Truyện Ngắn & Phóng Sự

Phục Thù

Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn.


Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn. Không cần nhìn kỹ, Tuấn cũng hiểu rõ chủ nhân là người lạ tại cái thành phố nhỏ bé này. 
Khi người lạ mặt vừa bước xuống xe, Tuấn nói với cô thư ký đang ngồi đọc sách một cách say mê: 

- Cô Hoa, có lẽ mình có khách. 
Hoa suýt giật mình, bỏ vội quyển sách vào ngăn kéo, lấy một tờ giấy đặt vào máy chữ giả vờ đánh lách cách. 

Người lạ, với tờ báo cặp dưới nách, tiến tới trước cửa kiếng đứng nhìn những tấm hình quảng cáo. 
Đó là một người đàn ông mập mạp trong bộ đồ lớn lợt màu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta vào khoảng trên dưới năm mươi tuy nhiên tóc vẫn còn dầy và đen nhánh. Khuôn mặt ông ta hồng hào - có lẽ vì nóng - với đôi mắt ti hí lạnh lùng. Rồi ông ta xô cửa bước vào, liếc nhìn cô thư ký đang bận rộn đánh máy trước khi gật đầu chào Tuấn: 
- Ông Tuấn? 
Tuấn cười thật tươi: 
- Dạ! Mời ông ngồi. 
Người đàn ông ngồi xuống, giơ tờ báo lên: 
- Tôi thấy có mấy căn nhà trong báo coi cũng tàm tạm. 
- Dạ, chúng tôi thường đăng những căn nhà tốt với giá rẻ trên báo này với kết quả rất tốt. Dạ thưa quí danh ông là... 
- Tôi là Chiến. 
Rồi Chiến móc túi lấy khăn tay ra lau mặt: 
- Hôm nay trời nóng quá! 
Tuấn lắc đầu chắc lưỡi: 
- Dạ, hôm nay trời nóng một cách bất thường. Ở đây trời ít khi nóng lắm. Nhiệt độ trung bình chỉ vào khoảng trên dưới 20 độ... Dạ, mời ông hút thuốc.
- Cám ơn ông, tôi không hút. Tôi muốn coi căn nhà ông quảng cáo trong báo. 
- Dạ, thưa ông ông muốn coi căn nào? 
- Tôi cũng chưa quyết định... Nhưng có một căn nhà cũ ở gần ngoại ô, có lẽ khá yên tĩnh. 
- Dạ thưa chắc là căn nhà màu trắng giá $420,000? 
- Dạ đúng. 
Tuấn lắc đầu: 
- Thành thực mà nói với ông, đây là một căn nhà rất đặc biệt. Đáng lẽ chúng tôi không nhận bán nhưng chủ nhân nhất định năn nỉ và còn tự trả tiền quảng cáo nữa, thành ra.... 
Chiến ngắt lời: 
- Căn nhà đó có gì mà ông gọi là đặc biệt. 
Tuấn cười gượng: 
- Dạ có lẽ tôi dùng chữ đặc biệt không được chính xác lắm. Đúng ra phải nói là căn nhà đó... mắc quá! Có lẽ ông sẽ không chấp nhận cái giá quá cao như vậy đâu! 
- Tại sao? 
Tuấn lục tìm trong tập hồ sơ, rút một tấm giấy ra đưa cho Chiến: 
- Xin ông coi đây thì rõ. 

Chiến cầm tờ giấy ghi một vài chi tiết của căn nhà “Nhà fibro 3 phòng ngủ. Phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, phòng tắm và nhà vệ sinh riêng. Đất 12mx32m. Cách ga 5 cây số. Cách trường 8 cây. $420,000”. Bên dưới là ghi chú bằng mực đỏ “Nhà cũ, cần sửa chữa nhiều. Chỉ đáng $250,000”. 
Chiến gật gù: 
- À thì ra thế! Nhưng tại sao chủ nhân lại đòi cao quá như vậy? 
Tuấn nhún vai: 
- Có lẽ bà ta tưởng đất của bà là vàng chắc. 
Chiến có vẻ ngạc nhiên: 
- Chủ nhân là đàn bà? Bà ta ở với ai? 
- Từ khi con bà ta chết cách đây khoảng trên ba năm, bà ta ở một mình. Chắc ông không muốn mất thì giờ đâu nhỉ? Ông muốn mua khoảng bao nhiêu, chúng tôi còn nhiều căn rất tốt và rất rẻ. 
Chiến có vẻ ngần ngừ: 
- Thực ta thì tôi rất thích vị trí của căn nhà này. Có lẽ mình có thể trả giá với bà chủ. 
Tuấn lắc đầu: 
- Bà ta đòi đúng giá, không bớt một xu. 
Chiến lấy khăn lau mồ hôi: 
- Hay ta cứ thử tới coi xem sao. 
Rồi Chiến đứng dậy: 
- Tôi đi bây giờ. 
Tuấn có vẻ ngạc nhiên: 
- Ông quyết định mua căn nhà đó hay sao? 
- Dạ thì cứ tới thử xem sao, có mất mát gì đâu. 
Tuấn thở dài, hỏi lại: 
- Ông có tới đó ngay bây giờ không? Ông biết địa chỉ không? 
- Dạ biết. Tấm bảng của ông cắm ngay sân trước ai mà chả thấy. 
- Để tôi điện thoại cho bà chủ. Bà ta tên là Đào. 

Mười lăm phút sau Chiến ngừng xe trước căn nhà cũ kỹ. Sân trước cỏ dại mọc đầy, tường nhà tróc sơn loang lổ. Rõ rệt là căn nhà không được chăm sóc từ nhiều năm qua. 

Chiến xuống xe, leo lên mấy bực thềm, gõ mạnh vào cánh cửa cũ kỹ. Người đàn bà ra mở cửa ốm yếu và thấp bé với mái tóc bạc phơ. Đôi mắt của bà như sáng lên khi hỏi Chiến: 
- Ông là ông Chiến? 
- Dạ. 
- Chắc ông muốn coi nhà? Ông Tuấn vừa điện thoại cho tôi. 
- Dạ. 
Bà chủ nhà bước lui vài bước: 
- Mời ông vào. 
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Chiến vừa lấy khăn tay lau mồ hôi: 
- Nóng quá! 
Bà chủ thản nhiên: 
- Tôi có pha sẵn một ít nước chanh để trong tủ lạnh. Chỉ có điều là ông không nên hi vọng là tôi sẽ bớt một xu cho ông. 

Trong nhà tối tăm ẩm thấp với những cánh cửa sổ cũ kỹ đóng kín. Đồ đạc trong nhà có lẽ cũng cùng tuổi với chủ nhân. Bà chủ lặng lẽ bước tới ngồi lên cái ghế bành cũ, nét mặt hoàn toàn không cảm xúc. 
Chiến nhìn quanh trước khi lên tiếng: 
- Tôi vừa nói chuyện với ông Tuấn... 
Bà chủ ngắt lời: 
- Tôi biết! Chắc ông ta lại nói là căn nhà này không đáng giá $420,000 phải không? Nếu ông không đồng ý, xin ông cứ tự nhiên ra khỏi nhà. Tôi không bớt một xu. 
Chiến hắng giọng: 
- Dạ, tôi không biết là tôi có nên trả giá hay không. Tuy nhiên mình có thể thảo luận một chút. 
Chủ nhân ngửa mình vào lưng ghế: 
- Ông muốn thảo luận điều gì xin cứ tự nhiên, nhưng đừng trả giá. 
Chiến lại lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt: 
- Dạ... Tôi là dân buôn bán, còn độc thân. Tôi dành dụm được chút đỉnh và rất thích thành phố này sau khi có dịp đi ngang hồi mấy năm về trước nên tôi có ý định sẽ hồi hưu ở đây. Hôm nay nhân chạy ngang đây, tôi ghé vào văn phòng ông Tuấn hỏi xem ông có căn nhà nào vừa túi tiền hay không và ông ta gởi tôi tới đây. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy thích căn nhà này ngay khi vừa bước vào cửa. Bởi thế tôi đề nghị bà nên bán với giá phải chăng. 
- Giá phải chăng! Hừ, tôi đã nói ngay từ đầu là không có vấn đề trả giá rồi mà! Nếu ông không trả nổi giá tôi đòi, ông có thể tìm mua nơi khác. 
Rồi chủ nhân đứng dậy lạnh lùng: 
- Chào ông. 
Chiến lúng túng: 
- Thưa bà... 
Chủ nhân vẫn lạnh lùng: 
- Tôi xin nhắc lại là không có vấn đề trả giá. Tôi đã dặn đi dặn lại ông Tuấn hàng trăm lần rồi. 
Chiến có vẻ bối rối: 
- Thực ra thì... tôi không biết phải nói sao, nhưng... tôi đồng ý trả giá bà muốn. 
Chủ nhân nhìn sững Chiến: 
- Ông có chắc không? 
- Chắc chắn! Tôi có đủ tiền. Nếu bà nhất định muốn bán với giá đó, tôi trả giá đó. 
Khuôn mặt chủ nhân như dịu lại, nhưng đôi mắt bà như sáng lên: 
- Có lẽ nước chanh đã đủ lạnh rồi. Để tôi lấy mời ông uống một chút cho đỡ khát. 

Chiến đang lau mồ hôi khi chủ nhân trở lại với ly nước chanh mát lạnh. Chiến đỡ lấy uống một hơi gần nửa ly. 
Chủ nhân lại ngồi xuống cái ghế bành. Lần này bà nói với vẻ trầm ngâm: 
- Căn nhà này của gia đình tôi từ hơn một trăm năm nay. Tất cả những người trong nhà, ngoại trừ Long con trai tôi, đều ra đời trong căn phòng nhỏ kế bên nhà bếp. Chỉ có tôi là nhất định sanh Long tại nhà bảo sanh. 
Bà chớp chớp đôi mắt, lúc này không còn trong sáng nữa: 
- Tôi biết căn nhà này rất cũ. Ông Tuấn nói rằng căn nhà này còn bị mọt ăn nữa. Nhưng tôi vẫn thương căn nhà này. Chắc ông cũng hiểu? 
- Dạ! 
- Ba của Long mất khi nó mới lên chín. Long bỏ thành phố này lên ở Sydney trái ý muốn của tôi! Nhưng nó cũng giống như các thanh niên thời nay, đầy tham vọng nhưng không biết hướng đi. 
Tôi không biết nó làm gì ở Sydney. Nhưng có lẽ nó thành công vì nó gởi tiền cho tôi đều đặn. 
Bà đưa tay lên lau mắt: 
- Tôi không gặp con tôi trong chín năm trời. Tôi buồn khổ lắm! Nhưng khi nó trở về, tôi còn buồn hơn... Nó về nhà vào lúc nửa đêm, mặt mày hốc hác, già hơn đến năm mười tuổi! Nó về nhà với một cái valise nhỏ màu đen. Khi tôi tính đỡ cho nó, nó hất mạnh khiến tôi suýt té. Tôi đưa nó vào giường như khi nó còn nhỏ, và tôi nghe nó rên rỉ suốt đêm. Sáng hôm sau nó nói rằng nó phải ra khỏi nhà trong vài tiếng đồng hồ để làm một cái gì rất quan trọng. Nó không cắt nghĩa gì thêm, chỉ xách chiếc valise đi. Chiều hôm đó nó trở về tay không, không có cái valise đen. 
Đôi mắt Chiến như mở rộng: 
- Thế nghĩa là gì? 
- Tôi không biết. Nhưng tôi được người ta cho biết... Đêm hôm đó có người vào nhà tôi. Tôi không biết làm sao ông ta vào được. Tôi chỉ biết khi nghe tiếng ồn ào trong phòng con tôi. Tôi lắng nghe xem con tôi bị lôi thôi vì việc gì, nhưng chỉ nghe tiếng la hét và đe doạ... Rồi... 
Bà già ngưng lại, đôi vai bà như xệ xuống: 
... súng nổ. Khi tôi chạy sang, cửa sổ phòng con tôi mở toang, người lạ đã biến mất, và con tôi... thằng Long của tôi nằm dưới đất... Chết rồi! 
Bà lắc đầu: 
- Chuyện đó cách đây hơn ba năm rồi. Cảnh sát cho tôi hay rằng con tôi và người lạ mặt dính líu tới một vụ cướp... lên tới bạc triệu. Thằng Long ôm trọn số tiền toan chiếm lấy một mình. Nó giấu trong căn nhà này, mà cho tới bây giờ tôi vẫn không biết ở đâu. Người lạ mặt tới tìm nó đòi phần chia. Khi nó từ chối, ông ta bắn chết nó... thằng Long, con tôi... 
Rồi chủ nhà ngước lên, nói thật chậm rãi: 
- Đó là lý do tại sao tôi đăng bảng bán nhà đắt gần gấp đôi thực giá, vì tôi biết một ngày nào đó kẻ giết con tôi sẽ trở lại. Một ngày nào đó ông ta sẽ mua căn nhà mục nát này với bất cứ giá nào. 
Bà ngưng lại một chút rồi nói bằng một giọng vô cùng thanh thản: 
- Tôi chỉ cần kiên nhẫn đợi chờ với một ly nước chanh có pha thuốc độc... 

Rồi bà tựa ngửa vào ghế nhìn Chiến với ánh mắt chợt như bừng sáng. Chiến run rẩy đặt cái ly không còn một giọt xuống bàn. Hắn không nghe rõ những lời nói cuối cùng của chủ nhân vì đôi mắt hắn đã trợn trừng, đầu hắn bật ngửa, tuy hắn vẫn cố lẩm bẩm: 
Nước... chanh... của bà... đắng quá! 

Ái Khanh
Quang Dang chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Phục Thù

Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn.


Chiếc xe với bảng số Victoria ngưng lại trước văn phòng điạ ốc của Tuấn. Không cần nhìn kỹ, Tuấn cũng hiểu rõ chủ nhân là người lạ tại cái thành phố nhỏ bé này. 
Khi người lạ mặt vừa bước xuống xe, Tuấn nói với cô thư ký đang ngồi đọc sách một cách say mê: 

- Cô Hoa, có lẽ mình có khách. 
Hoa suýt giật mình, bỏ vội quyển sách vào ngăn kéo, lấy một tờ giấy đặt vào máy chữ giả vờ đánh lách cách. 

Người lạ, với tờ báo cặp dưới nách, tiến tới trước cửa kiếng đứng nhìn những tấm hình quảng cáo. 
Đó là một người đàn ông mập mạp trong bộ đồ lớn lợt màu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta vào khoảng trên dưới năm mươi tuy nhiên tóc vẫn còn dầy và đen nhánh. Khuôn mặt ông ta hồng hào - có lẽ vì nóng - với đôi mắt ti hí lạnh lùng. Rồi ông ta xô cửa bước vào, liếc nhìn cô thư ký đang bận rộn đánh máy trước khi gật đầu chào Tuấn: 
- Ông Tuấn? 
Tuấn cười thật tươi: 
- Dạ! Mời ông ngồi. 
Người đàn ông ngồi xuống, giơ tờ báo lên: 
- Tôi thấy có mấy căn nhà trong báo coi cũng tàm tạm. 
- Dạ, chúng tôi thường đăng những căn nhà tốt với giá rẻ trên báo này với kết quả rất tốt. Dạ thưa quí danh ông là... 
- Tôi là Chiến. 
Rồi Chiến móc túi lấy khăn tay ra lau mặt: 
- Hôm nay trời nóng quá! 
Tuấn lắc đầu chắc lưỡi: 
- Dạ, hôm nay trời nóng một cách bất thường. Ở đây trời ít khi nóng lắm. Nhiệt độ trung bình chỉ vào khoảng trên dưới 20 độ... Dạ, mời ông hút thuốc.
- Cám ơn ông, tôi không hút. Tôi muốn coi căn nhà ông quảng cáo trong báo. 
- Dạ, thưa ông ông muốn coi căn nào? 
- Tôi cũng chưa quyết định... Nhưng có một căn nhà cũ ở gần ngoại ô, có lẽ khá yên tĩnh. 
- Dạ thưa chắc là căn nhà màu trắng giá $420,000? 
- Dạ đúng. 
Tuấn lắc đầu: 
- Thành thực mà nói với ông, đây là một căn nhà rất đặc biệt. Đáng lẽ chúng tôi không nhận bán nhưng chủ nhân nhất định năn nỉ và còn tự trả tiền quảng cáo nữa, thành ra.... 
Chiến ngắt lời: 
- Căn nhà đó có gì mà ông gọi là đặc biệt. 
Tuấn cười gượng: 
- Dạ có lẽ tôi dùng chữ đặc biệt không được chính xác lắm. Đúng ra phải nói là căn nhà đó... mắc quá! Có lẽ ông sẽ không chấp nhận cái giá quá cao như vậy đâu! 
- Tại sao? 
Tuấn lục tìm trong tập hồ sơ, rút một tấm giấy ra đưa cho Chiến: 
- Xin ông coi đây thì rõ. 

Chiến cầm tờ giấy ghi một vài chi tiết của căn nhà “Nhà fibro 3 phòng ngủ. Phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, phòng tắm và nhà vệ sinh riêng. Đất 12mx32m. Cách ga 5 cây số. Cách trường 8 cây. $420,000”. Bên dưới là ghi chú bằng mực đỏ “Nhà cũ, cần sửa chữa nhiều. Chỉ đáng $250,000”. 
Chiến gật gù: 
- À thì ra thế! Nhưng tại sao chủ nhân lại đòi cao quá như vậy? 
Tuấn nhún vai: 
- Có lẽ bà ta tưởng đất của bà là vàng chắc. 
Chiến có vẻ ngạc nhiên: 
- Chủ nhân là đàn bà? Bà ta ở với ai? 
- Từ khi con bà ta chết cách đây khoảng trên ba năm, bà ta ở một mình. Chắc ông không muốn mất thì giờ đâu nhỉ? Ông muốn mua khoảng bao nhiêu, chúng tôi còn nhiều căn rất tốt và rất rẻ. 
Chiến có vẻ ngần ngừ: 
- Thực ta thì tôi rất thích vị trí của căn nhà này. Có lẽ mình có thể trả giá với bà chủ. 
Tuấn lắc đầu: 
- Bà ta đòi đúng giá, không bớt một xu. 
Chiến lấy khăn lau mồ hôi: 
- Hay ta cứ thử tới coi xem sao. 
Rồi Chiến đứng dậy: 
- Tôi đi bây giờ. 
Tuấn có vẻ ngạc nhiên: 
- Ông quyết định mua căn nhà đó hay sao? 
- Dạ thì cứ tới thử xem sao, có mất mát gì đâu. 
Tuấn thở dài, hỏi lại: 
- Ông có tới đó ngay bây giờ không? Ông biết địa chỉ không? 
- Dạ biết. Tấm bảng của ông cắm ngay sân trước ai mà chả thấy. 
- Để tôi điện thoại cho bà chủ. Bà ta tên là Đào. 

Mười lăm phút sau Chiến ngừng xe trước căn nhà cũ kỹ. Sân trước cỏ dại mọc đầy, tường nhà tróc sơn loang lổ. Rõ rệt là căn nhà không được chăm sóc từ nhiều năm qua. 

Chiến xuống xe, leo lên mấy bực thềm, gõ mạnh vào cánh cửa cũ kỹ. Người đàn bà ra mở cửa ốm yếu và thấp bé với mái tóc bạc phơ. Đôi mắt của bà như sáng lên khi hỏi Chiến: 
- Ông là ông Chiến? 
- Dạ. 
- Chắc ông muốn coi nhà? Ông Tuấn vừa điện thoại cho tôi. 
- Dạ. 
Bà chủ nhà bước lui vài bước: 
- Mời ông vào. 
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Chiến vừa lấy khăn tay lau mồ hôi: 
- Nóng quá! 
Bà chủ thản nhiên: 
- Tôi có pha sẵn một ít nước chanh để trong tủ lạnh. Chỉ có điều là ông không nên hi vọng là tôi sẽ bớt một xu cho ông. 

Trong nhà tối tăm ẩm thấp với những cánh cửa sổ cũ kỹ đóng kín. Đồ đạc trong nhà có lẽ cũng cùng tuổi với chủ nhân. Bà chủ lặng lẽ bước tới ngồi lên cái ghế bành cũ, nét mặt hoàn toàn không cảm xúc. 
Chiến nhìn quanh trước khi lên tiếng: 
- Tôi vừa nói chuyện với ông Tuấn... 
Bà chủ ngắt lời: 
- Tôi biết! Chắc ông ta lại nói là căn nhà này không đáng giá $420,000 phải không? Nếu ông không đồng ý, xin ông cứ tự nhiên ra khỏi nhà. Tôi không bớt một xu. 
Chiến hắng giọng: 
- Dạ, tôi không biết là tôi có nên trả giá hay không. Tuy nhiên mình có thể thảo luận một chút. 
Chủ nhân ngửa mình vào lưng ghế: 
- Ông muốn thảo luận điều gì xin cứ tự nhiên, nhưng đừng trả giá. 
Chiến lại lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt: 
- Dạ... Tôi là dân buôn bán, còn độc thân. Tôi dành dụm được chút đỉnh và rất thích thành phố này sau khi có dịp đi ngang hồi mấy năm về trước nên tôi có ý định sẽ hồi hưu ở đây. Hôm nay nhân chạy ngang đây, tôi ghé vào văn phòng ông Tuấn hỏi xem ông có căn nhà nào vừa túi tiền hay không và ông ta gởi tôi tới đây. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy thích căn nhà này ngay khi vừa bước vào cửa. Bởi thế tôi đề nghị bà nên bán với giá phải chăng. 
- Giá phải chăng! Hừ, tôi đã nói ngay từ đầu là không có vấn đề trả giá rồi mà! Nếu ông không trả nổi giá tôi đòi, ông có thể tìm mua nơi khác. 
Rồi chủ nhân đứng dậy lạnh lùng: 
- Chào ông. 
Chiến lúng túng: 
- Thưa bà... 
Chủ nhân vẫn lạnh lùng: 
- Tôi xin nhắc lại là không có vấn đề trả giá. Tôi đã dặn đi dặn lại ông Tuấn hàng trăm lần rồi. 
Chiến có vẻ bối rối: 
- Thực ra thì... tôi không biết phải nói sao, nhưng... tôi đồng ý trả giá bà muốn. 
Chủ nhân nhìn sững Chiến: 
- Ông có chắc không? 
- Chắc chắn! Tôi có đủ tiền. Nếu bà nhất định muốn bán với giá đó, tôi trả giá đó. 
Khuôn mặt chủ nhân như dịu lại, nhưng đôi mắt bà như sáng lên: 
- Có lẽ nước chanh đã đủ lạnh rồi. Để tôi lấy mời ông uống một chút cho đỡ khát. 

Chiến đang lau mồ hôi khi chủ nhân trở lại với ly nước chanh mát lạnh. Chiến đỡ lấy uống một hơi gần nửa ly. 
Chủ nhân lại ngồi xuống cái ghế bành. Lần này bà nói với vẻ trầm ngâm: 
- Căn nhà này của gia đình tôi từ hơn một trăm năm nay. Tất cả những người trong nhà, ngoại trừ Long con trai tôi, đều ra đời trong căn phòng nhỏ kế bên nhà bếp. Chỉ có tôi là nhất định sanh Long tại nhà bảo sanh. 
Bà chớp chớp đôi mắt, lúc này không còn trong sáng nữa: 
- Tôi biết căn nhà này rất cũ. Ông Tuấn nói rằng căn nhà này còn bị mọt ăn nữa. Nhưng tôi vẫn thương căn nhà này. Chắc ông cũng hiểu? 
- Dạ! 
- Ba của Long mất khi nó mới lên chín. Long bỏ thành phố này lên ở Sydney trái ý muốn của tôi! Nhưng nó cũng giống như các thanh niên thời nay, đầy tham vọng nhưng không biết hướng đi. 
Tôi không biết nó làm gì ở Sydney. Nhưng có lẽ nó thành công vì nó gởi tiền cho tôi đều đặn. 
Bà đưa tay lên lau mắt: 
- Tôi không gặp con tôi trong chín năm trời. Tôi buồn khổ lắm! Nhưng khi nó trở về, tôi còn buồn hơn... Nó về nhà vào lúc nửa đêm, mặt mày hốc hác, già hơn đến năm mười tuổi! Nó về nhà với một cái valise nhỏ màu đen. Khi tôi tính đỡ cho nó, nó hất mạnh khiến tôi suýt té. Tôi đưa nó vào giường như khi nó còn nhỏ, và tôi nghe nó rên rỉ suốt đêm. Sáng hôm sau nó nói rằng nó phải ra khỏi nhà trong vài tiếng đồng hồ để làm một cái gì rất quan trọng. Nó không cắt nghĩa gì thêm, chỉ xách chiếc valise đi. Chiều hôm đó nó trở về tay không, không có cái valise đen. 
Đôi mắt Chiến như mở rộng: 
- Thế nghĩa là gì? 
- Tôi không biết. Nhưng tôi được người ta cho biết... Đêm hôm đó có người vào nhà tôi. Tôi không biết làm sao ông ta vào được. Tôi chỉ biết khi nghe tiếng ồn ào trong phòng con tôi. Tôi lắng nghe xem con tôi bị lôi thôi vì việc gì, nhưng chỉ nghe tiếng la hét và đe doạ... Rồi... 
Bà già ngưng lại, đôi vai bà như xệ xuống: 
... súng nổ. Khi tôi chạy sang, cửa sổ phòng con tôi mở toang, người lạ đã biến mất, và con tôi... thằng Long của tôi nằm dưới đất... Chết rồi! 
Bà lắc đầu: 
- Chuyện đó cách đây hơn ba năm rồi. Cảnh sát cho tôi hay rằng con tôi và người lạ mặt dính líu tới một vụ cướp... lên tới bạc triệu. Thằng Long ôm trọn số tiền toan chiếm lấy một mình. Nó giấu trong căn nhà này, mà cho tới bây giờ tôi vẫn không biết ở đâu. Người lạ mặt tới tìm nó đòi phần chia. Khi nó từ chối, ông ta bắn chết nó... thằng Long, con tôi... 
Rồi chủ nhà ngước lên, nói thật chậm rãi: 
- Đó là lý do tại sao tôi đăng bảng bán nhà đắt gần gấp đôi thực giá, vì tôi biết một ngày nào đó kẻ giết con tôi sẽ trở lại. Một ngày nào đó ông ta sẽ mua căn nhà mục nát này với bất cứ giá nào. 
Bà ngưng lại một chút rồi nói bằng một giọng vô cùng thanh thản: 
- Tôi chỉ cần kiên nhẫn đợi chờ với một ly nước chanh có pha thuốc độc... 

Rồi bà tựa ngửa vào ghế nhìn Chiến với ánh mắt chợt như bừng sáng. Chiến run rẩy đặt cái ly không còn một giọt xuống bàn. Hắn không nghe rõ những lời nói cuối cùng của chủ nhân vì đôi mắt hắn đã trợn trừng, đầu hắn bật ngửa, tuy hắn vẫn cố lẩm bẩm: 
Nước... chanh... của bà... đắng quá! 

Ái Khanh
Quang Dang chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

MỘT LẦN XUÂN GỌI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hay là anh gọi Mùa xuân sớm về Để em thay áo Mầu sắc đam mê

Xem Thêm

Tuổi già và chuyện lái xe

Ðối với người Việt Nam, đến tuổi 70 cũng chưa phải là già, kể cả những người lên 80, cũng không ai dám gọi là cụ ông, cụ bà,

Xem Thêm

Dựng hồ sơ tấn công ông Trump, nhiều quan chức FBI và Bộ Tư pháp Mỹ có thể bị buộc tội phản quốc

Một cuộc điều tra do The Epoch Times công bố vào ngày 18/1 đã cho thấy mạng lưới kết nối liên quan đến hồ sơ của ông Trump và một âm mưu giữa chiến dịch Clinton, chính quyền Obama, cơ quan thực thi pháp luật và cộng đồng tình báo, để ngăn ông Trump không được bầu làm tổng thống.

Xem Thêm

Hấp dẫn ngoạn mục hơn phim Đại Hàn - BS Dương Hồng Mô

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác

Xem Thêm

TT Trump: Một Năm Sau

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Xem Thêm

CUỘC TRỐN TÌM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mây chiều cũng đã hoà lẫn vào không gian, khi không còn sắc áo mong manh, thơ mộng. Chúng ta cứ mãi mãi kiếm tìm, chờ đợi ...

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một Lũ hề! - Việt Nhân

Đúng là lũ chó giành phân......Mấy con sứt mõm,què chân ồn ào......Cụp đuôi,ăng ẳng cúi đầu.......Mấy con thắng cuộc vẫn chầu ̣đống phân

Xem Thêm

Đề bài :Tin đáng chú ý: Hàng loạt biệt thự và nhà tiền tỷ sẽ bị đập phá

Cái nhà xí Ba Đình cũng sẽ bị phá vì cùng một lý do...

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG TRUMP VỚI CUỐN SÁCH “KHẨU CHIẾN VÀ CUỒNG NỘ”

Vinh Tuong va Vu Linh la 2 nguoi tung het loi ca tung cho Trump tren to Viet Bao tu giai doan tranh cu cho den bay gio; toi chang biet moi lien he cua 2 nguoi nay voi phe cua Triump nhu the nao ma ho het long binh vuc Trump nhu the. Theo kinh nghiem lich su., dung qua tang boc mot chinh tri khi duong thoi con quyen hanh.

Xem Thêm

Đề bài :Nhìn y phục, biết nô lệ - Nguyễn Bá Chổi

Đảng kỳ là cờ Liên sô.........Mượn cờ Phúc Kiến làm cờ cuốc gia......Tinh thần độc lập đảng ta.........Ngay trong căn bản đã là vong nô

Xem Thêm

Đề bài :ĐINH LA THĂNG ĐÃ THÀNH NGƯỜI… YÊU NƯỚC

Tác gỉa nói đúng nhưng chưa nói đ̉ủ....Tù dưới chế độ CS cũng có thứ hạng đàng hoàng..?? Đây là sự khác biệt mà đọc gỉa không để ý giữa tù Đảng và tù Dân....??Trường hợp của ĐLT đ/v gốc bự tội lôi đầy mình và mẹ Nấm/Chi Nga dân den nhưng có lòng.?? 1---Thời gian mang ĐLT ra tòa ngắn nhất lịch sử...MẹNấm/Chị Nga ra tòa sớm nh́ất là sau 9 tháng tạm giam...?? 2---Bị bắt tạm giam thì bao chí vẫn một mực kêu một điều ông ĐLT, hai điều ông ĐLT..?? còn MẹNấm/ChịNga thì gọi bị cáo, đối tượng này nọ, tên Phản động này nọ..??, chưa ra tòa mà CA/Báo chí đã hùng hồn đưa tin kết tội trước...lôi chuyện gia đình. cá nhân ra dậm mắm thêm muối, cố tình làm cho trường hợp bị bắt là đúng và rất nghiêm trọng...??Trường hợp đ/v ĐLT đố báo chí dám nói kiểu đó...?? 3---Ra tòa thì ĐLT thỏai máí như đang dự hội luận báo chí, không có vành móng ngựa..?? Mẹ Nấm/Chi Nga ra tòa thì cả bầy CA hộ tống, khai trước vành móng ngựa có CA kèm hai bên để khủng bố... 4---Kết án thì xét theo lý lịch đ/v... Càng làm lớn, cành nhiều tuổi đảng thì càng có nhiều cơ hội miễn trừ..?? ĐLT tội ác ngập đầu mà chỉ khung án là hơn 10 năm chưa kể nếu có xử phúc thẩm, án này còn nhẹ thêm... Chị Nga/Mẹ Nấm chỉ có vài cái biểu ngữ, dăm tờ rơi kêu gọi bảo vệ môi trường: ""Cá cần nước sạch..Dân cần minh bạch"" mà VGCS chơi luôn 10 năm,không thay đổi, kể luôn xử phúc th̉ẩm...?? 5--- Tòa án đánh tráo khãi niệm tội của bị cáo: ĐLT tội ác nhập đầu đổi thành làm trái quy định NN, thiếu tŕách nhiệm,Tham ô vài ngàn tỷ, chỉ truy kết có hơn trăm tỷ nhẹ hều...còn nhẹ hơn thờng phạm...?? Chi Nga/ Mẹ Nấm thì tôi danh âm mưu lật đổ chệ độ băng các biên ngữ..biêu tình..?? ̀6---Vẫn biết vai trò của luật sư trong toà VGCS là dư thừa, nhưng trường hơp của ĐLT thì cả bầy..hợn chục tên..?? Còn phiên xủ MẹNám/Chi Nga xin ṃột ông luật sư mà còn phải xin ý CA cho hay không..còn có lúc toà khớp mỏ LS hay mời ra ngoài nghỉ khoẻ..không cho cãi...?? Toà có đóng tuồng thì cũng nên đóng cho khéo. Khôn sợ thiêh hạ cươi là toà Kangoroo sao..?? 6---ĐLT có bị tù giam thì cũng như đang ở khách sạn, gia đ̀ình thăm nuôi thoải mái..?? MẹNấm/Chi Nga thì nằm chung trong một căn buồng 2x2 hôi thối tối tăm..với các thường phạm...Ḥạn chế mọi thứ, ngay cã băng vệ sinh cá nhân cũng không cho sài...?? Gia đình trầy da tróc vẩy mới xin được tấm giấy thăm nuôi trong 10 phút mà còn bị khám xét và canh trừng khi tiếp xúc, cứ như là tội nhân khủng bố..?? 7---Chuyện nước nôi thì khỏi nói, vơi ĐLT thì thoải mái..? Me Nấm/Chi Nga thì mỗi ngày 2 ca nước....còn vệ sinh cá nhân thì tùy hứng của cai tù, nước chỉ mở có hạn trong vòng 5/10 phút hay ra bể nước tập thể múc trong vòng 15 phút là may rồi..??...vv...vv Như vậy đã rõ MẹNấm.ChiNga mới là người thật sự yêu nước...còn Đinh đại ca là người ghét nước..nên phí phạm nước...?? Đại loại thì như vậy, bà con có thể kỉểm chứng trong các trường hơp của các quan đ/v đã và đang ở tù coi có giống như vậy không...?? Tư pháp của chế độ VGCS là cả một sự bất công và vô nhân đạo cho những việc nhỏ nh́ất...???

Xem Thêm

Đề bài :FBI bị cáo buộc can thiệp cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ

Nền dân chủ Hoa Kỳ chính là niềm hãnh diện của dân tộc Mỹ,vậy mà chính những kẻ được giao cho trách nhiệm bảo vệ nền dân chủ ấy là phá hoại nó.Mong rằng luật pháp phải trừng trị những kẻ này nếu có bằng chứng.

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Đọc hết bài này của tác giả Lê anh Hùng tôi mới hiểu tại sao VOA tiếng Việt (một cơ quan truyền thông chính thức của chính phủ Hoa kỳ phát thanh ra hải ngoại và được tài trợ bằng ngân sách của chính phủ Hoa Kỳ ) luôn luôn phát thanh những tin và bình luận bất lợi hoặc chống ông Trump một tổng thống được bầu ở Hoa Kỳ - hoặc có những điều tai tiếng chèn ép đối những người viết chống đối Cộng Sản mà Lê anh Hùng là một thí dụ. Đề nghị quốc hội Hoa Kỳ và những người có trách nhiệm đối với VOA Việt Ngữ xem xét và lảm rõ việc này cho những người dân đã đóng thuế trong đó có chúng tôi được biết.

Xem Thêm

Đề bài :Vì sao thiên hạ chửi ông Bùi Hiền?

9:27 AM (4 hours ago) Theo tiếng Việt mới của thằng già Bùi Hiền thì tên của nó sẽ viết lại là "Buồi Hèn". Còn tên Nguyễn Phú Trọng là "Nguễn Bú Tập".... Tôi thấy đây là một âm mưu thâm độc của giặc Tầu cộng đã có ý muốn xóa tiếng Việt, bắt dân Việt học tiếng Hán để dần dần đồng hóa dân Việt thành dân Tầu, chỉ cần vài chục năm sau khi lớp người lớn chết hết, lớp trẻ học và nói tiếng Hán tức là trở thành dân Tầu. Coi như Tổ Quốc Việt Nam sẽ bị xóa trên bản đồ thế giới. Việc sửa đổi tiếng Việt do thằng già "Buồi Hèn" này là một thằng tay sai của giặc Tầu đã đến gian đoạn hắn phải lộ bộ mặt thật để công khai bắt dân Việt phải học chữ Quốc Ngữ mới của hắn và được sự đồng thuận của thằng đại Việt gian Nguyễn Phú Trọng. Thì ra lúc hắn cố tranh các chức TBT đảng là hắn đã có âm mưu làm tay sai cho tên Tập Cận Bình rồi. Đã đến lúc toàn dân toàn quân còn có lòng Yêu Nước hãy đoàn kết và cương quyết tẩy chay việc thay đổi tiếng Việt của thằng già Bùi Hiền, và nếu cần hãy lật đổ tên Nguyễn Phú Trọng không chó hắn giữ chức TBT đảng nữa. Hãy chọn một đảng viên miền Nam yêu nước, thân các nước Tự Do làm TBT đảng. Phải làm ngay kẻo trễ. Sức mạnh ở trong tay toàn Quân và toàn Dân đã đến lúc phải đứng lên để bảo vệ Tổ Quốc. 9:27 AM (4 hours ago)

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Hầu hết những người làm ở đài VOA là người Bắc "Hai Nút". Giọng nói của họ y chang ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung, Bằng Kiều, Thu Phương, chớ không phải giọng của Vũ Khanh, hay Tuấn Cường.Coi vậy là hiểu rồi.

Xem Thêm

TIN MỚI

MỘT LẦN XUÂN GỌI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hay là anh gọi Mùa xuân sớm về Để em thay áo Mầu sắc đam mê

Xem Thêm

Tuổi già và chuyện lái xe

Ðối với người Việt Nam, đến tuổi 70 cũng chưa phải là già, kể cả những người lên 80, cũng không ai dám gọi là cụ ông, cụ bà,

Xem Thêm

Dựng hồ sơ tấn công ông Trump, nhiều quan chức FBI và Bộ Tư pháp Mỹ có thể bị buộc tội phản quốc

Một cuộc điều tra do The Epoch Times công bố vào ngày 18/1 đã cho thấy mạng lưới kết nối liên quan đến hồ sơ của ông Trump và một âm mưu giữa chiến dịch Clinton, chính quyền Obama, cơ quan thực thi pháp luật và cộng đồng tình báo, để ngăn ông Trump không được bầu làm tổng thống.

Xem Thêm

Hấp dẫn ngoạn mục hơn phim Đại Hàn - BS Dương Hồng Mô

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác

Xem Thêm

TT Trump: Một Năm Sau

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Xem Thêm

CUỘC TRỐN TÌM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mây chiều cũng đã hoà lẫn vào không gian, khi không còn sắc áo mong manh, thơ mộng. Chúng ta cứ mãi mãi kiếm tìm, chờ đợi ...

Xem Thêm

Không thể không vui mừng, nhưng...- Mai Tú Ân

( HNPD ) Là người Việt Nam và lại mê bóng đá nữa nên MTA rất sung sướng khi đội tuyển Việt Nam đoạt Cúp bóng đá Thế Giới.

Xem Thêm

Phiên tòa lịch sử và những điều tiếc nuối nhất - Mai Tú Ân

( HNPD ) Vụ án xử Đinh La Thăng và các đồng chí tốt nhất của anh ta đã kết thúc với mức án gần như VKS đã đề nghị. Đinh La Thăng 13 năm. Trịnh Xuân Thanh :

Xem Thêm

Vì sao ông Trump duyệt kế hoạch kiểm soát Trung Quốc ở Biển Đông?

Tổng thống Trump mới phê duyệt kế hoạch này để mở đường cho Hải quân Mỹ chủ động trong “các hoạt động tự do hàng hải” ở Biển Đông.

Xem Thêm

Lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa tại San Diego (Updated)

Hội Hải Quân Hàng Hải San Diego cử hành để tưởng niệm lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa.

Xem Thêm