Truyện Ngắn & Phóng Sự

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

BẢN TIN MỚI NHẤT

Hãy lật bài ngưả lên Trump- Đồ Ngu

( HNPD ) Bài viết ngắn này lẽ ra phải lấy đề bài là: " Nếu Đồ tôi mà là Donald Trump"

Xem Thêm

Ba vấn đề lớn từ một chiếc thẻ lên tàu… rất nhỏ Nguyễn Quang Thiều

Khi sử dụng song ngữ hay nhiều ngữ trong một văn bản thì tiếng của nước sở tại (ở đây là Việt Nam) phải được đưa lên đầu tiên...

Xem Thêm

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bao nhiêu thương nhớ Chất đầy trong tay

Xem Thêm

FBI cảnh báo thông tin cá nhân khách hàng có thể bị đánh cắp thông qua Facebook Messenger

FBI đã đưa ra cảnh báo về một vụ lừa đảo mới nhắm mục tiêu vào các ứng dụng nhắn tin tức thời, bao gồm cả Facebook Messenger.

Xem Thêm

Tàu già di cư

ngang như cua...

Xem Thêm

Phụ Huynh HS tại Hải Phòng yêu cầu Nhà trường

tháo ảnh Hồ Chí Minh mang liệng cống

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : Bố mẹ vợ Tổng thống Trump được cấp quốc tịch Mỹ

Lại một tin "láu cá"(tức mình).Việc cấp quốc tịch cho một người "sống hợp pháp" ở Mỹ vẫn phải được tiếp tục cho đến khi nào Hoa kỳ có luật mới dù Tổng Thống Trump hay bất cứ Tổng Thống nào muốn hay không muốn. Sao lại có những người viết bản tin ấu trĩ và coi thường người đọc như thế ni? Thưa các bác.

Xem Thêm

Đề bài : Bố mẹ vợ Tổng thống Trump được cấp quốc tịch Mỹ

Lại một tin "láu cá"(tức mình).Việc cấp quốc tịch cho một người "sống hợp pháp" ở Mỹ vẫn phải được tiếp tục cho đến khi nào Hoa kỳ có luật mới dù Tổng Thống Trump hay bất cứ Tổng Thống nào muốn hay không muốn. Sao lại có những người viết bản tin ấu trĩ và coi thường người đọc như thế ni? Thưa các bác.

Xem Thêm

Đề bài :Người già Tầu di cư: Thì ra nước ngoài là như thế này!

Khong chi rieng nguoi Tau cong san. Du khach va dan di cu tu cac nuoc Cong San nhu VN, China, Nga, Ukraine deu khong co can ban dao duc. Giao duc cong san tieu diet dao duc con nguoi. Ngay ca nguoi VN tu mien Bac di du lich hay du hoc My dao duc kem xa nguoi mien Nam duoc giao duc boi VNCH. Nguoi dan di cu goc Cong san song tai My lap bang dang nha phien, buon lau, gian lan welfare, medicare, lam gian diep an cap bi mat khoa hoc, khi di lam thi ninh bo hoi lo cap tren giong nhu khi ho con o trong nuoc cong san.

Xem Thêm

Đề bài :Âm mưu như thế nào đang khiến những người theo Đảng Dân Chủ như tôi quay mặt lại đảng của chúng tôi

Bài viết rất hay và chân thật. Bà Saritha Prabhu thật là can đảm đã trình bày rõ về âm mưu phá hoại nền dân chủ của Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài :Người già Tầu di cư: Thì ra nước ngoài là như thế này!

Don gian la DUNG CHO HO NHAP CU NUA!!. Tau Chet thi di dau cung mang tieng nhu nhau thoi

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Ngày 18/4/1972. Chiến xa của VC lừng lững tiến vào vị trí của BCH/HQ tình hình thập phần nguy cấp.Đại-Tá Lê-Nguyên-Vỹ vác khẩu M.72 nhảy ra khỏi chiến hào bắn cháy chiến xa VC vào lúc 7 giờ 5 phút.Quân nhân các cấp reo hò phấn chấn tinh thần , đua nhau dùng M.72 hạ xe tăng địch. Tình hình chiến sự nhờ vậy đã thay đổi, quân ta chuyển bại thành thắng. Chiến tích của Đại Tá Vỹ được tương thuật trên các hệ thống truyền thanh và truyên hình Toàn Quốc và được ghi vào Quân Sử VNCH.Ngày Tổng Thống lặn lội, trân mình đên mặt trận thưởng công thì Đại Tá Vỹ vắng mặt!! Đại -Tá Bùi-Đức-Điềm sống chết từ ngày đầu cho đến ngày cuối thì cũng như Đại Tá Vỹ được " cái búa đẽo" bị bỏ quên như một gốc cây già trong xó xỉnh của rưng Bình Long theo lời của Trung Tá Dưỡng nhận xét.Đời sao lại bất công trắng trợn và phe đảng tồi tệ như vậy?

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Su that mat long. Nhung loi khen che TT Thieu deu duoc ghi lai trong nhung hoi ky chien truong cua nhung nguoi linh that su chien dau. Theo Trong Dat sau khi tong ket cac bai viet tren Triet Thoai Cao Nguyen https://nghiencuulichsu.com/2016/11/11/triet-thoai-cao-nguyen-1975-cuoc-hanh-quan-pha-san/ cac chuyen vien quan su dong y la VNCH sup do nhanh chong la do sai lam tai hai trong viec ra lenh triet thoai Cao Nguyen va QK I. Su doan TQLC anh dung bach chien bach thang nhung mat het 12 ngan quan tai QK I chi con 3000 quan ve den Vung Tau chi vi cai ly luan vi My khong vien tro thi chung ta khong chien dau cho tu do cua cap chi huy VNCH. Vi vay cac don vi VNCH tan ra nhanh chong. Ngay xua anh hung tien nhan VN chien dau cho tu do cho dan toc chong quan Tau, Phap ma khong can co vien tro nuoc ngoai. Hay doc hoi ky Thang Ba Gay Sung cua nguoi linh TQLC Cao Xuan Huy va bai Nhung Nguoi Linh bi Bo Roi cua Bang Phong. Cao Xuan Huy viet "Tuong phai chet theo thanh".Trong bai Triet thoai cao nguyen Trong Dat viet: "Theo ông Cao Văn Viên, kế hoạch rút bỏ Quân khu 2 và 1 của Nguyễn văn Thiệu là do một mình ông ấy nghĩ ra, không hỏi ý kiến ai cả. Kế hoạch được gọi một cách bóng bẩy văn hoa “Tái phối trí lực lượng” nhưng thực ra chỉ là sự tháo chạy một cách hỗn độn vô tổ chức, không nghiên cứ lộ trình, vô kỷ luật… đánh lừa lẫn nhau... Dù kế hoạch đúng về quân sự nhưng cũng không thể chấp nhận được vì nó là một kế hoạch bất nhân, tàn nhẫn. Như chúng ta đã thấy Tướng Thiệu lệnh cho Tướng Phú khi rút Quân đoàn 2 phải dấu kín không được cho địa phương biết để lừa họ phải ở lại chiến đấu. Lệnh này đã gây tệ trạng cấp lớn bỏ quân, bỏ dân chạy trước khi cuộc tháo chạy bắt đầu diễn ra, kế hoạch thật là bất nhân khi rút đi bỏ rơi đồng bào vào tay Cộng sản, quân VNCH đã bỏ rơi lẫn nhau trong khi lại lớn tiếng chỉ trích người Mỹ bỏ rơi đồng minh." Hầu như tất cả giới quân nhân, chính khách, ký giả truyền tin… đều cho rằng kế hoạch tái phối trí, rút bỏ Quân khu 1 và 2 về bảo vệ Quân khu 3 và 4 của Tướng Thiệu là liều lĩnh, ẩu tả nó đã làm sụp đổ miền Nam nhanh chóng lại đẩy bao nhiêu quân, dân vào chỗ chết một cách oan uổng."

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Trước khi khen hay chê Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu xin quí ông bỏ chút thì giờ đọc lại trang hồi ký của Trung Tá Nguyễn Văn Dưỡng Trưởng Phỏng Nhì Sư Đoàn 5 BB, "Tướng Lê Văn Hưng và nhưng sự thật ở Mặt trận An Lộc 1972".

Xem Thêm

TIN MỚI

Hãy lật bài ngưả lên Trump- Đồ Ngu

( HNPD ) Bài viết ngắn này lẽ ra phải lấy đề bài là: " Nếu Đồ tôi mà là Donald Trump"

Xem Thêm

Ba vấn đề lớn từ một chiếc thẻ lên tàu… rất nhỏ Nguyễn Quang Thiều

Khi sử dụng song ngữ hay nhiều ngữ trong một văn bản thì tiếng của nước sở tại (ở đây là Việt Nam) phải được đưa lên đầu tiên...

Xem Thêm

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bao nhiêu thương nhớ Chất đầy trong tay

Xem Thêm

FBI cảnh báo thông tin cá nhân khách hàng có thể bị đánh cắp thông qua Facebook Messenger

FBI đã đưa ra cảnh báo về một vụ lừa đảo mới nhắm mục tiêu vào các ứng dụng nhắn tin tức thời, bao gồm cả Facebook Messenger.

Xem Thêm

Tàu già di cư

ngang như cua...

Xem Thêm

Phụ Huynh HS tại Hải Phòng yêu cầu Nhà trường

tháo ảnh Hồ Chí Minh mang liệng cống

Xem Thêm

Thơ Chu Vương Miện: Thơ Dổm

( HNPD )chôm chĩa khăp nơi /gặp cái gì là đút túi /thơ văn lý thuyết toàn là bịp /là cuội

Xem Thêm

Con trai của cố Đại tá Thiết giáp Nguyễn Tuấn.

Cậu bé 9 tuổi sống sót năm xưa Nguyễn Huấn là con trai của cố Đại tá thiết giáp Nguyễn Tuấn (cả gia đình cố Đại tá thiết giáp bị tên Vc bảy lốp sát hại),

Xem Thêm

LỜI THÂN ÁI CỦA BÌNH MINH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tức là cái giờ tờ mờ sáng cho tới trễ hơn, đang còn ngái ngủ của những con mèo đi hoang trở về nhà

Xem Thêm

4 Động Tác Đơn Giản Nhưng Kỳ Diệu Phòng Chống Đột Quỵ Tốt Nhất

Phòng chống đột quỵ là một trong những việc làm cần thiết, khi đột quỵ đang là một trong những mối đe dọa của cả nhân loại, cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người mỗi năm,

Xem Thêm