Lịch Sử, Quân Sử & Huyền Thoại

Một lần chia tay - Đào Dân

Sau đợt biên chế buổi trưa, trại 4 Long Giao gồm gần 500 người không còn tới một nửa.
Như bị một cơn lốc cuốn hút, những người còn lại cảm thấy hụt hẫng, chới với trong một buổi chiều đầy mây đen ảm đạm. Không khí ngưng tụ trong toàn trại, đè nặng lên tâm trí mọi người như có một sức ép vô hình làm rã rời thân xác. Ngoại trừ khu nhà bếp là còn chút sinh khí nhờ vào những ngọn lửa vẫn còn cháy dưới mấy cái chảo gang cùng với hoạt động hối hả của toán "anh nuôi", phần còn lại của trại như một vùng đất chết. Cả 4 dãy nhà, mấy trăm con người nằm im lìm thoi thóp thở. Một bóng người đâu đó đi ra, làm xong việc gì đó rồi lặng lẽ đi vào. Như những cái bóng. Gió cũng không buồn lay động. Mặt trời vội vã trốn chạy sau những đám mây và những con người ốm o đang nằm bất động trên những cái sạp tự chế mà ngay cả tiếng thở dài cũng không buồn thoát ra.
Đó là một ngày của tháng 5 năm 1976. Như thường lệ, trước 8 giờ sáng các B (phòng) trưởng lên giao ban (tiếp xúc) với ban chỉ huy trại và trở về với cái lệnh bất thường. Nghỉ lao động và ở nhà chờ lệnh. Được nghỉ thì ai cũng vui, nhưng dường như không ai cảm được nỗi vui ấy, mà mơ hồ nhận ra có một cái gì đó bất thường, khác lạ sắp xảy ra. Có thể là người ta lại sẽ kiểm kê đồ đạc cá nhân vì chỉ mới khoảng hơn 10 tháng vô trại mà kiểm kê đến ba bốn lần rồi. Mỗi lần như vậy, họ bắt chúng tôi mang vác tất cả đồ dùng cá nhân, như thử sắp sửa đi đến nơi ở khác, tập trung lên cái sân tráng xi măng ở giữa trại, ngồi ngay hàng thẳng lối để cho một cán bộ quản giáo cùng một vệ binh súng ống đầy mình đi qua từng người, lục lọi tất cả, từ thân thể cho đến đồ đạc cá nhân. Họ mở nắp ca men để chia cơm, loong gô để đựng nước uống. Họ lôi ra cả đống áo quần, mùng mền rồi kiểm tra túi lớn túi nhỏ và nắn nót để cố tìm ra cái gì từ trong lai áo hay lai quần. Có khi họ cũng tìm thấy một con dao hay cưa sắt tự chế mà cải tạo viên dùng để làm ra những vật dụng hàng ngày. Nhưng vì chúng tôi đã quá quen với cái trò quấy nhiểu này nên những lần kiểm kê sau, tất cả đều được dấu béng, chẵng ai dại gì mà mang theo người để rồi không những bị mất đồ mà còn bị "lên lớp" ( có nghĩa là dùng những từ nặng nề nhất để xài xễ) Dĩ nhiên, tất cả các phòng ngủ được một toán cán bộ khác vô lục lọi và tịch thu hết những gì mà "cải tạo viên" quên đã để lại đó.
Riêng tôi chẵng có gi phải lo lắng, vì ngoài hai bộ áo quần civil cũ mang theo lúc đi trình diện, hai bộ trellis do trại phát, mùng mền cá nhân, một đôi dép nhựa, chén bát muỗng đũa, tôi chỉ có thể "sản xuất" được một đôi guốc mộc, được cắt ngắn từ một thanh xà trong một căn nhà tiền chế đã hư hỏng của Mỹ. Nhìn đôi guốc quá thô thiển và xấu xí của tôi, một người bạn cùng phòng thương tình đã cho tôi một đôi khác, không phải hình chữ nhật thô kệch như đôi guốc của tôi mà được đẽo gọt đàng hoàng, trông chẵng khác gì với đôi guốc hồi xưa bán ngoài chợ duy chỉ thiếu màu sơn. Dù đã có đôi guốc mới đẹp đẽ hơn, nhưng vốn phòng xa, tôi không vất đôi cũ đi mà vẫn giữ lại và sử dụng nó trong những trường hợp đặc biệt. Hai đôi guốc gỗ đã trở thành thông dụng đến nổi tôi không mang đôi dép nhựa mang theo từ nhà nữa mà nó được lau chùi sạch sẽ rồi cất kỹ vào túi xách, chỉ được lôi ra dùng khi phải đi vô rừng lấy củi, chặt nứa hay đi lao động trên những vùng đất hoang trong vùng. Nhưng đôi guốc tự chế của tôi cũng không ở lại với tôi lâu. Trên chuyến tàu Sông Hương chở tù nhân chúng tôi ra Bắc vào tháng 6 năm 1976, tôi đã phải vất nó đi sau khi mang vào một góc khuất của tàu được dùng làm nơi phóng uế, đầy phân người nhầy nhụa vương vãi khắp nơi mà chung quanh là những bạn đồng tù cùng chung số phận đang đau khổ nằm rải rác chung quanh đó trên chuyến tàu định mệnh mà hơn mấy ngàn người ngồi dựa lưng nhau, sắp lớp như cá mòi nằm trong hộp, trong hai ba căn hầm thường dùng chứa hàng được mở một phần nắp bên trên cho thoáng khí.
Ngoài hai đôi guốc mộc, có hai thứ mà từ ngày vào trại, tôi cảm thấy quá cần thiết đến nổi tôi lại phải lượm những thứ mà bạn bè trong phòng làm xong vất đi vì họ không vừa ý. Đó là cái ống điếu hút huốc lào bằng nứa và một cái khay đựng cơm. Cái khay, được làm bằng thiếc mạ đồng, là vỏ đầu đạn đại bác 105 ly, được gò lại thành hình chữ nhật. Dù bề ngoài trông xấu xí vì kỹ thuật gò còn non do mới tập sự, lại thêm màu vàng mạ lâu ngày bị tróc loang lổ đến lòi cả sét ra ngoài, nhưng cái khay này, cùng với cái điếu cày, đã đi với tôi từ nam ra bắc, từ trại này đến trại khác và chỉ vất đi sau khi được trả tự do và về đến nhà. Cái khay hình chữ nhật xấu xí này trở thành một phần bất ly thân vì ngoại trừ thời gian đầu mới nhập trại là chúng tôi còn ăn cơm chung trong một tổ 10 người, và còn giữ được chút lịch sự để nhường nhịn nhau. Nhưng sau một thời gian bị cái đói hoành hành, không ai bảo ai mà tất cả đều đồng ý là sau khi mang cơm và thức ăn từ nhà bếp về cho một tổ 10 người, chúng tôi luân phiên nhau chia phần ra cho từng người một, với một cách nào đó tốt nhất để có sự công bằng. Tuy nhiên, sau khi nhận phần cơm của mình, chỉ có một số ít người ngồi ăn một mình mà thường người ta kết hợp lại từng nhóm nhỏ vài ba người, hoặc nằm gần nhau, hoặc có quan hệ quen biết từ trước, hoặc ý hợp tâm đầu. Tôi và T. là một trong những nhóm nhỏ đó.
Chúng tôi đã là bạn bè Hải Quân cùng khóa, cùng nhập trại ở Đà Nẵng, cùng sống trong phòng Omega 3 gồm 10 người trong suốt một năm đầu huấn luyện ở quân trường. Vậy mà sau khi ra trường, mỗi người đi một ngã, chỉ gặp nhau đâu được một hai lần ngắn ngủi. Không để lại dấu vết gì. Sau tháng tư bảy lăm, 100 anh em khóa 18 như bầy ong vỡ tổ, tản mác bốn phương trời. Lúc đó, chẵng ai biết ai đã hạ lạc phương nào. Những ngày tháng đầu tiên, dù đã sống ở đây gần 6 năm trời, tôi như ngơ ngác giữa phố Sài thành hoa lệ, nay bỗng lại điểm xuyết thêm màu xanh cỏ úa của những bộ quần áo cùng mũ cối của mấy anh bộ đội từ miền Bắc vào đang tràn ngập trên mọi xó xỉnh của phố phường. Đang tự hỏi làm gì để kiếm sống thì có người bạn pháo binh tên Hùng ở cùng xóm Thị Nghè rủ rê ra bùng binh chợ Bến Thành tìm cách bán buôn kiếm ăn qua ngày. Sau khi đem chiếc đồng hồ Seiko 5, tài sản duy nhất mà tôi có, ra bán với ý định làm vốn. Nhưng ngay cả việc nhỏ nhặt là bán đồng hồ, tôi cũng cảm thấy lúng túng như gà mắc tóc, khổ sở để mở miệng mời chào mà khách hầu hết là những chú lính trẻ đang tập tễnh làm quen với đời sống đô thị với dáng điệu nhi nhô đến tội nghiệp. Tôi cảm thấy hổ thẹn như đang đánh mất chính mình nên sau khi cố gắng bán xong chiếc đồng hồ, tôi biết chắc là với sự vụng về lúng túng của mình, tôi không thể nào tiếp tục cái công việc tưởng như là dễ dàng của một người bán nước bọt....Khi đi lang thang quanh chợ, tình cờ gặp T. có vẽ đang bận rộn với việc giúp người bà con bán hàng vàng ở đâu đó.
Nhưng lần gặp T. thứ hai sau này mới đúng là một tình cờ của số phận. Tôi ở Thị Nghè, Gia Định nên được gọi đi trình diện tại trường Nữ Trung học Lê Văn Duyệt gần chợ Ba Chiểu. Tôi chần chờ mãi đến sáng ngày cuối của thời hạn, 24 tháng 6, mới xách túi xách lên đường. Lên xe lam đến trường, một vài chữ viết cẩu thả bằng phấn trắng trên tấm bảng đen trước cửa : Trình diện ở trường Trung học Trưng Vương. Chán ngán, tôi lại phải vác túi xách lên vai, lễ mễ cuốc bộ về. Đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cạnh sở thú, tôi vui mừng gặp T. trong hàng người đang sắp hàng trước cái bàn nhỏ với vài anh bộ đội đang làm thủ tục cho nhập "trường". Vậy là từ đó cho đến gần một năm sau, dường như số phận hai đứa buộc chặt với nhau.
Hai ngày tự do lang thang trong khuôn viên của hai trường trung học nổi tiếng của đô thành để tìm kiếm bạn bè, trao đổi, trò chuyện về các sinh hoạt trong những ngày đổi đời vừa qua mà chẵng thấy ai có vẻ có thẩm quyền nhắc nhở gì đến học tập cải tạo. Việc ăn uống khá thoải mái, ngày hai bữa được nhà hàng ở Chợ Lớn chở xe đến cung cấp thức ăn và nước uống. Nhưng ngày vui cũng qua mau khi màn đêm vừa buông xuống thì bầu trời Sài gòn bỗng trở nên xám xịt, những hạt mưa nhỏ lác đác rơi, sau đó là nặng hạt, dai dẳng, tự nhiên nghe buồn đến não nề. Rồi những chiếc xe Molotova bịt bùng kín mít xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn đường, và từ từ từng chiếc một vào cổng sân trường rồi dừng lại trước hàng ngàn người đang tập hợp thành hàng để rồi chúng tôi lần lượt chui vào. Khi đoàn xe lăn bánh, mấy chục người trong xe chen chúc nhau, nằm ngồi ngổn ngang nhờ vào chút ánh sáng lờ mờ lọt qua từ hai kẻ hở do đầu của hai tên vệ binh với súng AK thò ra ngoài. Giữa phố phường im lìm của đêm khuya, giữa tiếng mưa rơi hiu hắt, giữa những ngọn đèn đường vàng vọt, ba bốn tiếng cọp gầm rền vang trong sở thú bên cạnh như nói lời tiễn biệt:
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thẫm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
(Tống Biệt Hành - Thâm Tâm)
(Còn tiếp)
Đào Dân

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Một lần chia tay - Đào Dân

Sau đợt biên chế buổi trưa, trại 4 Long Giao gồm gần 500 người không còn tới một nửa.
Như bị một cơn lốc cuốn hút, những người còn lại cảm thấy hụt hẫng, chới với trong một buổi chiều đầy mây đen ảm đạm. Không khí ngưng tụ trong toàn trại, đè nặng lên tâm trí mọi người như có một sức ép vô hình làm rã rời thân xác. Ngoại trừ khu nhà bếp là còn chút sinh khí nhờ vào những ngọn lửa vẫn còn cháy dưới mấy cái chảo gang cùng với hoạt động hối hả của toán "anh nuôi", phần còn lại của trại như một vùng đất chết. Cả 4 dãy nhà, mấy trăm con người nằm im lìm thoi thóp thở. Một bóng người đâu đó đi ra, làm xong việc gì đó rồi lặng lẽ đi vào. Như những cái bóng. Gió cũng không buồn lay động. Mặt trời vội vã trốn chạy sau những đám mây và những con người ốm o đang nằm bất động trên những cái sạp tự chế mà ngay cả tiếng thở dài cũng không buồn thoát ra.
Đó là một ngày của tháng 5 năm 1976. Như thường lệ, trước 8 giờ sáng các B (phòng) trưởng lên giao ban (tiếp xúc) với ban chỉ huy trại và trở về với cái lệnh bất thường. Nghỉ lao động và ở nhà chờ lệnh. Được nghỉ thì ai cũng vui, nhưng dường như không ai cảm được nỗi vui ấy, mà mơ hồ nhận ra có một cái gì đó bất thường, khác lạ sắp xảy ra. Có thể là người ta lại sẽ kiểm kê đồ đạc cá nhân vì chỉ mới khoảng hơn 10 tháng vô trại mà kiểm kê đến ba bốn lần rồi. Mỗi lần như vậy, họ bắt chúng tôi mang vác tất cả đồ dùng cá nhân, như thử sắp sửa đi đến nơi ở khác, tập trung lên cái sân tráng xi măng ở giữa trại, ngồi ngay hàng thẳng lối để cho một cán bộ quản giáo cùng một vệ binh súng ống đầy mình đi qua từng người, lục lọi tất cả, từ thân thể cho đến đồ đạc cá nhân. Họ mở nắp ca men để chia cơm, loong gô để đựng nước uống. Họ lôi ra cả đống áo quần, mùng mền rồi kiểm tra túi lớn túi nhỏ và nắn nót để cố tìm ra cái gì từ trong lai áo hay lai quần. Có khi họ cũng tìm thấy một con dao hay cưa sắt tự chế mà cải tạo viên dùng để làm ra những vật dụng hàng ngày. Nhưng vì chúng tôi đã quá quen với cái trò quấy nhiểu này nên những lần kiểm kê sau, tất cả đều được dấu béng, chẵng ai dại gì mà mang theo người để rồi không những bị mất đồ mà còn bị "lên lớp" ( có nghĩa là dùng những từ nặng nề nhất để xài xễ) Dĩ nhiên, tất cả các phòng ngủ được một toán cán bộ khác vô lục lọi và tịch thu hết những gì mà "cải tạo viên" quên đã để lại đó.
Riêng tôi chẵng có gi phải lo lắng, vì ngoài hai bộ áo quần civil cũ mang theo lúc đi trình diện, hai bộ trellis do trại phát, mùng mền cá nhân, một đôi dép nhựa, chén bát muỗng đũa, tôi chỉ có thể "sản xuất" được một đôi guốc mộc, được cắt ngắn từ một thanh xà trong một căn nhà tiền chế đã hư hỏng của Mỹ. Nhìn đôi guốc quá thô thiển và xấu xí của tôi, một người bạn cùng phòng thương tình đã cho tôi một đôi khác, không phải hình chữ nhật thô kệch như đôi guốc của tôi mà được đẽo gọt đàng hoàng, trông chẵng khác gì với đôi guốc hồi xưa bán ngoài chợ duy chỉ thiếu màu sơn. Dù đã có đôi guốc mới đẹp đẽ hơn, nhưng vốn phòng xa, tôi không vất đôi cũ đi mà vẫn giữ lại và sử dụng nó trong những trường hợp đặc biệt. Hai đôi guốc gỗ đã trở thành thông dụng đến nổi tôi không mang đôi dép nhựa mang theo từ nhà nữa mà nó được lau chùi sạch sẽ rồi cất kỹ vào túi xách, chỉ được lôi ra dùng khi phải đi vô rừng lấy củi, chặt nứa hay đi lao động trên những vùng đất hoang trong vùng. Nhưng đôi guốc tự chế của tôi cũng không ở lại với tôi lâu. Trên chuyến tàu Sông Hương chở tù nhân chúng tôi ra Bắc vào tháng 6 năm 1976, tôi đã phải vất nó đi sau khi mang vào một góc khuất của tàu được dùng làm nơi phóng uế, đầy phân người nhầy nhụa vương vãi khắp nơi mà chung quanh là những bạn đồng tù cùng chung số phận đang đau khổ nằm rải rác chung quanh đó trên chuyến tàu định mệnh mà hơn mấy ngàn người ngồi dựa lưng nhau, sắp lớp như cá mòi nằm trong hộp, trong hai ba căn hầm thường dùng chứa hàng được mở một phần nắp bên trên cho thoáng khí.
Ngoài hai đôi guốc mộc, có hai thứ mà từ ngày vào trại, tôi cảm thấy quá cần thiết đến nổi tôi lại phải lượm những thứ mà bạn bè trong phòng làm xong vất đi vì họ không vừa ý. Đó là cái ống điếu hút huốc lào bằng nứa và một cái khay đựng cơm. Cái khay, được làm bằng thiếc mạ đồng, là vỏ đầu đạn đại bác 105 ly, được gò lại thành hình chữ nhật. Dù bề ngoài trông xấu xí vì kỹ thuật gò còn non do mới tập sự, lại thêm màu vàng mạ lâu ngày bị tróc loang lổ đến lòi cả sét ra ngoài, nhưng cái khay này, cùng với cái điếu cày, đã đi với tôi từ nam ra bắc, từ trại này đến trại khác và chỉ vất đi sau khi được trả tự do và về đến nhà. Cái khay hình chữ nhật xấu xí này trở thành một phần bất ly thân vì ngoại trừ thời gian đầu mới nhập trại là chúng tôi còn ăn cơm chung trong một tổ 10 người, và còn giữ được chút lịch sự để nhường nhịn nhau. Nhưng sau một thời gian bị cái đói hoành hành, không ai bảo ai mà tất cả đều đồng ý là sau khi mang cơm và thức ăn từ nhà bếp về cho một tổ 10 người, chúng tôi luân phiên nhau chia phần ra cho từng người một, với một cách nào đó tốt nhất để có sự công bằng. Tuy nhiên, sau khi nhận phần cơm của mình, chỉ có một số ít người ngồi ăn một mình mà thường người ta kết hợp lại từng nhóm nhỏ vài ba người, hoặc nằm gần nhau, hoặc có quan hệ quen biết từ trước, hoặc ý hợp tâm đầu. Tôi và T. là một trong những nhóm nhỏ đó.
Chúng tôi đã là bạn bè Hải Quân cùng khóa, cùng nhập trại ở Đà Nẵng, cùng sống trong phòng Omega 3 gồm 10 người trong suốt một năm đầu huấn luyện ở quân trường. Vậy mà sau khi ra trường, mỗi người đi một ngã, chỉ gặp nhau đâu được một hai lần ngắn ngủi. Không để lại dấu vết gì. Sau tháng tư bảy lăm, 100 anh em khóa 18 như bầy ong vỡ tổ, tản mác bốn phương trời. Lúc đó, chẵng ai biết ai đã hạ lạc phương nào. Những ngày tháng đầu tiên, dù đã sống ở đây gần 6 năm trời, tôi như ngơ ngác giữa phố Sài thành hoa lệ, nay bỗng lại điểm xuyết thêm màu xanh cỏ úa của những bộ quần áo cùng mũ cối của mấy anh bộ đội từ miền Bắc vào đang tràn ngập trên mọi xó xỉnh của phố phường. Đang tự hỏi làm gì để kiếm sống thì có người bạn pháo binh tên Hùng ở cùng xóm Thị Nghè rủ rê ra bùng binh chợ Bến Thành tìm cách bán buôn kiếm ăn qua ngày. Sau khi đem chiếc đồng hồ Seiko 5, tài sản duy nhất mà tôi có, ra bán với ý định làm vốn. Nhưng ngay cả việc nhỏ nhặt là bán đồng hồ, tôi cũng cảm thấy lúng túng như gà mắc tóc, khổ sở để mở miệng mời chào mà khách hầu hết là những chú lính trẻ đang tập tễnh làm quen với đời sống đô thị với dáng điệu nhi nhô đến tội nghiệp. Tôi cảm thấy hổ thẹn như đang đánh mất chính mình nên sau khi cố gắng bán xong chiếc đồng hồ, tôi biết chắc là với sự vụng về lúng túng của mình, tôi không thể nào tiếp tục cái công việc tưởng như là dễ dàng của một người bán nước bọt....Khi đi lang thang quanh chợ, tình cờ gặp T. có vẽ đang bận rộn với việc giúp người bà con bán hàng vàng ở đâu đó.
Nhưng lần gặp T. thứ hai sau này mới đúng là một tình cờ của số phận. Tôi ở Thị Nghè, Gia Định nên được gọi đi trình diện tại trường Nữ Trung học Lê Văn Duyệt gần chợ Ba Chiểu. Tôi chần chờ mãi đến sáng ngày cuối của thời hạn, 24 tháng 6, mới xách túi xách lên đường. Lên xe lam đến trường, một vài chữ viết cẩu thả bằng phấn trắng trên tấm bảng đen trước cửa : Trình diện ở trường Trung học Trưng Vương. Chán ngán, tôi lại phải vác túi xách lên vai, lễ mễ cuốc bộ về. Đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cạnh sở thú, tôi vui mừng gặp T. trong hàng người đang sắp hàng trước cái bàn nhỏ với vài anh bộ đội đang làm thủ tục cho nhập "trường". Vậy là từ đó cho đến gần một năm sau, dường như số phận hai đứa buộc chặt với nhau.
Hai ngày tự do lang thang trong khuôn viên của hai trường trung học nổi tiếng của đô thành để tìm kiếm bạn bè, trao đổi, trò chuyện về các sinh hoạt trong những ngày đổi đời vừa qua mà chẵng thấy ai có vẻ có thẩm quyền nhắc nhở gì đến học tập cải tạo. Việc ăn uống khá thoải mái, ngày hai bữa được nhà hàng ở Chợ Lớn chở xe đến cung cấp thức ăn và nước uống. Nhưng ngày vui cũng qua mau khi màn đêm vừa buông xuống thì bầu trời Sài gòn bỗng trở nên xám xịt, những hạt mưa nhỏ lác đác rơi, sau đó là nặng hạt, dai dẳng, tự nhiên nghe buồn đến não nề. Rồi những chiếc xe Molotova bịt bùng kín mít xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn đường, và từ từ từng chiếc một vào cổng sân trường rồi dừng lại trước hàng ngàn người đang tập hợp thành hàng để rồi chúng tôi lần lượt chui vào. Khi đoàn xe lăn bánh, mấy chục người trong xe chen chúc nhau, nằm ngồi ngổn ngang nhờ vào chút ánh sáng lờ mờ lọt qua từ hai kẻ hở do đầu của hai tên vệ binh với súng AK thò ra ngoài. Giữa phố phường im lìm của đêm khuya, giữa tiếng mưa rơi hiu hắt, giữa những ngọn đèn đường vàng vọt, ba bốn tiếng cọp gầm rền vang trong sở thú bên cạnh như nói lời tiễn biệt:
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thẫm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
(Tống Biệt Hành - Thâm Tâm)
(Còn tiếp)
Đào Dân

BẢN TIN MỚI NHẤT

Cựu cố vấn an ninh quốc gia bác bỏ cáo buộc TT Trump miệt thị quân nhân

Cựu cố vấn an ninh quốc gia John Bolton bác lại một bài báo trích dẫn nguồn ẩn danh tuyên bố rằng, Tổng thống Donald Trump đã nói xấu các quân nhân Hoa Kỳ đã khuất

Xem Thêm

Qui est ce Ky ăn cây nào rào cây ấy. - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Qui est ce Ky ăn cây nào rào cây ấy. - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

Ngôn Ngữ Luật Rừng

Quỷ sứ chứ không phải là người.

Xem Thêm

Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Ruth Bader Ginsburg, đã qua đời vào thứ Sáu..ngày 18 tháng 9 năm 2020.

Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Ruth Bader Ginsburg, đã qua đời vào thứ Sáu..ngày 18 tháng 9 năm 2020.

Xem Thêm

Vẫn đắc cử Tổng thống Mỹ dù thua hàng triệu phiếu phổ thông

(HNPD) Trong số các cuộc bầu cử tổng thống trong lịch sử nước Mỹ, có 5 người thắng cử nhờ số phiếu cử tri đoàn dù thua về phiếu phổ thông., có khi hàng triệu…

Xem Thêm

Cảnh báo: Trò lừa vote by Mail

Quý vị ơi, đây là video cảnh báo của một cô người Mỹ, cô ghi danh bầu cử cho Đảng Cộng Hòa. Anh trai của cô thì theo Đảng Dân Chủ.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Hồi Ký của một người kẹt lại Hà-Nội sau 1954 - Nguyễn Văn Luận

Chung toi,nhung nguoi mien nam cung da tin nhu vay. Quan doi va dan chung cung tin nhu vay va con tin chac rang sau cuoc chien,nam+bac cung mot dong mau,cung mot nguon goc DONG BAO va....ong va toi lai dang o My.Hien nay, co kha dong nguoi Viet hay noi dung hon la nguoi Vietnam CS ho cung da sang My va dang muu do thiet lap cs o My ! vay........

Xem Thêm

Đề bài :Liệu TQ có dùng nguyên liệu dược phẩm làm vũ khí phản kích Mỹ?

Neu no dung nguyen vat lieu de ap luc y te thi cung con do hon la dung uranium ma hill+obama da ban.No da tung ra chinavirus la phuong an cuoi cung,thi chi con :" tao chet thi may cung ngap ngoai " do cung la mot trong nhung don phep chet trong hy vong cua Trump,danh cho tau phu,neu don vao ngay mot lan,no se can can va lam bay,chi bang cu thung thang,con ca da can luoi cau ngap hong,thi lo gi no chay thoat ?,thung thang re phai+trai+nguoc xuoi de no con khai ra nhung dua nam vung....Va khong cai gi hay bang on dinh hau phuong truoc khi lam lau ca !

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG DONALD J TRUMP VÀ TRUNG CỌNG

Bon nam truoc,toi da bau cho ong,va ong da lam dung nhu nhung gi ma ong da tuyen hua tren thanh kinh.Vay ! chung toi cung se bau cho ong vao 11-2020 nay va hang ngay,chung toi van nho va cau nguyen on tren che cho-phu ho va ban cho ong su khon ngoan-sang suot de dan dat va dua nuoc My tro lai HUU THAN . GOD BLESS YOU !

Xem Thêm

Đề bài :TT Trump muốn khôi phục ‘giáo dục yêu nước’ trong trường học Mỹ

Thoi xa xua-thoi thanh binh 1954-1962 Bo quoc gia giao duc VNCH co mon CONG DAN GIAO DUC co day rang :" Gia dinh la ruong cot cua quoc gia ".......... The moi biet VNCH dat nang van de giao duc va nang cao dan tri,Nho vay,chi von ven 09 nam da huong duoc su thanh binh ma suot hon 80 nam phap do ho va sau nay cho den 1975 van con gia tri den tan ngay nay,VNCH van con song trong tinh le giao.Du da bi cuong ep xoa ten,hon dan toc van tran lan ....

Xem Thêm

Đề bài :Nga mới là nỗi lo lớn của Trung Quốc ở Biển Đông?

Nam 1975,sau khi da cuong chiem VNCH,Tau da lo ro mat that,Vietnam ben xua quan danh chiem cambodia,be gay am muu danh VN ngang hong va 1979,tau xua quan sang VN gay chien.Ngay khi danh chiem cambodia,VN da phai buoc vao qui dao cua nga va phai trang bi nhung vu khi tan tien hon tau de phong ho.Nhung nga o xa,tau thi gan,va lai lien bang nga da xup do khong con the manh nhu truoc danh lep ve tau.Nga va tau cung chung mot sach luoc CS,cung hieu rat ro rang ve nhau,mac du la dong minh chi cot,tau da choi nga nhung vo dau thuong va da xua dan chung sang chiem dong nhung vung dat sat bien gioi nga- tau.Nga hien nay,vu khi thi co,nhung quan binh khong co nen bi lep ve truoc tau,va nga luon rinh rap co hoi tra thu,va nga san sang im lang de My+lien quan cac nuoc danh tau,luc do,Nga se nhay vao an co,thoc ngang hong thi ....tau tieu ma.

Xem Thêm

Đề bài :Kamala trao tình đổi chức.... MeToo...

Ma co va di diem ket hop voi nhau , nuong tua vao nhau : o nhung khu pho tran day hu hong va xau xa.Noi nhung nguoi luong thien khong bao gio nhac den hay buoc chan den. Hang nguoi di diem+maco phai chang dang mon men den noi ma bill clinton da bien ra dong di va obama da bien ra phao dai cua khung bo ? Can nha cua dan chung My khong cho nhung hang nguoi nay thue muon.Dung de noi day thanh hang cua trom cuop va di diem.

Xem Thêm

Đề bài :Hai cách chào khác biệt

Tu trong tham tham tam hon,cai gene hen ha-quy luy da an sau dam vao tam hon va bat chot bung phat cho du duong su co lam cao toi dau chang nua.Ngoai tam hinh nay,con co tam hinh tuong tu danh cho Iran , hinh chup hoan hy tuoi cuoi khi chui cua may bay.Con dai cai mang,da bau no len thi phai muoi mat,cam nin chiu dung cai hen ha-vo tich su tu trong cai gene di truyen giong noi.Hay nhin nhung tam hinh khi y ngoi trong bach oc,gac hai chan len ban....Noi giong tieu nhan dac chi...!

Xem Thêm

Đề bài :Rằm tháng 7 và tội ác chim phóng sinh

Ngoai nhung gian manh nay,con co gia su-gia cha-di quyen gop.an xin-an may-lua loc be chan tay cac chau nho,le let an xin va ca tram thu lua loc gia tao khac ma truoc nam 1975 VNCH khong he co nhung te trang nay.Mat nuoc la mat tat ca !

Xem Thêm

TIN MỚI

Ngôn Ngữ Luật Rừng

Quỷ sứ chứ không phải là người.

Xem Thêm

Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Ruth Bader Ginsburg, đã qua đời vào thứ Sáu..ngày 18 tháng 9 năm 2020.

Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Ruth Bader Ginsburg, đã qua đời vào thứ Sáu..ngày 18 tháng 9 năm 2020.

Xem Thêm

Vẫn đắc cử Tổng thống Mỹ dù thua hàng triệu phiếu phổ thông

(HNPD) Trong số các cuộc bầu cử tổng thống trong lịch sử nước Mỹ, có 5 người thắng cử nhờ số phiếu cử tri đoàn dù thua về phiếu phổ thông., có khi hàng triệu…

Xem Thêm

Cảnh báo: Trò lừa vote by Mail

Quý vị ơi, đây là video cảnh báo của một cô người Mỹ, cô ghi danh bầu cử cho Đảng Cộng Hòa. Anh trai của cô thì theo Đảng Dân Chủ.

Xem Thêm

Việt Nam – Một đất nước tội nghiệp - Larry De King

1 anh diễn viên Hàn quốc tên là Ji Chang Wook, đến Việt Nam. Wook đuợc đón chào với vài ngàn thanh niên ở sân bay. Đến nỗi anh diễn viên Hàn phải bỏ về vì lo sợ.

Xem Thêm

KHÁCH ĐỢI BIÊN ĐÌNH. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đừng ngồi so mãi đường gươm lệch Mà thẹn chinh nhân, hổ áo bào ...

Xem Thêm

NHỮNG LỢI ÍCH LỚN LAO CHO SỨC KHỎE CHÚNG TA KHI UỐNG NƯỚC VÀO BUỔI SÁNG LÚC BỤNG ĐÓI.

MỜI CÁC BẠN ĐỌC BÀI VIẾT DƯỚI ĐÂY NÓI VỀ NHỮNG LỢI ÍCH LỚN LAO CHO SỨC KHỎE CHÚNG TA KHI UỐNG NƯỚC VÀO BUỔI SÁNG LÚC BỤNG ĐÓI.

Xem Thêm

Vị Thủ Tướng Thông Minh Nhất Thế Giới

Vọng ngoại và muốn trở về thời Phong Kiến hơn ai hết

Xem Thêm

Chiến sĩ gái Dương Thu Hương - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Chiến sĩ gái Dương Thu Hương - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

California treo cờ rủ tưởng nhớ hạ sĩ không quân gốc Việt tử vong ở Kuwait

Hạ sĩ Không quân Hoa Kỳ Jason Khai Phan hy sinh khi thực hiện tuần tra an ninh định kỳ ở Kuwait hôm 12/9/2020. Ảnh chụp năm 2019. Photo by U.S. Air Force.

Xem Thêm