Mỗi Ngày Một Chuyện

VƯỜN SAU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nay điều dưỡng chính mình, chỉ cần cẩn trọng thêm một cấp nữa, vì như trên tôi đã trình bầy, vì lỡ mê đời quá, nên chưa thật sự muốn hay phải nhảy vào mặt bằng tận lực, tuyệt tích.



VƯỜN SAU  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Mình đã thề "hàm thụ" với anh rồi, là từ nay tất cả đều vô nghĩa, ngoài chữ tịnh ngôn viết lớn, để ở trên cao, như một câu thần chú, trước những ổ khoá cuộc đời. 

Chu choa, cái gì mà ghê gớm thế ? 

Cuộc đời cứ trống tuếch trống toác thế kia, ai ra cũng được, ai vô cũng được. 

Thế có phải trong cái gọi là cuộc đời đó, mình cũng đã từng bước ra khoan thai, rồi nhẩy vô gấp gáp, như sợ ai chiếm cứ trọn cuộc đời đó thôi. 

Đúng vậy, đúng vậy, mới là người trẻ trung, năng nổ...

Nay giương mắt ếch ra ngồi nhìn những sự kiện đúng sai của chung thiên hạ, trong đó có mình. Và thản nhiên nhìn hay là quay mặt đi...để không cần biết cuộc đời trời ơi đó ra sao. 

Nhưng nếu theo cách nhìn của các đấng lão thành, thì đó mới là thái độ khôn ngoan của người cao tuổi . 

 

Như vậy tôi chẳng có vẻ gì tha thiết hay cần thiết với cuộc đời sao ? 

Sai rồi, tôi mê đời hơn ai hết, bằng chứng là tôi hay tự yêu mình đó. Tự yêu mình tức "tự ái", không phải à? 

Bây giờ quý vị cứ quan sát mỗi 5 năm, rồi mỗi 10 năm, đối với mỗi cuộc đời, tức mỗi con người sống ở đời, là quý vị thấy ngay. 

Qua khỏi mấy cái mốc đời người đó, là một sự bằng phẳng đến lạ lùng, nhưng thay vì được trải hồn ra trên mặt phẳng, thì chẳng ai muốn tự do trong cái khuôn khổ bằng phẳng ấy đâu. 

Nó, tức con người đang đứng trên mặt phẳng của đất trời lý tưởng, người ta chỉ muốn tung mình vào chốn ganh đua tuỳ theo mức độ cần thiết . 

Làm gì trong lãnh vực nào, cũng có sự ganh đua không nhiều thì ít. 

 

Ngày trước tôi cứ tưởng có 2 giới người bất khả xâm phạm đến từng bản thể riêng rẽ, là thể lực và sắc diện, mà điển hình là các võ sĩ với các giai nhân. 

Cụ thể ra thì võ sĩ đấu sức với nhau nhiệt tình, để mau chóng lên ngôi vô địch 

Các giai nhân phô diễn nhan sắc ra, để sớm đạt chức vị hoa khôi. 

Nhưng cho tới bây giờ thì quý vị trong 2 lãnh vực trên, cũng chỉ được xem như tương đối. 

Mà đã tương đối thì không thể gọi tuyệt tác được, chưa kể yếu tố thời gian, sẽ khiến cho mặt bằng rộng mở vô bờ, mời quý tha nhân an nghỉ trong tĩnh lặng . 

Mặt bằng nào cũng vô ngôn, tịnh khẩu ...Đơn giản không còn tính cách tiến hoá được nữa. Hay nói một cách khác tất cả đã phải chấp nhận sự an bình trọn vẹn. 

 Tôi ngồi ở vườn sau 2 tiếng đồng hồ sáng nay. 

Thoạt thì chỉ muốn " thay đổi không khí " đúng nghĩa, là không muốn ở trong phòng "dưỡng lão" tự túc. 

 

Lâu nay tôi đã biến cái phòng riêng của tôi thành một phòng " dưỡng lão " khác với những phòng trong các viện dưỡng lão, là ở đó, phòng " dưỡng lão " của tôi toạ lạc trên một mặt bằng không có ý thôi thúc. 

Tức là sự tự do toàn bộ, do chính mình điều khiển các hoạt động bình thường mà quý vị thấy ở các viện dưỡng lão ngoài " cuộc đời " kia. 

Tất nhiên tôi không đủ khả năng nơi cái lãnh vực y tế điều trị, vì không là bác sĩ tây, đại phu đông, nhưng làm y tá điều dưỡng thì đã từng. 

Nay điều dưỡng chính mình, chỉ cần cẩn trọng thêm một cấp nữa, vì như trên tôi đã trình bầy, vì lỡ mê đời quá, nên chưa thật sự muốn hay phải nhảy vào mặt bằng tận lực, tuyệt tích.

Để kịp thời điều dưỡng mình, tôi đã có trong phòng " dưỡng lão " của tôi tất cả những máy đo, máy đếm nội vi cơ thể. Riêng huyết áp tim mạch, tôi có 3 máy đo lớn nhỏ,vì đôi khi nghi ngờ máy hư, máy cũ, mà cần theo dõi kiên trì từ 2 tới 3 tiếng đồng hồ, chưa kể cảm thấy xục xịch, là lập tức vòng ngay giây máy vào cổ tay, bấm liền để theo dõi tình hình sức khoẻ mình, kịp thời 911, nếu phải.

Sự thể đã khiến ông bác sĩ gia đình của ...tôi cười thầm: 

" Bà muốn cơ thể thật, biến thành người máy à, chỉ có người máy mới không xê xịch áp mạch chớ " . 

 

Trong 2 tiếng đồng hồ ngoài vườn sau đương nêu, tôi đã ngồi trên một cái đòn, tức là loại ghế nhỏ, thấp, rồi di chuyển từ từ trên sân vườn, khoan thai nhổ cỏ, tỉa hoa vv...

Có một điều lạ là, mỗi lần tôi làm lụng như thế, thì tôi không nhớ điều gì, không nhớ ai, kể cả anh . 

Sáng nay, tôi phải tự nhắc tôi là sao ra vườn sau, mà không nhớ anh chứ, vì vườn sau vốn là nơi tôi hay ra đó, để tưởng tượng anh đang làm gì, rồi tôi nhớ anh thế thôi. 

Tôi ngẩn ngơ một phút, ngó vườn cỏ mọc loáng thoáng trên mặt sân, những bông hoa hồng vàng ở bên hông nhà, nơi cái lối đi vòng xuống garare, có mấy con bướm cũng màu vàng từ đâu bay tới, lượn tung tăng, như niềm vui vô cớ trong đầu óc người ngồi thầm lặng ...

Chợt nhớ những câu thơ trong bài " Tuổi Xanh " của cụ thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916 -1976) trong tập thơ Hoa Đăng xuất bản năm 1959. 

..."Từ hoa quen bướm, trời quen đất

    Em đã yêu rồi, đã của anh..."     (Vũ Hoàng Chương) 

Ôi năm đó, thi sĩ mới có 43 tuổi , thì chuyện yêu đương tưởng quá thường tình ấy chứ.

 

Nhưng : 

"Thuở ấy tuổi vàng bằng tuổi đá

Yêu đương ai tính tuổi bao giờ ..."     (Vũ Hoàng Chương) 

 

Thi sĩ làm thơ mới vậy, chứ đông tây kim cổ vàng vẫn là vàng , mà đá vẫn là đá . Đá chỉ thử vàng, chứ đá có tan chảy theo vàng bao giờ . 

Thế là mình lại cùng thơ ước hẹn đá vàng : 

Vàng đá chưa hề theo gắn bó

Mà sao đá chọn tuổi vàng phai 

Lửa không đủ đốt vàng sao thử 

Thì trách làm chi đá giũa mài ?       (Cao Mỵ Nhân) 

 

Thế là cái mặt bằng trừu tượng đã hiện ra, mình vẫn không hay là chưa muốn đứng nơi đó, và để tự chăm sóc, mình thu xếp vườn tược, vô phòng " dưỡng lão " nghỉ ngơi như lịch trình hằng ngày .

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

VƯỜN SAU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nay điều dưỡng chính mình, chỉ cần cẩn trọng thêm một cấp nữa, vì như trên tôi đã trình bầy, vì lỡ mê đời quá, nên chưa thật sự muốn hay phải nhảy vào mặt bằng tận lực, tuyệt tích.



VƯỜN SAU  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Mình đã thề "hàm thụ" với anh rồi, là từ nay tất cả đều vô nghĩa, ngoài chữ tịnh ngôn viết lớn, để ở trên cao, như một câu thần chú, trước những ổ khoá cuộc đời. 

Chu choa, cái gì mà ghê gớm thế ? 

Cuộc đời cứ trống tuếch trống toác thế kia, ai ra cũng được, ai vô cũng được. 

Thế có phải trong cái gọi là cuộc đời đó, mình cũng đã từng bước ra khoan thai, rồi nhẩy vô gấp gáp, như sợ ai chiếm cứ trọn cuộc đời đó thôi. 

Đúng vậy, đúng vậy, mới là người trẻ trung, năng nổ...

Nay giương mắt ếch ra ngồi nhìn những sự kiện đúng sai của chung thiên hạ, trong đó có mình. Và thản nhiên nhìn hay là quay mặt đi...để không cần biết cuộc đời trời ơi đó ra sao. 

Nhưng nếu theo cách nhìn của các đấng lão thành, thì đó mới là thái độ khôn ngoan của người cao tuổi . 

 

Như vậy tôi chẳng có vẻ gì tha thiết hay cần thiết với cuộc đời sao ? 

Sai rồi, tôi mê đời hơn ai hết, bằng chứng là tôi hay tự yêu mình đó. Tự yêu mình tức "tự ái", không phải à? 

Bây giờ quý vị cứ quan sát mỗi 5 năm, rồi mỗi 10 năm, đối với mỗi cuộc đời, tức mỗi con người sống ở đời, là quý vị thấy ngay. 

Qua khỏi mấy cái mốc đời người đó, là một sự bằng phẳng đến lạ lùng, nhưng thay vì được trải hồn ra trên mặt phẳng, thì chẳng ai muốn tự do trong cái khuôn khổ bằng phẳng ấy đâu. 

Nó, tức con người đang đứng trên mặt phẳng của đất trời lý tưởng, người ta chỉ muốn tung mình vào chốn ganh đua tuỳ theo mức độ cần thiết . 

Làm gì trong lãnh vực nào, cũng có sự ganh đua không nhiều thì ít. 

 

Ngày trước tôi cứ tưởng có 2 giới người bất khả xâm phạm đến từng bản thể riêng rẽ, là thể lực và sắc diện, mà điển hình là các võ sĩ với các giai nhân. 

Cụ thể ra thì võ sĩ đấu sức với nhau nhiệt tình, để mau chóng lên ngôi vô địch 

Các giai nhân phô diễn nhan sắc ra, để sớm đạt chức vị hoa khôi. 

Nhưng cho tới bây giờ thì quý vị trong 2 lãnh vực trên, cũng chỉ được xem như tương đối. 

Mà đã tương đối thì không thể gọi tuyệt tác được, chưa kể yếu tố thời gian, sẽ khiến cho mặt bằng rộng mở vô bờ, mời quý tha nhân an nghỉ trong tĩnh lặng . 

Mặt bằng nào cũng vô ngôn, tịnh khẩu ...Đơn giản không còn tính cách tiến hoá được nữa. Hay nói một cách khác tất cả đã phải chấp nhận sự an bình trọn vẹn. 

 Tôi ngồi ở vườn sau 2 tiếng đồng hồ sáng nay. 

Thoạt thì chỉ muốn " thay đổi không khí " đúng nghĩa, là không muốn ở trong phòng "dưỡng lão" tự túc. 

 

Lâu nay tôi đã biến cái phòng riêng của tôi thành một phòng " dưỡng lão " khác với những phòng trong các viện dưỡng lão, là ở đó, phòng " dưỡng lão " của tôi toạ lạc trên một mặt bằng không có ý thôi thúc. 

Tức là sự tự do toàn bộ, do chính mình điều khiển các hoạt động bình thường mà quý vị thấy ở các viện dưỡng lão ngoài " cuộc đời " kia. 

Tất nhiên tôi không đủ khả năng nơi cái lãnh vực y tế điều trị, vì không là bác sĩ tây, đại phu đông, nhưng làm y tá điều dưỡng thì đã từng. 

Nay điều dưỡng chính mình, chỉ cần cẩn trọng thêm một cấp nữa, vì như trên tôi đã trình bầy, vì lỡ mê đời quá, nên chưa thật sự muốn hay phải nhảy vào mặt bằng tận lực, tuyệt tích.

Để kịp thời điều dưỡng mình, tôi đã có trong phòng " dưỡng lão " của tôi tất cả những máy đo, máy đếm nội vi cơ thể. Riêng huyết áp tim mạch, tôi có 3 máy đo lớn nhỏ,vì đôi khi nghi ngờ máy hư, máy cũ, mà cần theo dõi kiên trì từ 2 tới 3 tiếng đồng hồ, chưa kể cảm thấy xục xịch, là lập tức vòng ngay giây máy vào cổ tay, bấm liền để theo dõi tình hình sức khoẻ mình, kịp thời 911, nếu phải.

Sự thể đã khiến ông bác sĩ gia đình của ...tôi cười thầm: 

" Bà muốn cơ thể thật, biến thành người máy à, chỉ có người máy mới không xê xịch áp mạch chớ " . 

 

Trong 2 tiếng đồng hồ ngoài vườn sau đương nêu, tôi đã ngồi trên một cái đòn, tức là loại ghế nhỏ, thấp, rồi di chuyển từ từ trên sân vườn, khoan thai nhổ cỏ, tỉa hoa vv...

Có một điều lạ là, mỗi lần tôi làm lụng như thế, thì tôi không nhớ điều gì, không nhớ ai, kể cả anh . 

Sáng nay, tôi phải tự nhắc tôi là sao ra vườn sau, mà không nhớ anh chứ, vì vườn sau vốn là nơi tôi hay ra đó, để tưởng tượng anh đang làm gì, rồi tôi nhớ anh thế thôi. 

Tôi ngẩn ngơ một phút, ngó vườn cỏ mọc loáng thoáng trên mặt sân, những bông hoa hồng vàng ở bên hông nhà, nơi cái lối đi vòng xuống garare, có mấy con bướm cũng màu vàng từ đâu bay tới, lượn tung tăng, như niềm vui vô cớ trong đầu óc người ngồi thầm lặng ...

Chợt nhớ những câu thơ trong bài " Tuổi Xanh " của cụ thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916 -1976) trong tập thơ Hoa Đăng xuất bản năm 1959. 

..."Từ hoa quen bướm, trời quen đất

    Em đã yêu rồi, đã của anh..."     (Vũ Hoàng Chương) 

Ôi năm đó, thi sĩ mới có 43 tuổi , thì chuyện yêu đương tưởng quá thường tình ấy chứ.

 

Nhưng : 

"Thuở ấy tuổi vàng bằng tuổi đá

Yêu đương ai tính tuổi bao giờ ..."     (Vũ Hoàng Chương) 

 

Thi sĩ làm thơ mới vậy, chứ đông tây kim cổ vàng vẫn là vàng , mà đá vẫn là đá . Đá chỉ thử vàng, chứ đá có tan chảy theo vàng bao giờ . 

Thế là mình lại cùng thơ ước hẹn đá vàng : 

Vàng đá chưa hề theo gắn bó

Mà sao đá chọn tuổi vàng phai 

Lửa không đủ đốt vàng sao thử 

Thì trách làm chi đá giũa mài ?       (Cao Mỵ Nhân) 

 

Thế là cái mặt bằng trừu tượng đã hiện ra, mình vẫn không hay là chưa muốn đứng nơi đó, và để tự chăm sóc, mình thu xếp vườn tược, vô phòng " dưỡng lão " nghỉ ngơi như lịch trình hằng ngày .

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Tại sao người già ngủ ít hơn?

Một thực tế là chúng ta ngủ ít hơn khi đến tuổi già, và thật không may,

Xem Thêm

Mày Lại Về "Ăn Tết" - Trần Văn Lương

Giang san đã bán cho Tàu, Người về "ăn Tết" có đau tấc lòng?

Xem Thêm

MỒNG TƠI...và công dụng

Rau mồng tơi quen thuộc với mọi người, nhưng công dụng lớn của rau mồng tơi thì ít ai biết.

Xem Thêm

KHI ĐỒNG MINH CỦA TRUMP RA MẶT CHẶT TAY CỘNG TÀU

Bấy lâu nay khối Liên Âu được xem là đồng minh của Mỹ nhưng từ khi Trump lên làm tổng thống thì sự thật "ở trong chăn có rận" được phơi bày.

Xem Thêm

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Ngoài cổ phần trong Amazon, Jeff Bezos còn sở hữu Washington Post, Blue Origin và nhiều bất động sản.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

Cau chuyen ma moi nguoi deu can phai doc va PHAI HOC !!!

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Mỹ yếu lắm ! nó thua nước nhỏ như ta ,thì nó phải sợ nước lớn Trung quốc đễn nỗi ...teo " bác hồ " . Biết ta mạnh nó năn nỉ ta giúp ,chống đỡ Trung quốc cho nó .Bây giờ CHỈ MÌNH TA THỨC CANH GÁC HOÀ BÌNH CHO THẾ GIÁI ...Ta theo chủ trương của bác Hồ :LỦNG LẲNG ĐONG ĐƯA cho hai thằng đều ghét thì rồi "bác" cũng teo,hết còn lủng lẳng đong đưa...

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

Bác Hồ chẳng hề dối gian......Không tin,cứ hỏi THẰNG TRẦN DÂN TIÊN......Đảng không lừa phỉnh dân hiền.....Hỏi Lê văn Tám,nó liền chứng minh

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

🦀 Nước ta có Hồ chí Minh..... Từ con,giết vợ khoe mình còn trinh....... Nước ta còn có Trường Chinh........ Đấu cha,tố mẹ đoạn tình anh em....... Nước ta có đảng gian hèn...... Chui Nga ,rúc Chệt giết nhân dân mình...... Tự khen rằng chúng " quang vinh"........ Nhân dân thì đã TỞM KINH CHÚNG RỒI....... Thơ,vè,biếm hoạ,chuyện cười......... Nhân dân mắng chửi tơi bời ,te tua......... Vẹm ơi có biết nhục chưa?....... Nếu không biết nhục,Vẹm thua bọ , giòi...

Xem Thêm

Đề bài :Sáng Kiến của TT D.Trump. - Phạm Thị Như Ý

Gui A Nguyen,ban co the lam la thu chung de nhung nguoi dan dong ky ten ung ho cat muc luong vo ly cua bon an hai va pha hoai dat nuoc khong ? thu chung goi thang cho T.T va luong vien quoc hoi... Neu duoc,cam on ban !

Xem Thêm

Đề bài :TNS Joe Manchin (DC) xin lỗi dân Mỹ và lên án Rashida Tlaib và Nancy Pelosi

bà lảo 78 tuổi Pelosi đầu óc bà ta có đề: bộ óc già bà ta chứa toàn là :cứng đầu, kiêu ngạo, ganh tỵ, ngu đần . Bằng chứng nhà bà ta thì hàng xung quanh vững chắc, camera từ trong nhà ra ngoài dẩy đầy theo dõi kẻ gian vào nha để giữ an toàn cho gia đình bà ta , trong khi đó thì bà ta không cậ̀n sự an toàn cuả dân Mỹ nên ngoan cố chống đối không chịu chi gần sáu tỷ để xây bức tường biên giới.

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Ở phần “đối phương”, xin tác giả ghi thêm một đệ tử của chúng nữa: Vịt nem. Cám ơn !

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân và Những Tính Toán của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Khi VNCH Lâm Nguy.

Cái tên Linhngayxua này ko biết tuổi đời bao nhiêu,kiến thức thấp kém như học trò tiểu học mà hằn ko tự biết.Đây là lần thứ 2 tôi thấy cái nhận xét ngây ngô,thiển cận của kẻ ít học...Xin ông suy nghĩ lại những gì định nói nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Vừa kiểm soát Hạ viện, đảng Dân chủ tăng mạnh ngân sách phá thai

Da?ng DC la`da?ng kho^'n na.n khong thua gi`da?ng Csvn, ho.da~ bie^'n cha^'t tu`lu'c Obama la`m TT.

Xem Thêm

TIN MỚI

Tại sao người già ngủ ít hơn?

Một thực tế là chúng ta ngủ ít hơn khi đến tuổi già, và thật không may,

Xem Thêm

Mày Lại Về "Ăn Tết" - Trần Văn Lương

Giang san đã bán cho Tàu, Người về "ăn Tết" có đau tấc lòng?

Xem Thêm

MỒNG TƠI...và công dụng

Rau mồng tơi quen thuộc với mọi người, nhưng công dụng lớn của rau mồng tơi thì ít ai biết.

Xem Thêm

KHI ĐỒNG MINH CỦA TRUMP RA MẶT CHẶT TAY CỘNG TÀU

Bấy lâu nay khối Liên Âu được xem là đồng minh của Mỹ nhưng từ khi Trump lên làm tổng thống thì sự thật "ở trong chăn có rận" được phơi bày.

Xem Thêm

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Ngoài cổ phần trong Amazon, Jeff Bezos còn sở hữu Washington Post, Blue Origin và nhiều bất động sản.

Xem Thêm

Thư mời: CÂU LẠC BỘ HÙNG SỬ VIỆT SAN DIEGO

Thư mời: CÂU LẠC BỘ HÙNG SỬ VIỆT SAN DIEGO

Xem Thêm

TẬP CẬN BÌNH VÀ KIM JONG UN ĐÃ "SAI LẦM NGHIÊM TRỌNG"

TRONG CHIẾN LƯỢC VÀ CHIẾN THUẬT KHI ỨNG PHÓ VỚI TỶ PHÚ TRUMP.

Xem Thêm

Thơ cà chớn : Ông đâu có ngán ! - LÃO PHAN

(HNPD) Đã mần là mần tưới, sợ chi, kể luôn ông Trời.

Xem Thêm

THỜI GIAN CỦA TIM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngày mai chưa hẳn hết tình Còn bao nhiêu cũng để dành cho em

Xem Thêm