Mỗi Ngày Một Chuyện

NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được.

           

       NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Vài hôm nữa là có thể đứng giữa nhà chúc mừng năm mới những người thân, từ trẻ tới chưa già, vì ngôi vị cao niên nhất trong ngôi nhà này, hay đúng ra trong gia đình này là tôi, thì tôi sẽ được nhận nhiều lời chúc tụng nhất. 

Tôi vẫn còn và vẫn giữ cái cảm giác vui vẻ lạc quan mỗi lần năm mới, như những năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước viết một bài thơ có tên là : " Bài thơ quên tuổi ", mà 4 câu đầu hết một nửa số bạn gái tôi không hưởng ứng lắm. 

Rằng : 

 

Mỗi lần năm mới, em mừng quá

Lại một xuân ra, tuổi khác vào 

Mình sống tha hồ như cực lạc 

Cái gì cũng đẹp đẽ làm sao 

           (Bài thơ quên tuổi - Cao Mỵ Nhân) 

 

Năm đó, thực sự tôi chưa chính thức có người yêu, nhưng có vẻ "ai "cũng là người yêu, hay ngược lại mình rõ ràng chưa yêu ai cả. 

Không phải kén cá, chọn canh gì, đang đi học, mà lại học nội trú trong trường " ma soeur ", thì yêu đương làm sao được chứ . 

Bài thơ đó được vài tờ báo quen, mà do quý vị bạn làm thư ký toà soạn, hay chủ bút chịu chơi đưa lên, thế là có thư đến, rồi có thư đi liên tục. 

Ba tôi giận lắm, nói là phải đi học...

Má kế tôi thì sốt ruột, nói thích ai, thì chuẩn bị lập gia đình, chứ cứ không thích ai mà để họ tới lui đâu được, còn đưa ra điều mang tiếng mang tăm nữa. 

 

Tôi vẫn học nội trú những ngày thường, về nhà những thứ bẩy và chủ nhật.

Trong salon nội trú, vẫn có khách tới thăm mỗi chiều theo nội quy của trường dành cho nữ sinh viên, nữ học sinh  từ 6 giờ tới 7 giờ. 

Bạn bè văn nghệ tới mấy buổi chiều nêu trên rồi, tới  chủ nhật về nhà, lại cũng có người đến thăm nữa. 

Chết nỗi không phải chỉ tôi, mà các bận gái khác cũng vậy, khách gồm 2 loại người: 

Người nhà tới tìm có việc, hay mang thức ăn tới cho có, chứ trường nội trú có đủ 3 bữa ăn: sáng, trưa, chiều, và còn thêm một bữa lỡ, gọi là ăn "gouter", hay "snack" . 

Bạn bè tức khách, thì  salon nào cũng chỉ có bạn trai thôi, bất kể cô học trò nội trú nào. 

Ngoài ra, tôi có 2 chị gái, quý chị đều đi lấy chồng rồi. 

Do đó, theo lẽ thường tình của gia đình Bắc kỳ quốc như nhà ba tôi, thì tôi cũng phải mau mau sang sông, vì các chị tôi đều xuất giá rất sớm. 

 

Ba tôi không nói gì, nhưng có mấy người cô, chị trong họ cảm thấy bực mình, bảo là: 

" Bây giờ nó, là tôi, còn nhãi ranh, thích Tết nhất năm mới  để được tiền lì xì, chứ mai mốt lớn, ế chỏng gọng ra, ở đó mà đợi xuân ra với chả tuổi khác vào ..." 

Chu choa, chẳng bao giờ tôi lo quá thế. Tôi nghĩ rằng nếu một khi tôi thích ai, thì chắc chắn phải lập gia đình với người ấy. 

Sau đó, ra trường, rồi đi lấy chồng, tôi vẫn giữ vẻ hồn nhiên, có lẽ cho tới già, mà tới già thật, âm hưởng thơ ...tình của tôi vẫn tưởng như là còn vô tư, hồn nhiên lắm...

Song có một điều, lập gia đình, đi làm trong quân đội, đi tù tập trung cải tạo, tất nhiên là không thể lúc nào cũng vô tư, hồn nhiên được. 

Lẽ ra tôi phải có những bài thơ diễn tả sự ngao ngán, buồn chán, khổ sở đến tuyệt cùng, thì tôi lại...thản nhiên đến vô tình. 

 

Tết đầu tiên trong trại tù cải tạo (1976 ), mỗi nhà tù, tức lán của trại tù nam, chúng tôi toàn tù nữ, nên họ nhốt ở ngay  trung tâm huấn luyện Quang Trung của ta . 

Mỗi nhà phải tự làm liên hoan văn nghệ cho bạn tù dự, để có lẽ là tạm quên đi hoàn cảnh lao lý, xa cha mẹ, chồng con, anh chị em, và người yêu, người tình ở ngoài đời, hoặc ở chỗ giam khác. 

Phần tôi phải ngâm một bài thơ cho...vui. 

Thế là tôi bổn cũ soạn lại, ngâm ngay bài " Bài thơ quên tuổi " của tôi làm 15 năm trước, khiến có bạn tù đàn chị, chưa " tra lắm " mà đã khó chịu, vì chị và có lẽ số ít nữ tù không vui khi cứ...một xuân ra, tuổi khác vào. 

Chưa kể cái chuyện đang trong tù đầy, mà người xưa đã nói : 

" Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại " đó kìa. 

 

Thế thì, có lẽ tình cảm tôi nhẹ nhàng, lâng lâng quá chăng, anh sẽ bảo là tôi ham hố, rong chơi thôi, đừng để vô tư, thản nhiên biến thể sang thành thứ vô tâm, vô tình, đi tới vô cảm lúc nào không hay. 

Nếu sự thực như thế, thì phải làm mới lại thế nào, cho tình cảm cha con, chồng vợ, anh chị em, bằng hữu, và nhất là cho người yêu, người tình thấy lúc nào cũng mới mẻ, hân hoan... ngõ hầu gìn giữ tình cảm tự nhiên, huyền diệu tới ...muôn đời chứ.

Trong HNPĐ mấy hôm nay tôi thấy đề tài " tình yêu " có vẻ thiêng liêng, rực rỡ lắm, nào tình yêu là thuốc tiên chữa bách bệnh đã đành, còn chữa được cả bệnh nan y như ung thư nữa đấy. 

Hôm qua tôi đến chùa, được nghe người bạn chùa bầy tỏ nỗi hân hoan, lạc quan vừa được khám phá ra để sống vui, sống khoẻ trong yêu thương, đằm thắm, thiết tha, nếu bạn có một tình yêu, nếu ai đem tới cho bạn tình yêu chân thực hay trừu tượng thôi cũng quý rồi.

Có tình yêu thì đừng buông bỏ ( một trong 5  câu đừng ) khuyên vậy. 

Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, sang đoạt, mà nó, nếu gọi là tình yêu, thì phải như hoa nở tự nhiên và hoan hỉ. 

 

Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được. 

Tôi không tin lắm điều này, như thế cũng na ná như tranh đấu cho được tình yêu về mình. 

Có thể không hẳn vậy, đôi khi chỉ là sự tinh tế, tính mẫn cảm khiến tình yêu hiển hiện. 

Đồng thời, lại như một hành xử bình thường nhất, là lộng giả thành chân, rồi bỗng cái " chân " đó nó tác động vào ta, cái ngã của sự việc, gọi là tình yêu ...vô thường đấy.

Quý vị thấy một người chuyên viết thơ tình như tôi, có ai hỏi : 

" Như thế thì tình phải nhiều hay ít, mới có chất liệu làm thơ tình được chớ ? " 

Tôi vốn sợ cái câu : " Hỏi tức trả lời " lắm. Có lẽ tôi dành cho anh, nhân vật thơ của tôi trả lời là đúng nhất .

Nhưng anh thản nhiên không khác gì tôi thủa  xa xưa khi viết 

" Bài thơ quên tuổi ", anh gật đầu : Tình yêu cũng như người quên tuổi, hay người ta thường quên tuổi khi ...có tình yêu 

cũng vậy. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được.

           

       NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Vài hôm nữa là có thể đứng giữa nhà chúc mừng năm mới những người thân, từ trẻ tới chưa già, vì ngôi vị cao niên nhất trong ngôi nhà này, hay đúng ra trong gia đình này là tôi, thì tôi sẽ được nhận nhiều lời chúc tụng nhất. 

Tôi vẫn còn và vẫn giữ cái cảm giác vui vẻ lạc quan mỗi lần năm mới, như những năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước viết một bài thơ có tên là : " Bài thơ quên tuổi ", mà 4 câu đầu hết một nửa số bạn gái tôi không hưởng ứng lắm. 

Rằng : 

 

Mỗi lần năm mới, em mừng quá

Lại một xuân ra, tuổi khác vào 

Mình sống tha hồ như cực lạc 

Cái gì cũng đẹp đẽ làm sao 

           (Bài thơ quên tuổi - Cao Mỵ Nhân) 

 

Năm đó, thực sự tôi chưa chính thức có người yêu, nhưng có vẻ "ai "cũng là người yêu, hay ngược lại mình rõ ràng chưa yêu ai cả. 

Không phải kén cá, chọn canh gì, đang đi học, mà lại học nội trú trong trường " ma soeur ", thì yêu đương làm sao được chứ . 

Bài thơ đó được vài tờ báo quen, mà do quý vị bạn làm thư ký toà soạn, hay chủ bút chịu chơi đưa lên, thế là có thư đến, rồi có thư đi liên tục. 

Ba tôi giận lắm, nói là phải đi học...

Má kế tôi thì sốt ruột, nói thích ai, thì chuẩn bị lập gia đình, chứ cứ không thích ai mà để họ tới lui đâu được, còn đưa ra điều mang tiếng mang tăm nữa. 

 

Tôi vẫn học nội trú những ngày thường, về nhà những thứ bẩy và chủ nhật.

Trong salon nội trú, vẫn có khách tới thăm mỗi chiều theo nội quy của trường dành cho nữ sinh viên, nữ học sinh  từ 6 giờ tới 7 giờ. 

Bạn bè văn nghệ tới mấy buổi chiều nêu trên rồi, tới  chủ nhật về nhà, lại cũng có người đến thăm nữa. 

Chết nỗi không phải chỉ tôi, mà các bận gái khác cũng vậy, khách gồm 2 loại người: 

Người nhà tới tìm có việc, hay mang thức ăn tới cho có, chứ trường nội trú có đủ 3 bữa ăn: sáng, trưa, chiều, và còn thêm một bữa lỡ, gọi là ăn "gouter", hay "snack" . 

Bạn bè tức khách, thì  salon nào cũng chỉ có bạn trai thôi, bất kể cô học trò nội trú nào. 

Ngoài ra, tôi có 2 chị gái, quý chị đều đi lấy chồng rồi. 

Do đó, theo lẽ thường tình của gia đình Bắc kỳ quốc như nhà ba tôi, thì tôi cũng phải mau mau sang sông, vì các chị tôi đều xuất giá rất sớm. 

 

Ba tôi không nói gì, nhưng có mấy người cô, chị trong họ cảm thấy bực mình, bảo là: 

" Bây giờ nó, là tôi, còn nhãi ranh, thích Tết nhất năm mới  để được tiền lì xì, chứ mai mốt lớn, ế chỏng gọng ra, ở đó mà đợi xuân ra với chả tuổi khác vào ..." 

Chu choa, chẳng bao giờ tôi lo quá thế. Tôi nghĩ rằng nếu một khi tôi thích ai, thì chắc chắn phải lập gia đình với người ấy. 

Sau đó, ra trường, rồi đi lấy chồng, tôi vẫn giữ vẻ hồn nhiên, có lẽ cho tới già, mà tới già thật, âm hưởng thơ ...tình của tôi vẫn tưởng như là còn vô tư, hồn nhiên lắm...

Song có một điều, lập gia đình, đi làm trong quân đội, đi tù tập trung cải tạo, tất nhiên là không thể lúc nào cũng vô tư, hồn nhiên được. 

Lẽ ra tôi phải có những bài thơ diễn tả sự ngao ngán, buồn chán, khổ sở đến tuyệt cùng, thì tôi lại...thản nhiên đến vô tình. 

 

Tết đầu tiên trong trại tù cải tạo (1976 ), mỗi nhà tù, tức lán của trại tù nam, chúng tôi toàn tù nữ, nên họ nhốt ở ngay  trung tâm huấn luyện Quang Trung của ta . 

Mỗi nhà phải tự làm liên hoan văn nghệ cho bạn tù dự, để có lẽ là tạm quên đi hoàn cảnh lao lý, xa cha mẹ, chồng con, anh chị em, và người yêu, người tình ở ngoài đời, hoặc ở chỗ giam khác. 

Phần tôi phải ngâm một bài thơ cho...vui. 

Thế là tôi bổn cũ soạn lại, ngâm ngay bài " Bài thơ quên tuổi " của tôi làm 15 năm trước, khiến có bạn tù đàn chị, chưa " tra lắm " mà đã khó chịu, vì chị và có lẽ số ít nữ tù không vui khi cứ...một xuân ra, tuổi khác vào. 

Chưa kể cái chuyện đang trong tù đầy, mà người xưa đã nói : 

" Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại " đó kìa. 

 

Thế thì, có lẽ tình cảm tôi nhẹ nhàng, lâng lâng quá chăng, anh sẽ bảo là tôi ham hố, rong chơi thôi, đừng để vô tư, thản nhiên biến thể sang thành thứ vô tâm, vô tình, đi tới vô cảm lúc nào không hay. 

Nếu sự thực như thế, thì phải làm mới lại thế nào, cho tình cảm cha con, chồng vợ, anh chị em, bằng hữu, và nhất là cho người yêu, người tình thấy lúc nào cũng mới mẻ, hân hoan... ngõ hầu gìn giữ tình cảm tự nhiên, huyền diệu tới ...muôn đời chứ.

Trong HNPĐ mấy hôm nay tôi thấy đề tài " tình yêu " có vẻ thiêng liêng, rực rỡ lắm, nào tình yêu là thuốc tiên chữa bách bệnh đã đành, còn chữa được cả bệnh nan y như ung thư nữa đấy. 

Hôm qua tôi đến chùa, được nghe người bạn chùa bầy tỏ nỗi hân hoan, lạc quan vừa được khám phá ra để sống vui, sống khoẻ trong yêu thương, đằm thắm, thiết tha, nếu bạn có một tình yêu, nếu ai đem tới cho bạn tình yêu chân thực hay trừu tượng thôi cũng quý rồi.

Có tình yêu thì đừng buông bỏ ( một trong 5  câu đừng ) khuyên vậy. 

Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, sang đoạt, mà nó, nếu gọi là tình yêu, thì phải như hoa nở tự nhiên và hoan hỉ. 

 

Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được. 

Tôi không tin lắm điều này, như thế cũng na ná như tranh đấu cho được tình yêu về mình. 

Có thể không hẳn vậy, đôi khi chỉ là sự tinh tế, tính mẫn cảm khiến tình yêu hiển hiện. 

Đồng thời, lại như một hành xử bình thường nhất, là lộng giả thành chân, rồi bỗng cái " chân " đó nó tác động vào ta, cái ngã của sự việc, gọi là tình yêu ...vô thường đấy.

Quý vị thấy một người chuyên viết thơ tình như tôi, có ai hỏi : 

" Như thế thì tình phải nhiều hay ít, mới có chất liệu làm thơ tình được chớ ? " 

Tôi vốn sợ cái câu : " Hỏi tức trả lời " lắm. Có lẽ tôi dành cho anh, nhân vật thơ của tôi trả lời là đúng nhất .

Nhưng anh thản nhiên không khác gì tôi thủa  xa xưa khi viết 

" Bài thơ quên tuổi ", anh gật đầu : Tình yêu cũng như người quên tuổi, hay người ta thường quên tuổi khi ...có tình yêu 

cũng vậy. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Bác Sĩ Gốc Việt Mổ Tim Như Mổ Gà.

Tin vui và niềm hãnh diện chung cho cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản.

Xem Thêm

Cái Bằng Tiến Sĩ

Thiếu bằng cấp, dốt nát, là một lợi khí tốt để cho Hồ Chí Minh bước lên nấc thang lãnh đạo đảng cộng sản.

Xem Thêm

Pháp quốc ăn năn - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD )Kính gửi hết thảy mọi người Việt Nam, đang sống trong nước cũng như ở hải ngoại

Xem Thêm

BUỔI SÁNG TRẮNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mầu hoa cẩm tú mà trang nhã Thấp thoáng, chơi vơi, cánh mộng bay

Xem Thêm

Thơ Cay - Hải Ngoại Phiếm Đàm 9 - ANH PHƯƠNG

Tiền tài không ở cứ ra đi.Trên đời tay trắng hoàn tay trắng,

Xem Thêm

Pháp- Nhật tăng cường hợp tác quân sự tại Thái Bình Dương -Tú Anh

Bốn vị bộ trưởng Quốc Phòng và Ngoại Giao Pháp-Nhật gặp nhau 11/01/2019 tại Brest, căn cứ hải quân Pháp ở tây-bắc.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

Cau chuyen ma moi nguoi deu can phai doc va PHAI HOC !!!

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Mỹ yếu lắm ! nó thua nước nhỏ như ta ,thì nó phải sợ nước lớn Trung quốc đễn nỗi ...teo " bác hồ " . Biết ta mạnh nó năn nỉ ta giúp ,chống đỡ Trung quốc cho nó .Bây giờ CHỈ MÌNH TA THỨC CANH GÁC HOÀ BÌNH CHO THẾ GIÁI ...Ta theo chủ trương của bác Hồ :LỦNG LẲNG ĐONG ĐƯA cho hai thằng đều ghét thì rồi "bác" cũng teo,hết còn lủng lẳng đong đưa...

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

Bác Hồ chẳng hề dối gian......Không tin,cứ hỏi THẰNG TRẦN DÂN TIÊN......Đảng không lừa phỉnh dân hiền.....Hỏi Lê văn Tám,nó liền chứng minh

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

🦀 Nước ta có Hồ chí Minh..... Từ con,giết vợ khoe mình còn trinh....... Nước ta còn có Trường Chinh........ Đấu cha,tố mẹ đoạn tình anh em....... Nước ta có đảng gian hèn...... Chui Nga ,rúc Chệt giết nhân dân mình...... Tự khen rằng chúng " quang vinh"........ Nhân dân thì đã TỞM KINH CHÚNG RỒI....... Thơ,vè,biếm hoạ,chuyện cười......... Nhân dân mắng chửi tơi bời ,te tua......... Vẹm ơi có biết nhục chưa?....... Nếu không biết nhục,Vẹm thua bọ , giòi...

Xem Thêm

Đề bài :Sáng Kiến của TT D.Trump. - Phạm Thị Như Ý

Gui A Nguyen,ban co the lam la thu chung de nhung nguoi dan dong ky ten ung ho cat muc luong vo ly cua bon an hai va pha hoai dat nuoc khong ? thu chung goi thang cho T.T va luong vien quoc hoi... Neu duoc,cam on ban !

Xem Thêm

Đề bài :TNS Joe Manchin (DC) xin lỗi dân Mỹ và lên án Rashida Tlaib và Nancy Pelosi

bà lảo 78 tuổi Pelosi đầu óc bà ta có đề: bộ óc già bà ta chứa toàn là :cứng đầu, kiêu ngạo, ganh tỵ, ngu đần . Bằng chứng nhà bà ta thì hàng xung quanh vững chắc, camera từ trong nhà ra ngoài dẩy đầy theo dõi kẻ gian vào nha để giữ an toàn cho gia đình bà ta , trong khi đó thì bà ta không cậ̀n sự an toàn cuả dân Mỹ nên ngoan cố chống đối không chịu chi gần sáu tỷ để xây bức tường biên giới.

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Ở phần “đối phương”, xin tác giả ghi thêm một đệ tử của chúng nữa: Vịt nem. Cám ơn !

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân và Những Tính Toán của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Khi VNCH Lâm Nguy.

Cái tên Linhngayxua này ko biết tuổi đời bao nhiêu,kiến thức thấp kém như học trò tiểu học mà hằn ko tự biết.Đây là lần thứ 2 tôi thấy cái nhận xét ngây ngô,thiển cận của kẻ ít học...Xin ông suy nghĩ lại những gì định nói nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Vừa kiểm soát Hạ viện, đảng Dân chủ tăng mạnh ngân sách phá thai

Da?ng DC la`da?ng kho^'n na.n khong thua gi`da?ng Csvn, ho.da~ bie^'n cha^'t tu`lu'c Obama la`m TT.

Xem Thêm

TIN MỚI

Pháp quốc ăn năn - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD )Kính gửi hết thảy mọi người Việt Nam, đang sống trong nước cũng như ở hải ngoại

Xem Thêm

BUỔI SÁNG TRẮNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mầu hoa cẩm tú mà trang nhã Thấp thoáng, chơi vơi, cánh mộng bay

Xem Thêm

Thơ Cay - Hải Ngoại Phiếm Đàm 9 - ANH PHƯƠNG

Tiền tài không ở cứ ra đi.Trên đời tay trắng hoàn tay trắng,

Xem Thêm

Pháp- Nhật tăng cường hợp tác quân sự tại Thái Bình Dương -Tú Anh

Bốn vị bộ trưởng Quốc Phòng và Ngoại Giao Pháp-Nhật gặp nhau 11/01/2019 tại Brest, căn cứ hải quân Pháp ở tây-bắc.

Xem Thêm

Tiền phạt về giao thông của tiểu bang này mỗi năm mỗi cao

Năm mới xin kính chúc quý vị lái xe được nhiều may mắn và xin cẩn thận nhé - Chớ để quý ông bà bạn dân Cali. nó vồ được và phát cho quý vị cái ticket .....(TP)

Xem Thêm

Một Quyển Lịch thông minh mà các bạn có thể dùng hoài suốt đời

Từ nay muốn biết ngày âm lịch để biết Tết, cúng giỗ.. không cần phải mua lịch ở các cửa hàng Á-châu nữa.

Xem Thêm

Mậu Thân 1968 và Lộc Hưng Mậu Tuất 2018! - VietTuSaiGon

Vì suốt 50 năm qua, người Cộng sản có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng có một thứ (trong nhiều thứ mang đặc trưng Cộng sản) vẫn chưa thay đổi...

Xem Thêm

Quê Hương và Chủ Nghĩa

Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm. Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân

Xem Thêm

TRONG BÓNG MỜ - CAO MỴ NHÂN

Ra trường, tôi được thuyên chuyển ra miền Trung, những tiệc tùng lớn nhỏ, vẫn có nhưng trong phạm vi đơn vị. Đôi khi có tiếp tân bên cơ sở thuộc hành chánh...

Xem Thêm

7 Nhà hàng ngầm dưới nước độc đáo nhất thế giới - LÃO PHAN

(HNPD) Nằm ở độ sâu 6m so với mặt nước biển Ấn Độ Dương, Subsix được biết đến là câu lạc bộ dưới nước đầu tiên trên thế giới.

Xem Thêm