Mỗi Ngày Một Chuyện

NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được.

           

       NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Vài hôm nữa là có thể đứng giữa nhà chúc mừng năm mới những người thân, từ trẻ tới chưa già, vì ngôi vị cao niên nhất trong ngôi nhà này, hay đúng ra trong gia đình này là tôi, thì tôi sẽ được nhận nhiều lời chúc tụng nhất. 

Tôi vẫn còn và vẫn giữ cái cảm giác vui vẻ lạc quan mỗi lần năm mới, như những năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước viết một bài thơ có tên là : " Bài thơ quên tuổi ", mà 4 câu đầu hết một nửa số bạn gái tôi không hưởng ứng lắm. 

Rằng : 

 

Mỗi lần năm mới, em mừng quá

Lại một xuân ra, tuổi khác vào 

Mình sống tha hồ như cực lạc 

Cái gì cũng đẹp đẽ làm sao 

           (Bài thơ quên tuổi - Cao Mỵ Nhân) 

 

Năm đó, thực sự tôi chưa chính thức có người yêu, nhưng có vẻ "ai "cũng là người yêu, hay ngược lại mình rõ ràng chưa yêu ai cả. 

Không phải kén cá, chọn canh gì, đang đi học, mà lại học nội trú trong trường " ma soeur ", thì yêu đương làm sao được chứ . 

Bài thơ đó được vài tờ báo quen, mà do quý vị bạn làm thư ký toà soạn, hay chủ bút chịu chơi đưa lên, thế là có thư đến, rồi có thư đi liên tục. 

Ba tôi giận lắm, nói là phải đi học...

Má kế tôi thì sốt ruột, nói thích ai, thì chuẩn bị lập gia đình, chứ cứ không thích ai mà để họ tới lui đâu được, còn đưa ra điều mang tiếng mang tăm nữa. 

 

Tôi vẫn học nội trú những ngày thường, về nhà những thứ bẩy và chủ nhật.

Trong salon nội trú, vẫn có khách tới thăm mỗi chiều theo nội quy của trường dành cho nữ sinh viên, nữ học sinh  từ 6 giờ tới 7 giờ. 

Bạn bè văn nghệ tới mấy buổi chiều nêu trên rồi, tới  chủ nhật về nhà, lại cũng có người đến thăm nữa. 

Chết nỗi không phải chỉ tôi, mà các bận gái khác cũng vậy, khách gồm 2 loại người: 

Người nhà tới tìm có việc, hay mang thức ăn tới cho có, chứ trường nội trú có đủ 3 bữa ăn: sáng, trưa, chiều, và còn thêm một bữa lỡ, gọi là ăn "gouter", hay "snack" . 

Bạn bè tức khách, thì  salon nào cũng chỉ có bạn trai thôi, bất kể cô học trò nội trú nào. 

Ngoài ra, tôi có 2 chị gái, quý chị đều đi lấy chồng rồi. 

Do đó, theo lẽ thường tình của gia đình Bắc kỳ quốc như nhà ba tôi, thì tôi cũng phải mau mau sang sông, vì các chị tôi đều xuất giá rất sớm. 

 

Ba tôi không nói gì, nhưng có mấy người cô, chị trong họ cảm thấy bực mình, bảo là: 

" Bây giờ nó, là tôi, còn nhãi ranh, thích Tết nhất năm mới  để được tiền lì xì, chứ mai mốt lớn, ế chỏng gọng ra, ở đó mà đợi xuân ra với chả tuổi khác vào ..." 

Chu choa, chẳng bao giờ tôi lo quá thế. Tôi nghĩ rằng nếu một khi tôi thích ai, thì chắc chắn phải lập gia đình với người ấy. 

Sau đó, ra trường, rồi đi lấy chồng, tôi vẫn giữ vẻ hồn nhiên, có lẽ cho tới già, mà tới già thật, âm hưởng thơ ...tình của tôi vẫn tưởng như là còn vô tư, hồn nhiên lắm...

Song có một điều, lập gia đình, đi làm trong quân đội, đi tù tập trung cải tạo, tất nhiên là không thể lúc nào cũng vô tư, hồn nhiên được. 

Lẽ ra tôi phải có những bài thơ diễn tả sự ngao ngán, buồn chán, khổ sở đến tuyệt cùng, thì tôi lại...thản nhiên đến vô tình. 

 

Tết đầu tiên trong trại tù cải tạo (1976 ), mỗi nhà tù, tức lán của trại tù nam, chúng tôi toàn tù nữ, nên họ nhốt ở ngay  trung tâm huấn luyện Quang Trung của ta . 

Mỗi nhà phải tự làm liên hoan văn nghệ cho bạn tù dự, để có lẽ là tạm quên đi hoàn cảnh lao lý, xa cha mẹ, chồng con, anh chị em, và người yêu, người tình ở ngoài đời, hoặc ở chỗ giam khác. 

Phần tôi phải ngâm một bài thơ cho...vui. 

Thế là tôi bổn cũ soạn lại, ngâm ngay bài " Bài thơ quên tuổi " của tôi làm 15 năm trước, khiến có bạn tù đàn chị, chưa " tra lắm " mà đã khó chịu, vì chị và có lẽ số ít nữ tù không vui khi cứ...một xuân ra, tuổi khác vào. 

Chưa kể cái chuyện đang trong tù đầy, mà người xưa đã nói : 

" Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại " đó kìa. 

 

Thế thì, có lẽ tình cảm tôi nhẹ nhàng, lâng lâng quá chăng, anh sẽ bảo là tôi ham hố, rong chơi thôi, đừng để vô tư, thản nhiên biến thể sang thành thứ vô tâm, vô tình, đi tới vô cảm lúc nào không hay. 

Nếu sự thực như thế, thì phải làm mới lại thế nào, cho tình cảm cha con, chồng vợ, anh chị em, bằng hữu, và nhất là cho người yêu, người tình thấy lúc nào cũng mới mẻ, hân hoan... ngõ hầu gìn giữ tình cảm tự nhiên, huyền diệu tới ...muôn đời chứ.

Trong HNPĐ mấy hôm nay tôi thấy đề tài " tình yêu " có vẻ thiêng liêng, rực rỡ lắm, nào tình yêu là thuốc tiên chữa bách bệnh đã đành, còn chữa được cả bệnh nan y như ung thư nữa đấy. 

Hôm qua tôi đến chùa, được nghe người bạn chùa bầy tỏ nỗi hân hoan, lạc quan vừa được khám phá ra để sống vui, sống khoẻ trong yêu thương, đằm thắm, thiết tha, nếu bạn có một tình yêu, nếu ai đem tới cho bạn tình yêu chân thực hay trừu tượng thôi cũng quý rồi.

Có tình yêu thì đừng buông bỏ ( một trong 5  câu đừng ) khuyên vậy. 

Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, sang đoạt, mà nó, nếu gọi là tình yêu, thì phải như hoa nở tự nhiên và hoan hỉ. 

 

Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được. 

Tôi không tin lắm điều này, như thế cũng na ná như tranh đấu cho được tình yêu về mình. 

Có thể không hẳn vậy, đôi khi chỉ là sự tinh tế, tính mẫn cảm khiến tình yêu hiển hiện. 

Đồng thời, lại như một hành xử bình thường nhất, là lộng giả thành chân, rồi bỗng cái " chân " đó nó tác động vào ta, cái ngã của sự việc, gọi là tình yêu ...vô thường đấy.

Quý vị thấy một người chuyên viết thơ tình như tôi, có ai hỏi : 

" Như thế thì tình phải nhiều hay ít, mới có chất liệu làm thơ tình được chớ ? " 

Tôi vốn sợ cái câu : " Hỏi tức trả lời " lắm. Có lẽ tôi dành cho anh, nhân vật thơ của tôi trả lời là đúng nhất .

Nhưng anh thản nhiên không khác gì tôi thủa  xa xưa khi viết 

" Bài thơ quên tuổi ", anh gật đầu : Tình yêu cũng như người quên tuổi, hay người ta thường quên tuổi khi ...có tình yêu 

cũng vậy. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được.

           

       NHƯ HOA NỞ TỰ NHIÊN  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Vài hôm nữa là có thể đứng giữa nhà chúc mừng năm mới những người thân, từ trẻ tới chưa già, vì ngôi vị cao niên nhất trong ngôi nhà này, hay đúng ra trong gia đình này là tôi, thì tôi sẽ được nhận nhiều lời chúc tụng nhất. 

Tôi vẫn còn và vẫn giữ cái cảm giác vui vẻ lạc quan mỗi lần năm mới, như những năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước viết một bài thơ có tên là : " Bài thơ quên tuổi ", mà 4 câu đầu hết một nửa số bạn gái tôi không hưởng ứng lắm. 

Rằng : 

 

Mỗi lần năm mới, em mừng quá

Lại một xuân ra, tuổi khác vào 

Mình sống tha hồ như cực lạc 

Cái gì cũng đẹp đẽ làm sao 

           (Bài thơ quên tuổi - Cao Mỵ Nhân) 

 

Năm đó, thực sự tôi chưa chính thức có người yêu, nhưng có vẻ "ai "cũng là người yêu, hay ngược lại mình rõ ràng chưa yêu ai cả. 

Không phải kén cá, chọn canh gì, đang đi học, mà lại học nội trú trong trường " ma soeur ", thì yêu đương làm sao được chứ . 

Bài thơ đó được vài tờ báo quen, mà do quý vị bạn làm thư ký toà soạn, hay chủ bút chịu chơi đưa lên, thế là có thư đến, rồi có thư đi liên tục. 

Ba tôi giận lắm, nói là phải đi học...

Má kế tôi thì sốt ruột, nói thích ai, thì chuẩn bị lập gia đình, chứ cứ không thích ai mà để họ tới lui đâu được, còn đưa ra điều mang tiếng mang tăm nữa. 

 

Tôi vẫn học nội trú những ngày thường, về nhà những thứ bẩy và chủ nhật.

Trong salon nội trú, vẫn có khách tới thăm mỗi chiều theo nội quy của trường dành cho nữ sinh viên, nữ học sinh  từ 6 giờ tới 7 giờ. 

Bạn bè văn nghệ tới mấy buổi chiều nêu trên rồi, tới  chủ nhật về nhà, lại cũng có người đến thăm nữa. 

Chết nỗi không phải chỉ tôi, mà các bận gái khác cũng vậy, khách gồm 2 loại người: 

Người nhà tới tìm có việc, hay mang thức ăn tới cho có, chứ trường nội trú có đủ 3 bữa ăn: sáng, trưa, chiều, và còn thêm một bữa lỡ, gọi là ăn "gouter", hay "snack" . 

Bạn bè tức khách, thì  salon nào cũng chỉ có bạn trai thôi, bất kể cô học trò nội trú nào. 

Ngoài ra, tôi có 2 chị gái, quý chị đều đi lấy chồng rồi. 

Do đó, theo lẽ thường tình của gia đình Bắc kỳ quốc như nhà ba tôi, thì tôi cũng phải mau mau sang sông, vì các chị tôi đều xuất giá rất sớm. 

 

Ba tôi không nói gì, nhưng có mấy người cô, chị trong họ cảm thấy bực mình, bảo là: 

" Bây giờ nó, là tôi, còn nhãi ranh, thích Tết nhất năm mới  để được tiền lì xì, chứ mai mốt lớn, ế chỏng gọng ra, ở đó mà đợi xuân ra với chả tuổi khác vào ..." 

Chu choa, chẳng bao giờ tôi lo quá thế. Tôi nghĩ rằng nếu một khi tôi thích ai, thì chắc chắn phải lập gia đình với người ấy. 

Sau đó, ra trường, rồi đi lấy chồng, tôi vẫn giữ vẻ hồn nhiên, có lẽ cho tới già, mà tới già thật, âm hưởng thơ ...tình của tôi vẫn tưởng như là còn vô tư, hồn nhiên lắm...

Song có một điều, lập gia đình, đi làm trong quân đội, đi tù tập trung cải tạo, tất nhiên là không thể lúc nào cũng vô tư, hồn nhiên được. 

Lẽ ra tôi phải có những bài thơ diễn tả sự ngao ngán, buồn chán, khổ sở đến tuyệt cùng, thì tôi lại...thản nhiên đến vô tình. 

 

Tết đầu tiên trong trại tù cải tạo (1976 ), mỗi nhà tù, tức lán của trại tù nam, chúng tôi toàn tù nữ, nên họ nhốt ở ngay  trung tâm huấn luyện Quang Trung của ta . 

Mỗi nhà phải tự làm liên hoan văn nghệ cho bạn tù dự, để có lẽ là tạm quên đi hoàn cảnh lao lý, xa cha mẹ, chồng con, anh chị em, và người yêu, người tình ở ngoài đời, hoặc ở chỗ giam khác. 

Phần tôi phải ngâm một bài thơ cho...vui. 

Thế là tôi bổn cũ soạn lại, ngâm ngay bài " Bài thơ quên tuổi " của tôi làm 15 năm trước, khiến có bạn tù đàn chị, chưa " tra lắm " mà đã khó chịu, vì chị và có lẽ số ít nữ tù không vui khi cứ...một xuân ra, tuổi khác vào. 

Chưa kể cái chuyện đang trong tù đầy, mà người xưa đã nói : 

" Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại " đó kìa. 

 

Thế thì, có lẽ tình cảm tôi nhẹ nhàng, lâng lâng quá chăng, anh sẽ bảo là tôi ham hố, rong chơi thôi, đừng để vô tư, thản nhiên biến thể sang thành thứ vô tâm, vô tình, đi tới vô cảm lúc nào không hay. 

Nếu sự thực như thế, thì phải làm mới lại thế nào, cho tình cảm cha con, chồng vợ, anh chị em, bằng hữu, và nhất là cho người yêu, người tình thấy lúc nào cũng mới mẻ, hân hoan... ngõ hầu gìn giữ tình cảm tự nhiên, huyền diệu tới ...muôn đời chứ.

Trong HNPĐ mấy hôm nay tôi thấy đề tài " tình yêu " có vẻ thiêng liêng, rực rỡ lắm, nào tình yêu là thuốc tiên chữa bách bệnh đã đành, còn chữa được cả bệnh nan y như ung thư nữa đấy. 

Hôm qua tôi đến chùa, được nghe người bạn chùa bầy tỏ nỗi hân hoan, lạc quan vừa được khám phá ra để sống vui, sống khoẻ trong yêu thương, đằm thắm, thiết tha, nếu bạn có một tình yêu, nếu ai đem tới cho bạn tình yêu chân thực hay trừu tượng thôi cũng quý rồi.

Có tình yêu thì đừng buông bỏ ( một trong 5  câu đừng ) khuyên vậy. 

Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, sang đoạt, mà nó, nếu gọi là tình yêu, thì phải như hoa nở tự nhiên và hoan hỉ. 

 

Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi, không phải tự dưng mà có, hoặc dẫu có rồi, cũng phải xây dựng mới có, mới bền vững được. 

Tôi không tin lắm điều này, như thế cũng na ná như tranh đấu cho được tình yêu về mình. 

Có thể không hẳn vậy, đôi khi chỉ là sự tinh tế, tính mẫn cảm khiến tình yêu hiển hiện. 

Đồng thời, lại như một hành xử bình thường nhất, là lộng giả thành chân, rồi bỗng cái " chân " đó nó tác động vào ta, cái ngã của sự việc, gọi là tình yêu ...vô thường đấy.

Quý vị thấy một người chuyên viết thơ tình như tôi, có ai hỏi : 

" Như thế thì tình phải nhiều hay ít, mới có chất liệu làm thơ tình được chớ ? " 

Tôi vốn sợ cái câu : " Hỏi tức trả lời " lắm. Có lẽ tôi dành cho anh, nhân vật thơ của tôi trả lời là đúng nhất .

Nhưng anh thản nhiên không khác gì tôi thủa  xa xưa khi viết 

" Bài thơ quên tuổi ", anh gật đầu : Tình yêu cũng như người quên tuổi, hay người ta thường quên tuổi khi ...có tình yêu 

cũng vậy. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ông giáo già gốc Huế ở đất Bắc làm thơ như hơi thở...

Đảng"ta" nói CÓ là KHÔNG......Nói KHÔNG là CÓ;nói TRONG là NGOÀI......Nòi NGẮN phải hiểu là DÀI......MƯỜI NGÀY,có thể là VÀI CHỤC NĂM.....TƯ DO là bị HÃM GIAM......NGôi TÙ ,đ̉ng nói là NẰM HILTON.....

Xem Thêm

Đề bài :Không chửi không được - Việt Nhân

Đảng "ta" đáng chửi vô cùng.......Bao che.không chửi thì khùng hoặc GIAN.....Chửi phường bán nước buôn dân......Chính là bộc bạch thiện tâm con người.....Đã yêu CHÂN,THIỆN,MỸ rồi.....Đương nhiên ghét lũ gian,hôi tham hèn....

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Ca`ng nga`y dan My~ ca`ng tha'y ro~ bo.ma.t pha?n dan ha.i nuo'c cua ca'i dang luu manh goi la` dang Dan chu. Ho.cong khai ra ma.t cho'ng la.i moi chi'nh sa'ch cua chi'nh phu Trump, ung ho. he't mi`nh bon illegals DACA va` to? tha'i do. ma't da.y khi TT Trump doc dien van Lien bang. Mong ra`ng cu?tri se~ sa'ng suo't loa.i ra nhung con sau mo.t na`y trong ky` ba`u cu? tha'ng 11 nam nay.

Xem Thêm

Đề bài :Bài viết chối tội mới nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường: Lời cuối cho câu chuyện quá buồn

thăng này vô ý tự thú cái BẢN CHÂT GIAN ,MẠO DANH ,VƠ VÀO...Nỏ đã GIAN như vây thì ...hết ý ! ! !

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Thời kỳ TT Obama,tôi đã ko bàu cho đang CH bất cứ phiếu nào chỉ vì tôi thấy các vị dân cử của đảng CH hầu như chống lại mọi kế hoạch của Obama...Nhưng bây giờ tôi thấy rõ hơn,các vị dân cử của DC còn tệ hơn nhiều lần.Họ ko còn đủ tư cách của 1 vị dân cử nữa.Dân biểu mà ko chào đón TT của QG thì chỉ có loại vô học,ngay cả tại VN,sách Quốc văn Giáo khoa thư đã dạy học trò phải biết kính trọng người lớn hơn mình,người đại diện dân tộc các nước khác,...Họ phải từ chức cho nước Mỹ khỏi xấu hổ.

Xem Thêm

Đề bài : Đá bóng - Hà Thượng Thủ

Đá bóng chỉ là môn thể thao.......Nhưng là cơ hội để tự hào :.....Khoe mông,khoe vú,khoe"mặt bác"......."Cụ Hồ" của tớ cũng xôn xao....

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Trong chế độ VGCS đứa nào càng làm bậy lại càng được đề bạt lên chưc vụ lớn hơn..Như tên LVB ăn trôm sò tại Mỹ bây giờ là ĐS VGCS tại LHQ..Oai như cóc...??vv..vv Nên nhớ những tên VC làm bậy này , theo luật của VGCS thì họ chỉ có phạm luật dân sự . nhưng không có vi phạm gì đối với luật Đảng, vì luật Đảng còn trên cả Hiến Pháp, nên những vi phạ̣m luật nước đều nhẹ, do đó tên VC nào từ nhỏ tới lớn đều được xử nhẹ hều..Cái gì tham ô được cứ tự nhiên xử dụng, đảng không truy thu, vì của đó là của dân chứ không phải của đảng..Cứ vô tư..Đó là phân thưởng cho những ai trung thành phục vụ Đảng.!

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Con chó ốm yếu vì thiếu ăn thì chủ nuôi mắc cở,xấu hổ.....Việt cộng man rợ thì người Việt tự trọng phải nhục lây (dù chính VC không biết nhục)Thật là : "CHÓ GẦY HỔ MẶT NGƯỜI NUÔI "........CỘNG NÔ MAN RỢ,DÂN TÔI BẼ BÀNG.......

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Mot bai rat duoc hoan ho va cho nguoi tre mo dau ra va dung bang hai chan tai VN chung ta theo toi nghi VN chung ta nhung nhuoi me VN chung ta sinh ra ho hoan thieu dinh duong nen ho chi bo khong thoi mot nuoc thay xau ho tu lanh dao cho toi nguoi dan toan thu vo hoc .

Xem Thêm

Đề bài :SAU 50 NĂM HUẾ 1968 - CAO MỴ NHÂN

Neu cac tuong lanh dao VNCH khong ra lenh tra tu do cho sinh vien tranh dau Hue thang 11/1963 thi nhung ke noi tuyen cho VC nhu HP Ngoc Tuong, Ngoc Phan, Ng Dac Xuan, Ton That Duong Ky, van con nam trong tu va khong co co hoi chi diem quan can chanh VNCH cho CS chon song. Ve cai chet cua dan Hue nam Mau Than, phe Cong San va cac tuong lanh VNCH nhu Duong van Minh, N V Thieu, Ng Cao Ky deu nhuom mau. Mot ben CS nam vung lam sat thu, mot ben cac tuong lanh dao tha cac dao phu thu ra hoat dong de tan sat dan, hai ben deu co toi.

Xem Thêm

TIN MỚI

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

QUÊN MỜI GỌI HỒN THƠ - PHẠM ĐỨC NHÌ

( HNPD ) Cách đây mấy tháng tôi đã có hân hạnh viết lời bình cho bài thơ Con Về Ngõ Nhỏ của Ngọc Mai

Xem Thêm

CUNG CHÚC TÂN XUÂN HẢI NGOẠI PHIẾM ĐÀM VẠN SỰ TỐT LÀNH THĂNG TIẾN THÀNH CÔNG - CMN

(HNPD) So với tháng năm vừa kết thúc Như bằng tâm ý mới canh tân

Xem Thêm

Phạm Quỳnh: TÂM LÝ NGÀY TẾT

TẾT không phải hoàn toàn không có nghĩa lý, mà lại còn bao trùm cả một “triết lý”.

Xem Thêm

460 năm Nguyễn Hoàng vào Thuận Hóa (1558-2018)

Nay ta thử tìm hiểu về sự kiện tạm gọi là nghi án Nguyễn Uông trong mối quan hệ Nguyễn Kim, Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng với Trịnh Kiểm.

Xem Thêm