộc thế chiến bão lốc ấy nếu thiếu vắng những lá thư. Thoạt đầu để vận chuyển hàng tấn thư ấy rất khó khăn bởi cồng kềnh, tốn nhiều khoang tàu và máy bay. Phải mất cả tháng trời nếu các thư đó may mắn thoát được các trận bom, mìn và thủy lôi của tàu ngầm. Vì thế vào mùa xuân 1942, quân Mỹ đã bắt chước một sáng kiến của lính Anh gọi là V-Mail (Victory mail – Thư chiến thắng). Những lá thư từ hậu phương được viết trên một mặt giấy, Washington gom lại và che đen những tin tức có thể gây nguy hại cho quốc gia, sau đó thư được chụp vào phim nhựa 16mm. Một cuộn phim chứa được 18 ngàn thư. Phim được chuyển đến tiền phương, ở đó một trạm quân bưu sẽ in ra cỡ giấy nhỏ postcard bỏ vào bì và gởi đến chiến hào. Từ giữa 1942 đến khi kết thúc cuộc chiến, 556 triệu V-Mail được gởi đi và 510 triệu thư được gởi về lại cho quê nhà.

Gà Tây giữa bàn tiệc, 3 thế hệ sum vầy (có những người từng là cựu chiến binh, có đứa cháu vừa chuẩn bị nhập ngũ) đèn cầy và rượu vang lóng lánh bên lò sưởi. Tay trong tay cầu nguyện phước lành ơn trên và cám ơn những hy sinh hào hùng trong cuộc chiến năm nào để có được hạnh phúc và tự do hôm nay. Niềm vui háo hức trong màn hình với trận banh bầu dục, ngày mua sắm Black Friday và ngày lễ hội diễn hành rộn ràng Macy’s. Bạn sẽ thấy lòng ngất ngây và vui lắm. Nhớ Lễ Tạ Ơn và mùa chinh chiến xưa.



Lọc phim cho V-mail – nguồn ddaymemorial.blogspot.com

SB (baotreonline)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Pháp tung bằng chứng khẳng định Hoàng Sa là chủ quyền của Việt Nam

Tư liệu lưu trữ (1938) khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa Năm 1932, dưới thời Toàn quyền Pasquier, một tàu Pháp đã đổ bộ lên và cắm cờ Pháp trên quần đảo này.

Xem Thêm

7 GIÁ TRỊ Ở MỸ không thể mua bằng tiền.

Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Hai 18/11/2019

Sau “quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc” sẽ là gì? (BoxitVN)....

Xem Thêm

THÔNG BÁO: BIỂU TÌNH VÀ TUẦN HÀNH HỖ TRỢ QUỐC NỘI

Chúng tôi sẽ tổ chức vào lúc:2:00PM ngày Chủ Nhật 24 tháng 11 năm 2019 (Xin tập trung tại Đền Thánh Trần trước 1:30PM).

Xem Thêm

Điểm Tin Chủ Nhật 17/11/2019

Vụ 39 người chết ở Anh: Hồi hương thi thể tốn kém thế nào? (VOA)

Xem Thêm

Sự kỳ lạ trong vụ Phó viện trưởng VKS nhân dân quận 9 bị tai nạn.

Ông Bùi Tuấn Anh - Phó viện trưởng VKS nhân dân quận 9, chạy xe "dân chơi 150 cc'', đi xe không đội nón bảo hiểm, nẹt pô ầm ầm và lấn đường sang trái

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Rất hay ! Cám ơn tác giả Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Tác giả viết bài này có nhiều chi tiết chưa đúng lắm. Có lẽ vì ông chỉ nghe người ta nói. Tôi là người từng ở trong cái cư xá có tiệm phở này nên biết khá rõ về nó. Dậu là tên người con bà chủ tiệm đầu tiên. Gia đình bà ở trong cư xá này từ lâu chứ không phải ở nơi khác dọn đến. Khoảng đầu thập niên 1960, bà Dậu trúng số độc đắc nên sang lại tiệm phở và truyền nghề cho một người khác cũng ở trong cư xá và gia đình bà dọn ra khỏi cư xá nhưng cũng ở trên đường Công Lý. Bà chủ tiệm sau đã tiếp tục kế nghiệp bà Dậu bán phở mà ít ai biết nó đã đổi chủ cho đến khi bà đi định cư ở Mỹ theo diện ODP vào giữa thập niên 1990 và sang lại tiệm phở cho người con trai của bà chủ cũ (bà Dậu). Thế là tiệm phở Dậu nay lại châu về hiệp phố và khuếch trương lớn cho đến ngày nay.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Tranh đấu cho VN là chuyện tùy thich của mỗi cá nhân..Còn hô hào tái lập hiệp định Paris ̃73 là một chuyên mơ giữa ban ngày cũa các ông chính khách salon....?? Hồi hiệp định còn hiệu lực, VC vi phạm rầm rầm, quốc tế còn No Care, huống hồ đã 44 năm qua mà mơ phục họat hiệp định này qủa thật là giấc mơ dài...?? Ai đủ tư cách để nói chuyện với quôc tế xin moi cái hiệp định đã cũ mèn... không ai còn quan tâm ra bàn cãi....?? Ai đứng tên quyên góp tiền ủng hộ mướn luật sư....?? có chắc ăn không mà thưa LHQ..?? xưa nay LHQ đã nổi tiếng là cơ quan NATO cho những việc hệ trọng..chỉ giỏi đem tiền bá tánh đi làm từ thiện.....Mỹ đòi gia6i tan LHQ là một ý nghĩ hợp thời....!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian?

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm? Tại sao? - Phan Đức Minh

Kinh Phật :'Muốn biết nhân Quá Khứ, nhìn quả Hiện Tai. NHÂN gieo Hiện Tại, chính là QUẢ trong Tương Lai".Ác nghiệp đã gieo, trốn đi đâu cho thoát?

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Kakaka, Đoạn kết hay và chí lý quá ... không tiền không có phở, không tiền gái VN kẹp cứng không có hở !!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Điểm Tin Thứ Hai 18/11/2019

Sau “quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc” sẽ là gì? (BoxitVN)....

Xem Thêm

THÔNG BÁO: BIỂU TÌNH VÀ TUẦN HÀNH HỖ TRỢ QUỐC NỘI

Chúng tôi sẽ tổ chức vào lúc:2:00PM ngày Chủ Nhật 24 tháng 11 năm 2019 (Xin tập trung tại Đền Thánh Trần trước 1:30PM).

Xem Thêm

Điểm Tin Chủ Nhật 17/11/2019

Vụ 39 người chết ở Anh: Hồi hương thi thể tốn kém thế nào? (VOA)

Xem Thêm

Sự kỳ lạ trong vụ Phó viện trưởng VKS nhân dân quận 9 bị tai nạn.

Ông Bùi Tuấn Anh - Phó viện trưởng VKS nhân dân quận 9, chạy xe "dân chơi 150 cc'', đi xe không đội nón bảo hiểm, nẹt pô ầm ầm và lấn đường sang trái

Xem Thêm

DẤU HẸN. - CAO MỴ NHÂN

Xoá tan niềm thương nhớ Cho em thiết tha này

Xem Thêm

Muốn Đoàn Kết Phải Đâu Lưng Lại! - Huỳnh Quốc Bình

Không ít người than phiền rằng người Việt Nam không đoàn kết, nhưng đối với tôi, người Việt Nam hay người Việt Quốc Gia có đoàn kết.

Xem Thêm

Dân tộc Việt: 10 sự khốn nạn

Chưa bao giờ trong lịch sử đất nước và dân tộc, người Việt lại khổ như ngày hôm nay.

Xem Thêm

Đô đốc John Aquilino đã trực tiếp lên án Trung Quốc chỉ biết quyền lợi riêng

Tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương khẳng định chính mắt ông chứng kiến Trung Quốc hù dọa các nước phương nam

Xem Thêm

HÌNH ẢNH QUÍ HIẾM CHIẾN TRANH VN.

Thoi gian troi qua da 45 nam roi , nhung nhung nguoi con nho toi que huong VN khong khoi dau buon khi nhin lai nhung hinh anh dau thuong nay .

Xem Thêm

MƯU SÂU KẾ HIỂM !!!

TRUNG QUỐC DÙNG CHÍNH NGƯỜI VIỆT NAM ĐỂ RA TAY VỚI NGƯỜI VIỆT NAM.THỦ ĐOẠN NHƯ SAU:

Xem Thêm