Mỗi Ngày Một Chuyện
TRỜI SÁNG HẲN - CAO MỴ NHÂN
TRỜI
SÁNG HẲN - CAO MỴ NHÂN
Ông và tôi thức trắng một đêm khoảng cuối tháng 11/1994 , ở phòng khách tư thất
vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Tây Bá Linh , khi đó bức tường Ô nhục
giữa đông tây Đức vừa được phá sập .
Chúng tôi đi xe lửa xuyên ngang nước Đức , từ Dortmund Germany tới
Berlin Germany , thì trời đã qua chiều , gần tối , dù đi từ sớm .
Buổi chiều tối hôm đó , chúng tôi được gặp gỡ đồng hương ở "
Nhà Việt Nam "
Đó là phái đoàn trung tâm Văn Bút VNHN đi hội Văn Bút Quốc Tế kỳ thứ 61 họp
ở Praha Tiệp Khắc 11/1994 , do thi sĩ Viên Linh trưởng đoàn , cùng
các thành viên Văn Bút VNHN , gồm : nhà thơ giáo sư Nguyễn Sỹ Tế ,
nhà báo giáo sư Phạm Việt Tuyền , thi sĩ Trung tá Cung Trầm Tưởng , nhà văn
Trung tá Trần Ngọc Nhuận , thi sĩ thiếu tá Tô Thuỳ Yên ( vừa từ VN qua
Hoa Kỳ , chưa có thẻ xanh , nên phải hoãn chuyến đi ) , và tôi , sau thêm
thi sĩ Đỗ KH , và Nguyễn Minh Nguyệt , bạn của Cao Mỵ Nhân , làm thơ
.
Sau khi hoàn tất công tác " đại hội Văn Bút Quốc Tế
" , chúng tôi được Cộng đồng người Việt tị nạn CS ở Đức ( mới thống
nhất ) mời qua Dortmund và Berlin nói chuyện về Dòng Thơ
Trong Tù .
Thi sĩ Viên Linh đã kịp thời in tặng thi sĩ Cung Trầm Tưởng tập thơ
" Lời Viết Hai Tay " , thơ Cung Trầm Tưởng viết ở trong
tù , quý vị khác tự mang sách truyện đến đại hội giới thiệu nếu muốn
.
Do đó , buổi tối sau cùng của chương trình hàn huyên văn thơ , chúng tôi nghỉ
lại nhà vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin , để sẽ về Dortmund lại ,
rồi đi Frankfurt ,trở về Hoa Kỳ .
Buổi tối đó , đang là mùa thu Châu Âu , căn phòng rộng đã được xếp lớp
cho cả đoàn , cứ mỗi người một nệm " tá túc " qua đêm
, chứ tiền đâu cho cả đoàn vô khách sạn ngơi nghỉ .
Thế thì có ngay , tôi cũng chẳng thiết ngủ , hơn nữa biết còn cơ hội nào gặp
nhau , tôi bèn đối ẩm cùng ông , uống nước Trà suốt đêm , để chỉ nghe ông nói ,
không cầnđàm thoại .
Nhà thơ thấy có người chịu ngồi nghe lời lời châu ngọc , hàng hàng gấm
thêu cùa mình , thì nhất định là vừa ý rồi .
Trong cái phòng ngủ dã chiến , tất cả các tiếng ngáy đã được thử giọng , lên
bổng xuống trầm , tưởng đâu ra đấy như một ban nhạc tự nhiên .
Nhà thơ và nhà binh , đàn anh tôi không hề ngáp vặt , rất tinh tấn , thơ
Tàu cổ , thơ Tây , từ Lamartine tới Jacques Prevert .
Thi sĩ Trung tá Không Quân một thời với ca khúc lừng danh
:
Lên xe , tiễn em đi
Chưa bao giò buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly ...
( thơ Cung Trầm Tưởng - nhạc Phạm Duy )
Cứ với giọng trầm mà không buồn , thi sĩ Cung Trầm Tưởng sau buổi tối
" trắng đêm không ngủ " nói được gần hết ý mình
.
Bởi vì có nói như Tô Tần đi nữa , thì cũng vẫn chưa nói được hết , tôi quan
niệm chấc ai trên đời cũng có chút gì không muốn nói ra , nên tôi mỉm
cười , chắc là hơi méo mó , tôi nói với bậc đàn anh tôi rằng :
Anh đúng là một " thi bá " , vì những nhận xét về thơ , thao
thức về thơ , vân vân thơ, ít ai kỹ càng và tỉ mỉ như anh .
Thưa anh , có lẽ quý vị làm thơ nên nghĩ có một đạo , là " Đạo
Thơ " hay " Tôn Giáo Thơ " . Tới
lượt tôi cũng say mê Thơ , cũng sắp sửa ...hùng hồn ca tụng Thơ , thì
Trời sáng hẳn ...
Hai chiếc ghế salon chắc cùng nóng lên tới 100 độ , vì cả hai. " Thi Bá
" và tôi đều không rời khỏi chỗ ngồi cả đêm .
Mặt trời đã lên tới khung kính cửa sổ phòng khách đại sảnh ( trên
lầu ) tư thất vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin . " Cung
thì bá " không hề mệt mỏi , chắc tôi hốc hác lắm , vì chăm
chú nghe giáo điều Thơ của " Đạo Thơ " , nên
tôi thốt :
Thưa " Thi Bá " , Mặt trời đã lên 2 con sào , vậy
chuyện thơ tạm kết thúc ở đây , bây giờ anh dùng Trà hay cafe , để em pha
.
" Thi bá " Cung Trầm Tưởng cười xoà : cô em
ơi , cho anh ly cafe đi , ban ngày rồi , cần phải thức , để đi nốt đường
đời của mình . Vui nhá ...
Về lại Hoa Kỳ . Tám năm sau tôi mới có dịp lên Twin cities Minnesota để
ra mắt thơ : Đưa Người Tình Đi Tu , và Lãng Đãng Vào Thu .
Mừng nhất là được tái ngộ " Thi Bá " của ...tôi . Năm ấy
thi sĩ Cung Trầm Tưởng đã chẵn 70 tuổi , mái tóc trắng bạch hoàn
toàn . Ông vẫn tinh tấn , vui tươi , ông là một trong những diễn
giả " nói về thơ chung chung và thơ Cao Mỵ Nhân " .
Nhưng trong phạm vi nói chuyện ở buổi ra mắt sách , nên vị "
Thi bá " năm xưa nơi Berlin thức trắng đêm với những truyền
thuyết thơ , đã tự thu gọn ý tưởng trong 20 phút .
Sự kiện khiến tôi nhớ lại mùa thu ở Đức cùng những lời hoa gấm mà
hiểu rằng : Thời gian không đợi ai , nên thơ cũng phải ...chạy như
ma đuổi , để giữ lại cho mình những ngôn từ bay bổng , rồi
mươi , mười lăm năm sau , thơ đắm chìm trong tiếc nuối mênh mông
...
Năm nay " Thi Bá " 84 tuổi rồi , mầu tóc lẫn với sắc mây
mùa hạ , chưa có không gian nào phiêu bạt thêm một lần lãng
đãng vào thơ nữa ...

CAO MỴ NHÂN (HNPD)
TRỜI SÁNG HẲN - CAO MỴ NHÂN
TRỜI
SÁNG HẲN - CAO MỴ NHÂN
Ông và tôi thức trắng một đêm khoảng cuối tháng 11/1994 , ở phòng khách tư thất
vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Tây Bá Linh , khi đó bức tường Ô nhục
giữa đông tây Đức vừa được phá sập .
Chúng tôi đi xe lửa xuyên ngang nước Đức , từ Dortmund Germany tới
Berlin Germany , thì trời đã qua chiều , gần tối , dù đi từ sớm .
Buổi chiều tối hôm đó , chúng tôi được gặp gỡ đồng hương ở "
Nhà Việt Nam "
Đó là phái đoàn trung tâm Văn Bút VNHN đi hội Văn Bút Quốc Tế kỳ thứ 61 họp
ở Praha Tiệp Khắc 11/1994 , do thi sĩ Viên Linh trưởng đoàn , cùng
các thành viên Văn Bút VNHN , gồm : nhà thơ giáo sư Nguyễn Sỹ Tế ,
nhà báo giáo sư Phạm Việt Tuyền , thi sĩ Trung tá Cung Trầm Tưởng , nhà văn
Trung tá Trần Ngọc Nhuận , thi sĩ thiếu tá Tô Thuỳ Yên ( vừa từ VN qua
Hoa Kỳ , chưa có thẻ xanh , nên phải hoãn chuyến đi ) , và tôi , sau thêm
thi sĩ Đỗ KH , và Nguyễn Minh Nguyệt , bạn của Cao Mỵ Nhân , làm thơ
.
Sau khi hoàn tất công tác " đại hội Văn Bút Quốc Tế
" , chúng tôi được Cộng đồng người Việt tị nạn CS ở Đức ( mới thống
nhất ) mời qua Dortmund và Berlin nói chuyện về Dòng Thơ
Trong Tù .
Thi sĩ Viên Linh đã kịp thời in tặng thi sĩ Cung Trầm Tưởng tập thơ
" Lời Viết Hai Tay " , thơ Cung Trầm Tưởng viết ở trong
tù , quý vị khác tự mang sách truyện đến đại hội giới thiệu nếu muốn
.
Do đó , buổi tối sau cùng của chương trình hàn huyên văn thơ , chúng tôi nghỉ
lại nhà vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin , để sẽ về Dortmund lại ,
rồi đi Frankfurt ,trở về Hoa Kỳ .
Buổi tối đó , đang là mùa thu Châu Âu , căn phòng rộng đã được xếp lớp
cho cả đoàn , cứ mỗi người một nệm " tá túc " qua đêm
, chứ tiền đâu cho cả đoàn vô khách sạn ngơi nghỉ .
Thế thì có ngay , tôi cũng chẳng thiết ngủ , hơn nữa biết còn cơ hội nào gặp
nhau , tôi bèn đối ẩm cùng ông , uống nước Trà suốt đêm , để chỉ nghe ông nói ,
không cầnđàm thoại .
Nhà thơ thấy có người chịu ngồi nghe lời lời châu ngọc , hàng hàng gấm
thêu cùa mình , thì nhất định là vừa ý rồi .
Trong cái phòng ngủ dã chiến , tất cả các tiếng ngáy đã được thử giọng , lên
bổng xuống trầm , tưởng đâu ra đấy như một ban nhạc tự nhiên .
Nhà thơ và nhà binh , đàn anh tôi không hề ngáp vặt , rất tinh tấn , thơ
Tàu cổ , thơ Tây , từ Lamartine tới Jacques Prevert .
Thi sĩ Trung tá Không Quân một thời với ca khúc lừng danh
:
Lên xe , tiễn em đi
Chưa bao giò buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly ...
( thơ Cung Trầm Tưởng - nhạc Phạm Duy )
Cứ với giọng trầm mà không buồn , thi sĩ Cung Trầm Tưởng sau buổi tối
" trắng đêm không ngủ " nói được gần hết ý mình
.
Bởi vì có nói như Tô Tần đi nữa , thì cũng vẫn chưa nói được hết , tôi quan
niệm chấc ai trên đời cũng có chút gì không muốn nói ra , nên tôi mỉm
cười , chắc là hơi méo mó , tôi nói với bậc đàn anh tôi rằng :
Anh đúng là một " thi bá " , vì những nhận xét về thơ , thao
thức về thơ , vân vân thơ, ít ai kỹ càng và tỉ mỉ như anh .
Thưa anh , có lẽ quý vị làm thơ nên nghĩ có một đạo , là " Đạo
Thơ " hay " Tôn Giáo Thơ " . Tới
lượt tôi cũng say mê Thơ , cũng sắp sửa ...hùng hồn ca tụng Thơ , thì
Trời sáng hẳn ...
Hai chiếc ghế salon chắc cùng nóng lên tới 100 độ , vì cả hai. " Thi Bá
" và tôi đều không rời khỏi chỗ ngồi cả đêm .
Mặt trời đã lên tới khung kính cửa sổ phòng khách đại sảnh ( trên
lầu ) tư thất vị chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin . " Cung
thì bá " không hề mệt mỏi , chắc tôi hốc hác lắm , vì chăm
chú nghe giáo điều Thơ của " Đạo Thơ " , nên
tôi thốt :
Thưa " Thi Bá " , Mặt trời đã lên 2 con sào , vậy
chuyện thơ tạm kết thúc ở đây , bây giờ anh dùng Trà hay cafe , để em pha
.
" Thi bá " Cung Trầm Tưởng cười xoà : cô em
ơi , cho anh ly cafe đi , ban ngày rồi , cần phải thức , để đi nốt đường
đời của mình . Vui nhá ...
Về lại Hoa Kỳ . Tám năm sau tôi mới có dịp lên Twin cities Minnesota để
ra mắt thơ : Đưa Người Tình Đi Tu , và Lãng Đãng Vào Thu .
Mừng nhất là được tái ngộ " Thi Bá " của ...tôi . Năm ấy
thi sĩ Cung Trầm Tưởng đã chẵn 70 tuổi , mái tóc trắng bạch hoàn
toàn . Ông vẫn tinh tấn , vui tươi , ông là một trong những diễn
giả " nói về thơ chung chung và thơ Cao Mỵ Nhân " .
Nhưng trong phạm vi nói chuyện ở buổi ra mắt sách , nên vị "
Thi bá " năm xưa nơi Berlin thức trắng đêm với những truyền
thuyết thơ , đã tự thu gọn ý tưởng trong 20 phút .
Sự kiện khiến tôi nhớ lại mùa thu ở Đức cùng những lời hoa gấm mà
hiểu rằng : Thời gian không đợi ai , nên thơ cũng phải ...chạy như
ma đuổi , để giữ lại cho mình những ngôn từ bay bổng , rồi
mươi , mười lăm năm sau , thơ đắm chìm trong tiếc nuối mênh mông
...
Năm nay " Thi Bá " 84 tuổi rồi , mầu tóc lẫn với sắc mây
mùa hạ , chưa có không gian nào phiêu bạt thêm một lần lãng
đãng vào thơ nữa ...

CAO MỴ NHÂN (HNPD)
-TUOI-MONG.-CAO-MY-NHAN639090257901076313.jpg)
















