Truyện Ngắn & Phóng Sự

Phục Thù

Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn.


Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn. Không cần nhìn kỹ, Tuấn cũng hiểu rõ chủ nhân là người lạ tại cái thành phố nhỏ bé này. 
Khi người lạ mặt vừa bước xuống xe, Tuấn nói với cô thư ký đang ngồi đọc sách một cách say mê: 

- Cô Hoa, có lẽ mình có khách. 
Hoa suýt giật mình, bỏ vội quyển sách vào ngăn kéo, lấy một tờ giấy đặt vào máy chữ giả vờ đánh lách cách. 

Người lạ, với tờ báo cặp dưới nách, tiến tới trước cửa kiếng đứng nhìn những tấm hình quảng cáo. 
Đó là một người đàn ông mập mạp trong bộ đồ lớn lợt màu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta vào khoảng trên dưới năm mươi tuy nhiên tóc vẫn còn dầy và đen nhánh. Khuôn mặt ông ta hồng hào - có lẽ vì nóng - với đôi mắt ti hí lạnh lùng. Rồi ông ta xô cửa bước vào, liếc nhìn cô thư ký đang bận rộn đánh máy trước khi gật đầu chào Tuấn: 
- Ông Tuấn? 
Tuấn cười thật tươi: 
- Dạ! Mời ông ngồi. 
Người đàn ông ngồi xuống, giơ tờ báo lên: 
- Tôi thấy có mấy căn nhà trong báo coi cũng tàm tạm. 
- Dạ, chúng tôi thường đăng những căn nhà tốt với giá rẻ trên báo này với kết quả rất tốt. Dạ thưa quí danh ông là... 
- Tôi là Chiến. 
Rồi Chiến móc túi lấy khăn tay ra lau mặt: 
- Hôm nay trời nóng quá! 
Tuấn lắc đầu chắc lưỡi: 
- Dạ, hôm nay trời nóng một cách bất thường. Ở đây trời ít khi nóng lắm. Nhiệt độ trung bình chỉ vào khoảng trên dưới 20 độ... Dạ, mời ông hút thuốc.
- Cám ơn ông, tôi không hút. Tôi muốn coi căn nhà ông quảng cáo trong báo. 
- Dạ, thưa ông ông muốn coi căn nào? 
- Tôi cũng chưa quyết định... Nhưng có một căn nhà cũ ở gần ngoại ô, có lẽ khá yên tĩnh. 
- Dạ thưa chắc là căn nhà màu trắng giá $420,000? 
- Dạ đúng. 
Tuấn lắc đầu: 
- Thành thực mà nói với ông, đây là một căn nhà rất đặc biệt. Đáng lẽ chúng tôi không nhận bán nhưng chủ nhân nhất định năn nỉ và còn tự trả tiền quảng cáo nữa, thành ra.... 
Chiến ngắt lời: 
- Căn nhà đó có gì mà ông gọi là đặc biệt. 
Tuấn cười gượng: 
- Dạ có lẽ tôi dùng chữ đặc biệt không được chính xác lắm. Đúng ra phải nói là căn nhà đó... mắc quá! Có lẽ ông sẽ không chấp nhận cái giá quá cao như vậy đâu! 
- Tại sao? 
Tuấn lục tìm trong tập hồ sơ, rút một tấm giấy ra đưa cho Chiến: 
- Xin ông coi đây thì rõ. 

Chiến cầm tờ giấy ghi một vài chi tiết của căn nhà “Nhà fibro 3 phòng ngủ. Phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, phòng tắm và nhà vệ sinh riêng. Đất 12mx32m. Cách ga 5 cây số. Cách trường 8 cây. $420,000”. Bên dưới là ghi chú bằng mực đỏ “Nhà cũ, cần sửa chữa nhiều. Chỉ đáng $250,000”. 
Chiến gật gù: 
- À thì ra thế! Nhưng tại sao chủ nhân lại đòi cao quá như vậy? 
Tuấn nhún vai: 
- Có lẽ bà ta tưởng đất của bà là vàng chắc. 
Chiến có vẻ ngạc nhiên: 
- Chủ nhân là đàn bà? Bà ta ở với ai? 
- Từ khi con bà ta chết cách đây khoảng trên ba năm, bà ta ở một mình. Chắc ông không muốn mất thì giờ đâu nhỉ? Ông muốn mua khoảng bao nhiêu, chúng tôi còn nhiều căn rất tốt và rất rẻ. 
Chiến có vẻ ngần ngừ: 
- Thực ta thì tôi rất thích vị trí của căn nhà này. Có lẽ mình có thể trả giá với bà chủ. 
Tuấn lắc đầu: 
- Bà ta đòi đúng giá, không bớt một xu. 
Chiến lấy khăn lau mồ hôi: 
- Hay ta cứ thử tới coi xem sao. 
Rồi Chiến đứng dậy: 
- Tôi đi bây giờ. 
Tuấn có vẻ ngạc nhiên: 
- Ông quyết định mua căn nhà đó hay sao? 
- Dạ thì cứ tới thử xem sao, có mất mát gì đâu. 
Tuấn thở dài, hỏi lại: 
- Ông có tới đó ngay bây giờ không? Ông biết địa chỉ không? 
- Dạ biết. Tấm bảng của ông cắm ngay sân trước ai mà chả thấy. 
- Để tôi điện thoại cho bà chủ. Bà ta tên là Đào. 

Mười lăm phút sau Chiến ngừng xe trước căn nhà cũ kỹ. Sân trước cỏ dại mọc đầy, tường nhà tróc sơn loang lổ. Rõ rệt là căn nhà không được chăm sóc từ nhiều năm qua. 

Chiến xuống xe, leo lên mấy bực thềm, gõ mạnh vào cánh cửa cũ kỹ. Người đàn bà ra mở cửa ốm yếu và thấp bé với mái tóc bạc phơ. Đôi mắt của bà như sáng lên khi hỏi Chiến: 
- Ông là ông Chiến? 
- Dạ. 
- Chắc ông muốn coi nhà? Ông Tuấn vừa điện thoại cho tôi. 
- Dạ. 
Bà chủ nhà bước lui vài bước: 
- Mời ông vào. 
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Chiến vừa lấy khăn tay lau mồ hôi: 
- Nóng quá! 
Bà chủ thản nhiên: 
- Tôi có pha sẵn một ít nước chanh để trong tủ lạnh. Chỉ có điều là ông không nên hi vọng là tôi sẽ bớt một xu cho ông. 

Trong nhà tối tăm ẩm thấp với những cánh cửa sổ cũ kỹ đóng kín. Đồ đạc trong nhà có lẽ cũng cùng tuổi với chủ nhân. Bà chủ lặng lẽ bước tới ngồi lên cái ghế bành cũ, nét mặt hoàn toàn không cảm xúc. 
Chiến nhìn quanh trước khi lên tiếng: 
- Tôi vừa nói chuyện với ông Tuấn... 
Bà chủ ngắt lời: 
- Tôi biết! Chắc ông ta lại nói là căn nhà này không đáng giá $420,000 phải không? Nếu ông không đồng ý, xin ông cứ tự nhiên ra khỏi nhà. Tôi không bớt một xu. 
Chiến hắng giọng: 
- Dạ, tôi không biết là tôi có nên trả giá hay không. Tuy nhiên mình có thể thảo luận một chút. 
Chủ nhân ngửa mình vào lưng ghế: 
- Ông muốn thảo luận điều gì xin cứ tự nhiên, nhưng đừng trả giá. 
Chiến lại lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt: 
- Dạ... Tôi là dân buôn bán, còn độc thân. Tôi dành dụm được chút đỉnh và rất thích thành phố này sau khi có dịp đi ngang hồi mấy năm về trước nên tôi có ý định sẽ hồi hưu ở đây. Hôm nay nhân chạy ngang đây, tôi ghé vào văn phòng ông Tuấn hỏi xem ông có căn nhà nào vừa túi tiền hay không và ông ta gởi tôi tới đây. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy thích căn nhà này ngay khi vừa bước vào cửa. Bởi thế tôi đề nghị bà nên bán với giá phải chăng. 
- Giá phải chăng! Hừ, tôi đã nói ngay từ đầu là không có vấn đề trả giá rồi mà! Nếu ông không trả nổi giá tôi đòi, ông có thể tìm mua nơi khác. 
Rồi chủ nhân đứng dậy lạnh lùng: 
- Chào ông. 
Chiến lúng túng: 
- Thưa bà... 
Chủ nhân vẫn lạnh lùng: 
- Tôi xin nhắc lại là không có vấn đề trả giá. Tôi đã dặn đi dặn lại ông Tuấn hàng trăm lần rồi. 
Chiến có vẻ bối rối: 
- Thực ra thì... tôi không biết phải nói sao, nhưng... tôi đồng ý trả giá bà muốn. 
Chủ nhân nhìn sững Chiến: 
- Ông có chắc không? 
- Chắc chắn! Tôi có đủ tiền. Nếu bà nhất định muốn bán với giá đó, tôi trả giá đó. 
Khuôn mặt chủ nhân như dịu lại, nhưng đôi mắt bà như sáng lên: 
- Có lẽ nước chanh đã đủ lạnh rồi. Để tôi lấy mời ông uống một chút cho đỡ khát. 

Chiến đang lau mồ hôi khi chủ nhân trở lại với ly nước chanh mát lạnh. Chiến đỡ lấy uống một hơi gần nửa ly. 
Chủ nhân lại ngồi xuống cái ghế bành. Lần này bà nói với vẻ trầm ngâm: 
- Căn nhà này của gia đình tôi từ hơn một trăm năm nay. Tất cả những người trong nhà, ngoại trừ Long con trai tôi, đều ra đời trong căn phòng nhỏ kế bên nhà bếp. Chỉ có tôi là nhất định sanh Long tại nhà bảo sanh. 
Bà chớp chớp đôi mắt, lúc này không còn trong sáng nữa: 
- Tôi biết căn nhà này rất cũ. Ông Tuấn nói rằng căn nhà này còn bị mọt ăn nữa. Nhưng tôi vẫn thương căn nhà này. Chắc ông cũng hiểu? 
- Dạ! 
- Ba của Long mất khi nó mới lên chín. Long bỏ thành phố này lên ở Sydney trái ý muốn của tôi! Nhưng nó cũng giống như các thanh niên thời nay, đầy tham vọng nhưng không biết hướng đi. 
Tôi không biết nó làm gì ở Sydney. Nhưng có lẽ nó thành công vì nó gởi tiền cho tôi đều đặn. 
Bà đưa tay lên lau mắt: 
- Tôi không gặp con tôi trong chín năm trời. Tôi buồn khổ lắm! Nhưng khi nó trở về, tôi còn buồn hơn... Nó về nhà vào lúc nửa đêm, mặt mày hốc hác, già hơn đến năm mười tuổi! Nó về nhà với một cái valise nhỏ màu đen. Khi tôi tính đỡ cho nó, nó hất mạnh khiến tôi suýt té. Tôi đưa nó vào giường như khi nó còn nhỏ, và tôi nghe nó rên rỉ suốt đêm. Sáng hôm sau nó nói rằng nó phải ra khỏi nhà trong vài tiếng đồng hồ để làm một cái gì rất quan trọng. Nó không cắt nghĩa gì thêm, chỉ xách chiếc valise đi. Chiều hôm đó nó trở về tay không, không có cái valise đen. 
Đôi mắt Chiến như mở rộng: 
- Thế nghĩa là gì? 
- Tôi không biết. Nhưng tôi được người ta cho biết... Đêm hôm đó có người vào nhà tôi. Tôi không biết làm sao ông ta vào được. Tôi chỉ biết khi nghe tiếng ồn ào trong phòng con tôi. Tôi lắng nghe xem con tôi bị lôi thôi vì việc gì, nhưng chỉ nghe tiếng la hét và đe doạ... Rồi... 
Bà già ngưng lại, đôi vai bà như xệ xuống: 
... súng nổ. Khi tôi chạy sang, cửa sổ phòng con tôi mở toang, người lạ đã biến mất, và con tôi... thằng Long của tôi nằm dưới đất... Chết rồi! 
Bà lắc đầu: 
- Chuyện đó cách đây hơn ba năm rồi. Cảnh sát cho tôi hay rằng con tôi và người lạ mặt dính líu tới một vụ cướp... lên tới bạc triệu. Thằng Long ôm trọn số tiền toan chiếm lấy một mình. Nó giấu trong căn nhà này, mà cho tới bây giờ tôi vẫn không biết ở đâu. Người lạ mặt tới tìm nó đòi phần chia. Khi nó từ chối, ông ta bắn chết nó... thằng Long, con tôi... 
Rồi chủ nhà ngước lên, nói thật chậm rãi: 
- Đó là lý do tại sao tôi đăng bảng bán nhà đắt gần gấp đôi thực giá, vì tôi biết một ngày nào đó kẻ giết con tôi sẽ trở lại. Một ngày nào đó ông ta sẽ mua căn nhà mục nát này với bất cứ giá nào. 
Bà ngưng lại một chút rồi nói bằng một giọng vô cùng thanh thản: 
- Tôi chỉ cần kiên nhẫn đợi chờ với một ly nước chanh có pha thuốc độc... 

Rồi bà tựa ngửa vào ghế nhìn Chiến với ánh mắt chợt như bừng sáng. Chiến run rẩy đặt cái ly không còn một giọt xuống bàn. Hắn không nghe rõ những lời nói cuối cùng của chủ nhân vì đôi mắt hắn đã trợn trừng, đầu hắn bật ngửa, tuy hắn vẫn cố lẩm bẩm: 
Nước... chanh... của bà... đắng quá! 

Ái Khanh
Quang Dang chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Phục Thù

Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn.


Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn. Không cần nhìn kỹ, Tuấn cũng hiểu rõ chủ nhân là người lạ tại cái thành phố nhỏ bé này. 
Khi người lạ mặt vừa bước xuống xe, Tuấn nói với cô thư ký đang ngồi đọc sách một cách say mê: 

- Cô Hoa, có lẽ mình có khách. 
Hoa suýt giật mình, bỏ vội quyển sách vào ngăn kéo, lấy một tờ giấy đặt vào máy chữ giả vờ đánh lách cách. 

Người lạ, với tờ báo cặp dưới nách, tiến tới trước cửa kiếng đứng nhìn những tấm hình quảng cáo. 
Đó là một người đàn ông mập mạp trong bộ đồ lớn lợt màu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta vào khoảng trên dưới năm mươi tuy nhiên tóc vẫn còn dầy và đen nhánh. Khuôn mặt ông ta hồng hào - có lẽ vì nóng - với đôi mắt ti hí lạnh lùng. Rồi ông ta xô cửa bước vào, liếc nhìn cô thư ký đang bận rộn đánh máy trước khi gật đầu chào Tuấn: 
- Ông Tuấn? 
Tuấn cười thật tươi: 
- Dạ! Mời ông ngồi. 
Người đàn ông ngồi xuống, giơ tờ báo lên: 
- Tôi thấy có mấy căn nhà trong báo coi cũng tàm tạm. 
- Dạ, chúng tôi thường đăng những căn nhà tốt với giá rẻ trên báo này với kết quả rất tốt. Dạ thưa quí danh ông là... 
- Tôi là Chiến. 
Rồi Chiến móc túi lấy khăn tay ra lau mặt: 
- Hôm nay trời nóng quá! 
Tuấn lắc đầu chắc lưỡi: 
- Dạ, hôm nay trời nóng một cách bất thường. Ở đây trời ít khi nóng lắm. Nhiệt độ trung bình chỉ vào khoảng trên dưới 20 độ... Dạ, mời ông hút thuốc.
- Cám ơn ông, tôi không hút. Tôi muốn coi căn nhà ông quảng cáo trong báo. 
- Dạ, thưa ông ông muốn coi căn nào? 
- Tôi cũng chưa quyết định... Nhưng có một căn nhà cũ ở gần ngoại ô, có lẽ khá yên tĩnh. 
- Dạ thưa chắc là căn nhà màu trắng giá $420,000? 
- Dạ đúng. 
Tuấn lắc đầu: 
- Thành thực mà nói với ông, đây là một căn nhà rất đặc biệt. Đáng lẽ chúng tôi không nhận bán nhưng chủ nhân nhất định năn nỉ và còn tự trả tiền quảng cáo nữa, thành ra.... 
Chiến ngắt lời: 
- Căn nhà đó có gì mà ông gọi là đặc biệt. 
Tuấn cười gượng: 
- Dạ có lẽ tôi dùng chữ đặc biệt không được chính xác lắm. Đúng ra phải nói là căn nhà đó... mắc quá! Có lẽ ông sẽ không chấp nhận cái giá quá cao như vậy đâu! 
- Tại sao? 
Tuấn lục tìm trong tập hồ sơ, rút một tấm giấy ra đưa cho Chiến: 
- Xin ông coi đây thì rõ. 

Chiến cầm tờ giấy ghi một vài chi tiết của căn nhà “Nhà fibro 3 phòng ngủ. Phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, phòng tắm và nhà vệ sinh riêng. Đất 12mx32m. Cách ga 5 cây số. Cách trường 8 cây. $420,000”. Bên dưới là ghi chú bằng mực đỏ “Nhà cũ, cần sửa chữa nhiều. Chỉ đáng $250,000”. 
Chiến gật gù: 
- À thì ra thế! Nhưng tại sao chủ nhân lại đòi cao quá như vậy? 
Tuấn nhún vai: 
- Có lẽ bà ta tưởng đất của bà là vàng chắc. 
Chiến có vẻ ngạc nhiên: 
- Chủ nhân là đàn bà? Bà ta ở với ai? 
- Từ khi con bà ta chết cách đây khoảng trên ba năm, bà ta ở một mình. Chắc ông không muốn mất thì giờ đâu nhỉ? Ông muốn mua khoảng bao nhiêu, chúng tôi còn nhiều căn rất tốt và rất rẻ. 
Chiến có vẻ ngần ngừ: 
- Thực ta thì tôi rất thích vị trí của căn nhà này. Có lẽ mình có thể trả giá với bà chủ. 
Tuấn lắc đầu: 
- Bà ta đòi đúng giá, không bớt một xu. 
Chiến lấy khăn lau mồ hôi: 
- Hay ta cứ thử tới coi xem sao. 
Rồi Chiến đứng dậy: 
- Tôi đi bây giờ. 
Tuấn có vẻ ngạc nhiên: 
- Ông quyết định mua căn nhà đó hay sao? 
- Dạ thì cứ tới thử xem sao, có mất mát gì đâu. 
Tuấn thở dài, hỏi lại: 
- Ông có tới đó ngay bây giờ không? Ông biết địa chỉ không? 
- Dạ biết. Tấm bảng của ông cắm ngay sân trước ai mà chả thấy. 
- Để tôi điện thoại cho bà chủ. Bà ta tên là Đào. 

Mười lăm phút sau Chiến ngừng xe trước căn nhà cũ kỹ. Sân trước cỏ dại mọc đầy, tường nhà tróc sơn loang lổ. Rõ rệt là căn nhà không được chăm sóc từ nhiều năm qua. 

Chiến xuống xe, leo lên mấy bực thềm, gõ mạnh vào cánh cửa cũ kỹ. Người đàn bà ra mở cửa ốm yếu và thấp bé với mái tóc bạc phơ. Đôi mắt của bà như sáng lên khi hỏi Chiến: 
- Ông là ông Chiến? 
- Dạ. 
- Chắc ông muốn coi nhà? Ông Tuấn vừa điện thoại cho tôi. 
- Dạ. 
Bà chủ nhà bước lui vài bước: 
- Mời ông vào. 
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Chiến vừa lấy khăn tay lau mồ hôi: 
- Nóng quá! 
Bà chủ thản nhiên: 
- Tôi có pha sẵn một ít nước chanh để trong tủ lạnh. Chỉ có điều là ông không nên hi vọng là tôi sẽ bớt một xu cho ông. 

Trong nhà tối tăm ẩm thấp với những cánh cửa sổ cũ kỹ đóng kín. Đồ đạc trong nhà có lẽ cũng cùng tuổi với chủ nhân. Bà chủ lặng lẽ bước tới ngồi lên cái ghế bành cũ, nét mặt hoàn toàn không cảm xúc. 
Chiến nhìn quanh trước khi lên tiếng: 
- Tôi vừa nói chuyện với ông Tuấn... 
Bà chủ ngắt lời: 
- Tôi biết! Chắc ông ta lại nói là căn nhà này không đáng giá $420,000 phải không? Nếu ông không đồng ý, xin ông cứ tự nhiên ra khỏi nhà. Tôi không bớt một xu. 
Chiến hắng giọng: 
- Dạ, tôi không biết là tôi có nên trả giá hay không. Tuy nhiên mình có thể thảo luận một chút. 
Chủ nhân ngửa mình vào lưng ghế: 
- Ông muốn thảo luận điều gì xin cứ tự nhiên, nhưng đừng trả giá. 
Chiến lại lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt: 
- Dạ... Tôi là dân buôn bán, còn độc thân. Tôi dành dụm được chút đỉnh và rất thích thành phố này sau khi có dịp đi ngang hồi mấy năm về trước nên tôi có ý định sẽ hồi hưu ở đây. Hôm nay nhân chạy ngang đây, tôi ghé vào văn phòng ông Tuấn hỏi xem ông có căn nhà nào vừa túi tiền hay không và ông ta gởi tôi tới đây. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy thích căn nhà này ngay khi vừa bước vào cửa. Bởi thế tôi đề nghị bà nên bán với giá phải chăng. 
- Giá phải chăng! Hừ, tôi đã nói ngay từ đầu là không có vấn đề trả giá rồi mà! Nếu ông không trả nổi giá tôi đòi, ông có thể tìm mua nơi khác. 
Rồi chủ nhân đứng dậy lạnh lùng: 
- Chào ông. 
Chiến lúng túng: 
- Thưa bà... 
Chủ nhân vẫn lạnh lùng: 
- Tôi xin nhắc lại là không có vấn đề trả giá. Tôi đã dặn đi dặn lại ông Tuấn hàng trăm lần rồi. 
Chiến có vẻ bối rối: 
- Thực ra thì... tôi không biết phải nói sao, nhưng... tôi đồng ý trả giá bà muốn. 
Chủ nhân nhìn sững Chiến: 
- Ông có chắc không? 
- Chắc chắn! Tôi có đủ tiền. Nếu bà nhất định muốn bán với giá đó, tôi trả giá đó. 
Khuôn mặt chủ nhân như dịu lại, nhưng đôi mắt bà như sáng lên: 
- Có lẽ nước chanh đã đủ lạnh rồi. Để tôi lấy mời ông uống một chút cho đỡ khát. 

Chiến đang lau mồ hôi khi chủ nhân trở lại với ly nước chanh mát lạnh. Chiến đỡ lấy uống một hơi gần nửa ly. 
Chủ nhân lại ngồi xuống cái ghế bành. Lần này bà nói với vẻ trầm ngâm: 
- Căn nhà này của gia đình tôi từ hơn một trăm năm nay. Tất cả những người trong nhà, ngoại trừ Long con trai tôi, đều ra đời trong căn phòng nhỏ kế bên nhà bếp. Chỉ có tôi là nhất định sanh Long tại nhà bảo sanh. 
Bà chớp chớp đôi mắt, lúc này không còn trong sáng nữa: 
- Tôi biết căn nhà này rất cũ. Ông Tuấn nói rằng căn nhà này còn bị mọt ăn nữa. Nhưng tôi vẫn thương căn nhà này. Chắc ông cũng hiểu? 
- Dạ! 
- Ba của Long mất khi nó mới lên chín. Long bỏ thành phố này lên ở Sydney trái ý muốn của tôi! Nhưng nó cũng giống như các thanh niên thời nay, đầy tham vọng nhưng không biết hướng đi. 
Tôi không biết nó làm gì ở Sydney. Nhưng có lẽ nó thành công vì nó gởi tiền cho tôi đều đặn. 
Bà đưa tay lên lau mắt: 
- Tôi không gặp con tôi trong chín năm trời. Tôi buồn khổ lắm! Nhưng khi nó trở về, tôi còn buồn hơn... Nó về nhà vào lúc nửa đêm, mặt mày hốc hác, già hơn đến năm mười tuổi! Nó về nhà với một cái valise nhỏ màu đen. Khi tôi tính đỡ cho nó, nó hất mạnh khiến tôi suýt té. Tôi đưa nó vào giường như khi nó còn nhỏ, và tôi nghe nó rên rỉ suốt đêm. Sáng hôm sau nó nói rằng nó phải ra khỏi nhà trong vài tiếng đồng hồ để làm một cái gì rất quan trọng. Nó không cắt nghĩa gì thêm, chỉ xách chiếc valise đi. Chiều hôm đó nó trở về tay không, không có cái valise đen. 
Đôi mắt Chiến như mở rộng: 
- Thế nghĩa là gì? 
- Tôi không biết. Nhưng tôi được người ta cho biết... Đêm hôm đó có người vào nhà tôi. Tôi không biết làm sao ông ta vào được. Tôi chỉ biết khi nghe tiếng ồn ào trong phòng con tôi. Tôi lắng nghe xem con tôi bị lôi thôi vì việc gì, nhưng chỉ nghe tiếng la hét và đe doạ... Rồi... 
Bà già ngưng lại, đôi vai bà như xệ xuống: 
... súng nổ. Khi tôi chạy sang, cửa sổ phòng con tôi mở toang, người lạ đã biến mất, và con tôi... thằng Long của tôi nằm dưới đất... Chết rồi! 
Bà lắc đầu: 
- Chuyện đó cách đây hơn ba năm rồi. Cảnh sát cho tôi hay rằng con tôi và người lạ mặt dính líu tới một vụ cướp... lên tới bạc triệu. Thằng Long ôm trọn số tiền toan chiếm lấy một mình. Nó giấu trong căn nhà này, mà cho tới bây giờ tôi vẫn không biết ở đâu. Người lạ mặt tới tìm nó đòi phần chia. Khi nó từ chối, ông ta bắn chết nó... thằng Long, con tôi... 
Rồi chủ nhà ngước lên, nói thật chậm rãi: 
- Đó là lý do tại sao tôi đăng bảng bán nhà đắt gần gấp đôi thực giá, vì tôi biết một ngày nào đó kẻ giết con tôi sẽ trở lại. Một ngày nào đó ông ta sẽ mua căn nhà mục nát này với bất cứ giá nào. 
Bà ngưng lại một chút rồi nói bằng một giọng vô cùng thanh thản: 
- Tôi chỉ cần kiên nhẫn đợi chờ với một ly nước chanh có pha thuốc độc... 

Rồi bà tựa ngửa vào ghế nhìn Chiến với ánh mắt chợt như bừng sáng. Chiến run rẩy đặt cái ly không còn một giọt xuống bàn. Hắn không nghe rõ những lời nói cuối cùng của chủ nhân vì đôi mắt hắn đã trợn trừng, đầu hắn bật ngửa, tuy hắn vẫn cố lẩm bẩm: 
Nước... chanh... của bà... đắng quá! 

Ái Khanh
Quang Dang chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

ĐÊM QUA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Xin đừng khuất trên biển trời lắng đọng Vầng trăng xưa trôi mãi tới phương mô Khói sương bay một thoáng cũng mơ hồ Em từ tạ nỗi đam mê chất ngất

Xem Thêm

Vua nói láo, Donald Trump

Tờ Washingpost Post đang ghi sổ những lời nói láo của Trump hằng ngày phát biểu nơi công cộng hay Tweet. Từ ngày nhậm chức đến ngày 1 Tháng 3, 2018, Trump nói láo 2436 lần trong 406 ngày.

Xem Thêm

Đi Pháp, mang về Mỹ trái táo, bị quan thuế phạt $500

Một phụ nữ ở Colorado vừa học được một bài học đắt giá về quả táo mang từ ngoại quốc về.

Xem Thêm

Sáu cây cầu gắn bó với lịch sử Sàigon

Hơn 300 năm hình thành và phát triển, vùng đất Sài Gòn đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử.

Xem Thêm

Quan chức Ấn Độ tuyên bố Internet được phát minh ở xứ cà ri!

Gần mực thì đen, Cà ri nị nhiễm thói nói phét của vc nổ banh xà rông !

Xem Thêm

CẦN PHẢI CÓ NÉT MẶT GẦM NHƯ TT. TRUMP MỚI TRỊ DƯỢC NHỮNG TÊN NGANG TÀNG

DÓ LÀ DIỀU TỐT... NHÂN NÀO DẪN TỚI "SỰ XUỐNG GÀ" CỦA KIM JONG UN?

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Nhận xét về Tập Cận Bình - Đoàn Hưng Quốc

Tác giả nhận xét theo chủ quan của mình, thật ra những chế độ độc tài quân phiệt khó có thể kéo dài hoặc vương lên được ,bởi vì chế độ độc tài cần HỒNG HƠN CHUYÊN ,cần những người cúi đầu trung thành mù quán chớ không cần người sáng suốt nhìn xa trông rộng ,tài giỏi hơn lảnh đạo ,hơn nữa thêm bản chất tham lam vô đạo khiến thiên hạ chán ghét.Trung cộng từ xưa tới nay ,nhất là dưới thời Tập cận Bình càng bị cô lập trên trường quốc tế ,không có đồng minh mà chỉ có chư hầu là Bắc Hàn,Cuba và Việt cộng.Tính gian xảo ,độc tôn chỉ chực chờ ăn cắp trí tuệ thiên hạ thì làm sao có tiến bộ thực thụ. Kinh nghiệm xưa nay cho thấy khi báo chí Mỹ cảnh báo sức mạnh Trung cộng ,kinh tế...làm mọi người sợ hải là lúc Mỹ sẽ bóp cổ thằng ăn cướp đó mà không sợ bị lên án. Cứ chờ mà xem.

Xem Thêm

Đề bài : Thích-Nhất-Hạnh: Vòng Đời Luẩn-Quẩn!!!

Có 1 điều lạ là bọn Mỹ có nhiều thông tin mà chúng nó vẫn mù,vẫn tin vào thằng cốt rắn(lươn lẹo) này.Thậm chí chỉ ngay sau khi Mỹ dính vụ 911,con rắn độc này xuất hiện ở Mỹ với những lời láo lếu mà bọn FBI và CIA vẫn câm như hến.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư ngậm ngùi

Theo cac hoi ky chien truong nam 1975, quan cong san khong thien chien, phan dong rat tre 16 tuoi vi lop gia tren 18 tuoi chet het. Ho chi duoc huan luyen 3 ngay, khong co kinh nghiem chien dau nen lam moi cho quan VNCH tai Long Khanh, Bien Hoa, Saigon. Quan VNCH thien chien, co kinh nghiem nhung bi thua CS vi quan CS dung bien nguoi 5 danh 1, va VNCH thieu sung dan, tuong lanh bo TTM bo chay, tong thong dau hang. Nam 1975, Trung tam HL Quang Trung co 20 ngan tan binh, 2 su doan, du de bo sung quan so cac su doan 18BB, SD 5BB, SD 22 BB, TQLC, Nhay Du, va su doan Biet D Quan, nhung VNCH lai khong dua ho ra chien truong, that la phi pham tai nguyen. Tong dong vien 16 tuoi, bo hoan dich se co them 100 ngan quan nua, chi can huan luyen 1 tuan la hon binh linh mien Bac. Neu cu Tran Van Huong khong giao quyen hanh cho Duong Van Minh, bo ngo Saigon, ban 16 tan vang mua them vu khi, di tan ve Can Tho, dong vien thanh nien nam nu 16 tuoi nhu mien Bac, chi can khang chien giu vung dat nho vung 4 vai nam nua den 1980 thi TC danh CSVN va tong Thong Reagan len, My va TC hai ben hop tac danh VC hai mui giap cong thi CSVN phai thua va tu binh VNCH lai duoc tra ve, khong ai bi tu cai tao nua. Lien So luc 1975 kinh te da kiet que. Neu chien tranh VN them vai nam la sup do som, va 700 trieu dan Dong Au va Nga se som thoat khoi ach CS, ho khong phai doi den 1991. Day la cai xui xeo cho dan mien Nam va Dong Au.

Xem Thêm

Đề bài :Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4–1975 - PHAN DỨC MINH

Quan CS khong gioi, chi tai cap chi huy VNCH cap Tong Thong, TTM, va quan doan yeu kem. Tuong Quan Doan 1 cho lui khoi Hue ngay 25-3-75 nhung khong co ke hoach, khong co plan B, khi tau HQ khong vao duoc thi khong co tiep te sung dan, phao binh hay khong quan yem tro. Phi truong Danang van con hoat dong cho den ngay 27-3, tai sao khong cho phi co yem tro tiep te cho TQLC phong thu. Hai quan den Hue khong co hai phao yem tro. Ong Truong va ong Thi co le thu han ong Thieu rut Du va TQLC nen bo roi TQLC cho VC bat. Tran Mau Than, My va VNCH bao vay 4000 VC tu thu tai Hue hon 1 thang, nhung 130 ngan quan VNCH bi CS bat song chi trong 1 tuan. Dieu nay chung to cac tuong quan doan 1 khong co co van My ben canh thi chi biet chay ra tau Hai Quan. Da so linh CS vao Nam khoang 16 tuoi,khong co kinh nghiem chien dau, nen bi cac don vi VNCH tai Long Khanh va Bien Hoa tieu diet rat de dang. Mot su doan 18, BDQ, Nhay Du danh tan 3 su doan cong san tai Long Khanh, nhung phai rut lui vi thieu quan va thieu dan. Khac voi BV, ong Thieu khong chiu tong dong vien thanh nien 16 tuoi, bo het hoan dich, va de cac don vi thieu quan, trong khi do sinh vien 18 den 25 tuoi o nha di bieu tinh tranh dau theo cong san. Khi Iran bi Iraq danh nam 1981, ho dong vien thieu nien 13 tuoi ra chien truong. VNCH co 16 tan vang, 20 trieu USD trong ngan hang My, nhung khong chiu bo tien mua sung dan cho quan doi, cu ngua tay an xin nguoi My, roi giao nop 16 tan vang va 20 trieu My kim cho VC. Khong dong vien thanh nien nam nu 16 tuoi, khong chiu ban vang ra mua khi gioi, roi nhanh chong dau hang khong chung to duoc y chi quyet chien cua VNCH. Neu VNCH chiu ban tai san mua sung dan tiep tuc khang chien tai Vung 4 them vai nam nua cho den 1980, My chiu giup quan VNCH khang chien den thi Tong Thong Reagan nam 1980 da cung voi quan TC hai mui giap cong danh tan CSVN. Neu chien tranh VN con tiep tuc them 5 nam thi khoi CS Nga sup do som hon, dan Dong Au thoat khoi CS som hon, thay vi phai cho den 1991.Day la cai xui xeo cho VNCH va Dong Au.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

TIN MỚI

ĐÊM QUA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Xin đừng khuất trên biển trời lắng đọng Vầng trăng xưa trôi mãi tới phương mô Khói sương bay một thoáng cũng mơ hồ Em từ tạ nỗi đam mê chất ngất

Xem Thêm

Đi Pháp, mang về Mỹ trái táo, bị quan thuế phạt $500

Một phụ nữ ở Colorado vừa học được một bài học đắt giá về quả táo mang từ ngoại quốc về.

Xem Thêm

Vua nói láo, Donald Trump

Tờ Washingpost Post đang ghi sổ những lời nói láo của Trump hằng ngày phát biểu nơi công cộng hay Tweet. Từ ngày nhậm chức đến ngày 1 Tháng 3, 2018, Trump nói láo 2436 lần trong 406 ngày.

Xem Thêm

Sáu cây cầu gắn bó với lịch sử Sàigon

Hơn 300 năm hình thành và phát triển, vùng đất Sài Gòn đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử.

Xem Thêm

CẦN PHẢI CÓ NÉT MẶT GẦM NHƯ TT. TRUMP MỚI TRỊ DƯỢC NHỮNG TÊN NGANG TÀNG

DÓ LÀ DIỀU TỐT... NHÂN NÀO DẪN TỚI "SỰ XUỐNG GÀ" CỦA KIM JONG UN?

Xem Thêm

Quan chức Ấn Độ tuyên bố Internet được phát minh ở xứ cà ri!

Gần mực thì đen, Cà ri nị nhiễm thói nói phét của vc nổ banh xà rông !

Xem Thêm

CHAPA HỒN HOA XƯA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Riêng với tôi, điều nhớ nhất , vẫn là khu rừng hoa đào cánh kép ở sau nhà , mỗi mùa xuân hoa nở rợp trời, nhiều quá, thành sắc đậm mầu hồng xác pháo ...

Xem Thêm

Thơ xướng họa: HỒ CÔNG TÂM - CAO MỴ NHÂN - LÝ THẢO YÊN

Đất nước nghìn năm lại đọa đày Thức tỉnh thôi đồng bào quốc nội

Xem Thêm

Lễ Ra Mắt Tân Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam San Diego 25/4/2018

Sau hơn nửa năm vận động, tân Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam San Diego đã được thành hình với sự góp mặt của thế hệ trẻ dấn thân.

Xem Thêm

LẶNG YÊN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Một làn mây đỏ đang bay Tưởng không gian cũng mê say lửa chiều Hoá ra anh đốt tình yêu Phương nam như giải khăn điều vắt ngang

Xem Thêm