Truyện Ngắn & Phóng Sự

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

BẢN TIN MỚI NHẤT

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngón tay chải tóc Nước mắt dài hơn

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: RẰNG THÌ LÀ

Mao xê Tông đẻ ra Đăng Xiêu Pình

Xem Thêm

Donald Trump và 5 cuộc chiến định vị lại nước Mỹ và thế giới

Cuộc đối đầu này sẽ kéo dài bao lâu? Sau nhiệm kỳ của Tổng thống Trump hay sẽ kéo dài tới 45 năm như Chiến tranh lạnh Mỹ – Xô trước đây?

Xem Thêm

... Hết thuốc chữa !!!

“ Há mồm ra, Địt Mẹ mày! Há to mồm ra... ” -

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI ANH THÁI QUỐC MƯU - CHU VƯƠNG MIỆN

Trong Bản Dịch {Thuật Hoài ] của chí sĩ Đặng Dung , câu thứ ba anh dịch như sau

Xem Thêm

TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

bài diễn văn đã gây sóng gió lớn, chỉ vì nó đã đưa ra cho cả thế giới thấy chính sách đối ngoại… không giống chính sách đối ngoại của bất cứ ông tổng thống tiền nhiệm nào.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Điểm Mặt Cộng Sản (ĐMCS)" - Trần Văn Giang

Nuoc bon ngan nam(4000) hon chua tinh, Dan chin ba (93 )trieu,giac con say. Tan Da.

Xem Thêm

Đề bài :Mỹ ngừng cấp thị thực cho sinh viên Trung Quốc vì lo ngại gián điệp

Nguoi Tau co tinh than huong ve to quoc rat manh, khong chi du hoc sinh, cac cong dan My goc Tau lam viec cho cac cong ty va co quan chanh phu My thuong lam gian diep an cap tai lieu bi mat de giup TC vuot qua nuoc My. Cac cong ty My ham tien, xin visas H1B de muon nhan cong re tien tu TC bi mat rat nhieu phat minh va bi mat sang che van chua sang mat ra.

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Làm cái nghề thiến "thằng trư bát dái" làm cho toàn bộ cái cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy nhẩy nẩy lên vì "thằng trư bát dái" là tổ tiên sư cha bọn chệt chó bẩn thúi.

Xem Thêm

Đề bài :Đố buồn để biết - Nguyễn Bá Chổi

những đôi mắt " mang hình viên đạn " của người thân gia đình ông Trần Đại Quang cho thấy họ đang căm phẩn băng đảng của Nguyễn Phú Trọng như thế nào .

Xem Thêm

Đề bài :Thực Hư Chuyện ‘Trung Quốc Vượt Mỹ’- Tác giả: Nguyễn Hải Hoành

Cái bọn dở hơi dốt nát , ngông cuồng ở cái ồ chó ghẻ <=> chun quốc<=> chun lổ chó ; chui hang chồn lùi <=> china làm giàu theo cái kiểu " bán vợ đợ con hay là đâm cha chém chú " thì thật đáng khinh bỉ . Do đâu mà có quá nhiều thảm hoạ đã xảy ra ở cái ổ chó ghẻ china đã mục nát làm cho bầu không khí ô nhiểm đến chết người , môi trường bị hủy hoại thật nghiêm trọng ; 'cái bọn chệt ngu khu đen' thì làm đổ mồ hội hột , sút mồ hội trán cũng không đủ ăn ; nợ nần thì ngập đầu đến hơn 30.000 tỉ USD ; bán tháo tài nguyên thiên nhiên sạch sẻ cho đến cạn kiệt đến nổi giờ đây phải giở trò cướp bóc trắng trợn ở CHÂU Á ..... Câu trả lời thật là đơn giản : là do chính cái đám chệt chó thổ tả đầu sỏ ở " tắc kinh (beijing) " làm giàu bất chính gây ra . Lối khoe khoang là ' xiêu cuồng ' khập khểnh chẵn có gì đáng tự hào đó chỉ làm thối thêm cái ổ chệt chó ghẻ rồi đi tới chổ sẻ tự hủy diệt hoàn toàn cái bọn => " chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> Hơn 1.300 triệu thằng => " chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> bầy chệt chó hoang ngu lẫn điên . bọn chệt chó ghẻ china chúng mầy hảy nên lo đớp cứt trộn với 'tàu hủ thúi mốc meo' cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật . ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DUMB DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài :Donald Trump bài binh bố trận quyết buộc Trung Quốc “đầu hàng”

Lần nầy TT TRUMP SẺ DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ ĐẬP chết cha , chết mẹ con chó ghẻ đần độn <=> " xí jính pín bò " và cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy , nhơ nhớp . DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ BAO VÂY bọn chệt súc vật đần độn , khiến cho cái ổ chệt chó ghẻ china phải suy sụp , phải lụn bại hoàn toàn .Từ đói nghèo cùng cực sẻ nổ ra nội chiến và bọn chệt chó chết chúng nó sẻ có dịp đớp nhau , xực nhau , cắn xé nhau để tranh giành miếng ăn . Miếng ăn là miếng tồi tàn, Mất đi một miếng "chệt chó chết" lộn gan lên đầu . Cả Thế giới sẻ vui vẻ nhìn bọn chệt chó ghẻ vì tranh ăn mà tiêu diệt lẩn nhau cho tới khi cái ổ chệt china chó chết hoàn toàn biến thành bải tha ma chôn vùi bọn chệt man di mọi rợ . Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật .. Bọn china chó ghẻ chúng mầy hảy đớp cứt cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài :Donald Trump bài binh bố trận quyết buộc Trung Quốc “đầu hàng”

Lần nầy TT TRUMP SẺ DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ ĐẬP chết cha , chết mẹ con chó ghẻ đần độn <=> " xí jính pín bò " và cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy , nhơ nhớp . DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ BAO VÂY bọn chệt súc vật đần độn , khiến cho cái ổ chệt chó ghẻ china phải suy sụp , phải lụn bại hoàn toàn .Từ đói nghèo cùng cực sẻ nổ ra nội chiến và bọn chệt chó chết chúng nó sẻ có dịp đớp nhau , xực nhau , cắn xé nhau để tranh giành miếng ăn . Miếng ăn là miếng tồi tàn, Mất đi một miếng "chệt chó chết" lộn gan lên đầu . Cả Thế giới sẻ vui vẻ nhìn bọn chệt chó ghẻ vì tranh ăn mà tiêu diệt lẩn nhau cho tới khi cái ổ chệt china chó chết hoàn toàn biến thành bải tha ma chôn vùi bọn chệt man di mọi rợ . Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật .. Bọn china chó ghẻ chúng mầy hảy đớp cứt cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài : Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)

Gần đây qua phong trào ME TOO ,khắp nơi rộ lên như nấm sau cơn mưa ,nhưng vụ thưa gỡi TT.Trump cũng như vụ Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)nhắm vào ông Brett Kavanaugh khi được đề cử vào Tối cao Pháp viện ,thì đúng là hết ý kiến vì đã 36 năm qua ,không có chứng cứ ,nhân chứng vật chứng mơ hồ.!! mà ngay cả nguyên cáo cũng thú nhận lúc đó say rượu ,không chắc ai là thủ phạm?? Có lẻ mục đích để chống phá bất kể cái gì dính dáng tới TT. Trump ,dù họ biết có thể tai hại cho đất nước Hoa Kỳ này. Phải nói là mấy vụ thưa kiện này đúng là ruồi bu.....,theo thiển ý của tôi là trên toàn thế giới này có lẻ chỉ còn 2 ông có thể tránh bị thưa kiện Quấy nhiễu tình dục là Đức Đạt Lai Lạt Ma và Giáo Hoàng thôi. Tôi cũng xin kể về vụ này :Đầu thập niên 90 tôi có vào làm việc cho một clinic cosmetic surgery ở Longbeach ,khách hàng đa số là các diển viên ,ca sỉ của Holywood và các vũ nử múa cột hoặc sexy show. Thường là bơm ngực ,mông ,lấy mở bụng ,hông ,một ít căng da mặt ,sóng mũi ,cắt mắt....Thời gian đầu tôi là phụ mổ ( surgical tech) ,sau đó có lẻ do Dr.James Myer ( là bác sỉ US.Army đóng tại Đà nẵng năm 72 ,khi biết tôi là quân y củ ) nên nâng đở cho phụ trách tái khám các case độn ngực ,mỗi buổi sáng tôi phải kiểm tra các vết mổ ( khi đó nâng ngực còn rạch một đường dưới dạ ngực ) khoãng 8 phòng bệnh. Lúc đầu Dr.Ch.G là bác sỉ trưỡng căn dặn là tay mang gloves ,khi nâng ngực bệnh nhân phải khéo léo nhẹ nhàng và dùng mặt ngoài bàn tay ,chớ nâng ngực bằng lòng bàn tay( palm hand) là coi chừng bị thưa quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment) !!, hồi trước tôi cứ nghỉ là mấy bà lớn tuổi bị teo ,xệ..mới đi bơm ngực ,tới khi gặp mới tá hỏa ,khách hàng đa số rất trẻ khoãng tuổi 18-22 Mỹ có Mễ có ,đẹp lắm ,họ làm ngực để cho nghề nghiệp như LAPS DANCE ,SEXY SHOW...lần đầu mới xô cửa bước vào phòng khám ,thấy khách hàng nằm sẵn trên giường chỉ mặc áo giấy nhìn trắng bóc là tay chân luống cuống ,tim đập mạnh muốn xỉu !! rồi qua phòng 2 xong tới phòng 3......cứ thế cứ thế...cái khổ nhất là thấy đẹp mà sợ lắm. May mà nhờ cái áo blouse dài nên đi đứng dể dàng. Sau một tháng căng thẳng hồi hộp tôi xin nghĩ quit job lấy lý do phải về trường học tiếp. Ngày cuối bước vào phòng khám mọi chuyện cũng bình thường ,qua phòng khác lần này thấy một cô giống Thái hay Phi rất trẻ ,thỉnh thoãng cũng có vài người ,tôi đang vạch ngực khám chợt nghe cô hỏi bằng tiếng Việt : Chú cũng là Việt Nam phải không? tôi luống cuống rút tay về : Dạ phải ,sau đó ghi vội vào hồ sơ bệnh lý của khách hàng và xin phép ra ngoài. Bây giờ sau hơn 20 năm trong nghề ,tôi rất cản thận mỗi khi phải làm việc với các lady ,luôn luôn phải có một nurse nử đi theo phụ và có gì là chứng nhân cho tôi. Ở Mỹ rất dể bị thưa kiện sơ sẩy là tiêu đời.

Xem Thêm

Đề bài : Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)

Nước Mỹ được tìm ra do những người bị XH Chấu Âu truy đuổi và những người mạo hiểm nên tất cả đặc tình của thành phần này đã ảnh hưởng ko những vào văn hóa mà cả vào luật lệ.Điều này đã mang lại cái hậu quả là nước Mỹ có nhiều luật sư nhất trên thế giới,từ đây,cuộc cạnh tranh giữa các luật sư bắt đầu đưa đến hậu quả là cần nhiều luật lệ,rồi cần thêm nhiều tòa án,....một chuỗi job được thành hình khiến người dân Mỹ rối bù vì luật lệ.

Xem Thêm

Đề bài :Hiếm và độc hại - Hà Thượng Thủ

Trước đây loại " Virus hiếm và độc hại " này không có ý định tấn công Trần Đại Quang đâu .Trong một lần không biết có phải do cao hứng hay không Trần Đại Quang đã tuyên bố trước báo chí rằng : Việt Nam có thể sẽ có luật tự do biểu tình thế là loại " Virus hiếm và độc hại " tấn công ông ta ngay sau đó .Và báo tuổi trẻ đã thật thà đăng lại nguyên văn đó .Kết quả báo tuổi trẻ bị đình chỉ hoạt động hơn 3 tháng .

Xem Thêm

TIN MỚI

TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

bài diễn văn đã gây sóng gió lớn, chỉ vì nó đã đưa ra cho cả thế giới thấy chính sách đối ngoại… không giống chính sách đối ngoại của bất cứ ông tổng thống tiền nhiệm nào.

Xem Thêm

Mỹ thúc ép đồng minh cô lập thương mại Trung Quốc

Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang thúc đẩy Liên minh châu Âu (EU), Anh, và Nhật Bản ngưng thoả thuận thương mại song phương với China....

Xem Thêm

LÀM HỎNG ĐỜI NHAU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi mang cảm giác buồn bã như chính mình bị từ khước cuộc vui. Tôi ra balcon đứng ngắm đất trời bao la ...

Xem Thêm

TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

(HNPD) Bài 2 này, chú trọng về chiến sự nóng bỏng nhứt của Khu 42 Chiến Thuật do Sư Đoàn 21 Bộ Binh trách nhiệm

Xem Thêm

CHÉN TƯƠNG TƯ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Người không thần tượng, càng không thánh Hãy thức trăm năm mộng mị vờ

Xem Thêm

Hình ảnh hiếm hoi của Donald Trump thời thanh niên

Chờ cho đến khi bạn nhìn thấy tất cả những hình ảnh thời thơ ấu của một Tư lệnh nước Mỹ, gia trưởng của chúng tôi và hình ảnh của anh ta như một người cha trẻ

Xem Thêm

FBI: China là mối đe dọa lớn nhất đối với lợi ích Mỹ

China về nhiều mặt là mối đe dọa về phản gián lớn nhất, phức tạp nhất, lâu dài nhất mà chúng ta phải đối mặt

Xem Thêm

Một tuyên chiến về Chiến tranh Lạnh mới? - Nguyễn Văn Tuấn

Phó tổng thống Mỹ Mike Pence chỉ thẳng những kẻ đang cai trị Trung Quốc rằng Tổng thống Mỹ sẽ có biện pháp chống trả thích đáng.

Xem Thêm

Bão Michael trút thiệt hại "không thể tưởng tượng" xuống Florida

Hôm 12-12, lực lượng cứu cấp Mỹ tìm kiếm các đống đổ nát dọc những bãi biển bị bão Michael tàn phá sau khi 7 người thiệt mạng do ảnh hưởng của cơn bão này.

Xem Thêm

CON ĐƯỜNG CÓ NHỮNG Ổ GÀ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Con đường nhựa hoang liêu có những ổ gà to như những cái nia, thủa nào chúng tôi đã nhiều lần từ Saigon lên Bình Dương bị trễ xe

Xem Thêm