Truyện Ngắn & Phóng Sự

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Buổi điểm danh cuối cùng

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma.



                                   Buổi điểm danh cuối cùng


Tạp ghi Huy Phương

 

Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều. 

 

 

Bạn bè, đơn vị cũ, một thời chinh chiến hay là long nhong thời thơ ấu, ông thì nằm trong nhà hưu dưỡng đã hơn năm, ông thì đi gậy chống, walker hay ngồi xe lăn, ông thì đã thành tro bụi chứa trong cái hũ có khắc tên để trên chùa, hay ra nằm ngoài nghĩa địa với bia mộ đề tên!

Bây giờ không còn vào nhà hộ sinh để thăm cháu ra đời, hay chúc mừng hôn lễ của ai nữa, mà toàn đi nhà dưỡng lão, bệnh viện hay tang nghi quán!

Có người bạn mới gặp ở quán cà phê, tươi vui, yêu đời, vài hôm sau vừa nghe tin đột quỵ. Sau một vài tuần ở bệnh viện và trung tâm phục hồi trở về, bây giờ không còn nói được, tay chân lẩy bẩy, gặp nhau, ứa nước mắt, mà không khóc, sợ bạn buồn nản chí.

Trong nhà hưu dưỡng, đi thăm một người bạn khác, gặp một người bạn biến chứng tiểu đường, mắt đã mù, nằm ở đây đã bốn năm, còn nhớ tiếng nói của bạn mà mừng, nhưng không còn trông thấy nhau nữa. Rồi có người mang ống dẫn tiểu, có người mang tã, có người sống nhờ thức ăn chuyền thẳng vào bao tử, mà phải sống không chối từ, không thể dễ dàng chọn cái chết dù muốn chết.

Tôi cũng biết có trường hợp, anh nằm đây đã trên 10 năm, sau lần “tai biến.” Anh mở lớn đôi mắt nhìn tôi, anh nhớ tôi hay không, tôi không rõ, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, đầy những chịu đựng. Lần nào vào thăm anh, tôi cũng thấy chị ngồi đó, theo anh suốt một cuộc hành trình dài lâu, mà vẫn như đi một mình. Nhan sắc chị đã tàn phai, thân gầy như xác ve, sức tàn, lực kiệt. Chỉ sợ một ngày nào đó, chị ra đi, bỏ anh lại cho ai? Rồi một ngày, nghe tin anh mất, buồn, nhưng mừng cho chị, từ nay được giải thoát. 

Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nghe tin chị cũng theo anh. Chút dầu còn lại trong cây đèn nhỏ đã cạn!

Tuần rồi vào bệnh viện thăm một thằng bạn thời niên thiếu, cái thuở bạn bè mùa Hè nào cũng rong chơi, tinh nghịch mà vô tư, có đêm ngủ lại nhà nhau, mà bây giờ nó nằm đó, hôn mê. Cũng một thời hạnh phúc, cũng một thời đau khổ, cũng vật vã trong chiến tranh, cũng tủi nhục trong tù đày, giờ này đâu còn gì vui buồn mang theo nữa. Thôi ra đi bình yên!

Những người lính cũ dự định tổ chức họp khóa, thời còn sung mãn, một năm một lần, bây giờ ba năm chưa muốn gọi nhau. Ngày trước tập họp vài ba trăm có dư, nay là vài ba chục cũng khó kiếm. Trong điện thoại, ở xa, có bạn nói thều thào không ra hơi, có anh điếc ù phải đeo máy, có người kêu than đau chân đi không nổi, thì làm sao mà họp khóa, điểm danh với anh em được. Ở gần thì đau mắt, không lái xe được, cũng có nhớ bạn thương bè, nhưng sức đã tàn, lực đã kiệt, cũng chẳng còn vui thú gì những lúc gặp gỡ anh em. Thôi đành một tiếng “xin lỗi” là xong!

Trước đó, thăm một anh bạn cùng khóa nhà binh, tuy già yếu, đau ốm trên giường bệnh, nhưng thấy còn lạc quan vui tươi: “Thế nào tháng sau, họp khóa, tôi cũng đến! Lâu quá không gặp anh em!” Lời hứa vui vẻ ấy không ngờ không bao giờ thực hiện được. Chúng tôi “họp khóa” năm ba thằng với anh tại nhà quàn trong ngày tiễn đưa. Rõ ràng là anh có hẹn với chúng tôi là anh sẽ đến, nhưng ở một nơi khác.

Hôm nay họp khóa, chị đã trở thành bà quả phụ, nhận bó hoa từ anh em, nhắc lại như một lời chia buồn. Lần “điểm danh” này, vắng mặt quá nhiều anh em, trong đó có anh. Vắng mặt có lý do - Miễn tố!

Quân số hôm nay đã hao hụt nhiều, phần lớn bất khiển dụng, hoặc được xếp loại 2, nhưng không bao giờ được bổ sung!

Chắc các bạn còn nhớ giờ điểm danh cuối cùng, hay là buổi chào cờ cuối cùng trong đơn vị vào cái Tháng Tư nghiệt ngã của đất nước, rồi anh em, mỗi người một nơi. Có anh em may mắn trôi giạt, sống sót đến xứ người, có người thất thân lâm cảnh tù đày. Đã có bao người chết trong trại tù hung hãn, bao nhiêu người chìm sâu xuống đáy biển oan khiên.

Bây giờ quê người lận đận, mà vẫn có đồng đội, rỗi công đi tìm người thất tán, tái cấu trúc, hay tái bố trí, gọi là đồng môn cùng quân trường, là khóa học, là binh chủng, là đơn vị! Họ gặp nhau, già yếu hơn xưa, tóc đã bạc phơ, câu chuyện ngày cũ, nhớ nhớ, quên quên. Họ gặp nhau mà nước mắt lưng tròng. Nhưng những lần tập họp thưa thớt dần, xa dần, mệt mỏi dần trong ngày tháng phai tàn.

Không phải là một lời nói bi quan, đây có thể là lần điểm danh cuối cùng. Ở tuổi ngoài bảy mươi, cuộc đời còn lại chỉ có thể tính bằng giờ. Nhiều đồng đội đã bỏ anh em đi xa, nhiều người đã không đến. Con số người mất cũng lớn bằng người còn. Răng, tóc, trí nhớ cùng với bạn bè đã bỏ chúng ta ra đi biền biệt.

Tướng MacArthur đã để lại một câu nói để đời: “Old soldiers never die; they just fade away” (Người lính già không chết; họ chỉ phai nhạt dần đi).

Tôi thích và yêu kính những người lính chết trận. Tôi không thích những người lính sống cũng như chết, sống như cái bóng ma. Phải có sự khác biệt của một người lính hy sinh trên chiến địa ngày xưa và một người lính cũ chết trong nhà dưỡng lão. Không thể coi họ như nhau.

Sống mà phai nhạt dần, cho đến một ngày nào đó, không ai còn nhớ đến mình nữa, thì cuộc đời này buồn biết mấy!

Mà thôi, chuyện gì rồi cũng qua, cái gì rồi cũng đến!

 

Chúc sức khỏe..

BẢN TIN MỚI NHẤT

AI ĐI TÌM MÙA XUÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đừng sầu vương, kể lể Ta đã chán nhau chưa Bước xuân đi rất khẽ Sợ cuộc tình đong đưa

Xem Thêm

Hèn có hệ thống Facebook - Phạm Đoan Trang

Chính quyền công an ngăn chặn những người dân đến tượng đài Lý Thái Tổ tưởng niệm liệt sĩ chống TQ, bằng cách xua một loạt “quần chúng” cao tuổi vào khu vực, ôm eo nhau nhảy múa, khiêu vũ.

Xem Thêm

Rông dài chuyện Thịt Chó ở Châu Âu.

Dân Paris ăn tất cả mọi thứ vào năm 1870, khi Paris bị quân đội Đức vây, mèo chó, và tất cả đều chui vào dạ dày như trên con tàu cứu thế Noé ngay xưa

Xem Thêm

Manh Kim "Tại sao tôi bị giết?"

Hồ Chí Minh chỉ ngâm "Xuân này hơn hẳn mấy Xuân qua", đâu cần có mặt tại miền Nam mà đồng bào vẫn chết như dạ.

Xem Thêm

Hoàng Phủ Ngọc Tường, người ra lệnh tử hình 204 người

Giờ đây với bệnh tật phải ngồi xe lăn, và cõi chết đã gần kề, Hoàng Phủ Ngọc Tường không thể chối tội với lương tâm của mình, cũng không thể quên được những ngày bi thảm của cuộc tàn sát ghê rợn, đẫm máu do chính y gây ra cho đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968

Xem Thêm

23/02/1945: Cờ Mỹ được dựng lên tại Iwo Jima

Những người lính Mỹ tham gia chiến đấu giành quyền kiểm soát sườn núi Suribachi đã reo hò khi lá cờ được giương lên, và vài giờ sau, nhiều lính thủy đã tiến đến với một lá cờ lớn hơn.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Trung tâm Luật và Tư pháp Mỹ khởi kiện chống lại Nhà nước Ngầm đối với điều tra của Clinton và Uranium One

Can than!can than! Da co nguoi sau khi cong bo da phai chay sang Nga ti nan,cung con 19 vu an giet nguoi da khong con duoc dieu tra ngay giua thu do.Trong dong rac con qua nhieu hoi thui,nguoi phu quet don lan hoi se thu don sach se,tra lai su trong sang va binh an cho Su That.Xin on tren chuc lanh va gin giu nguoi thu don rac ruoi nay luon khoe manh va sang suat(khung khung trong loi noi thi Okay)de chu toan trach nhiem da duoc the hua khi nham chuc.

Xem Thêm

Đề bài :Y sỹ Đại Tá Hoàng Cơ Lân: Thơ cho quý ông phóng viên BBC

Sau này đài BBC càng lộ rõ CS đã thâm nhập sâu , qua những bài viết tưởng chừng vô thưởng vô phạt , nhưng vô cùng nguy hiểm , tư tưởng làm lợi cho CS ,nên nhiều người và tôi đã không nghe và xem tin tức của đài BBC nữa .

Xem Thêm

Đề bài :Nam Hàn sôi sục với tin em gái Kim Jong-un có con

Đúng là bọn buôn chuyện thấy đến tởm lợm.

Xem Thêm

Đề bài :OFA...KẺ THÙ TRONG HÀNG NGŨ CHÚNG TA

Mot bon Tieu nhan va phan quoc,cang ngay cang lo mat...Bon bay cu quay roi tung troi dat nuoc da cuu mang bay,De lam chi?De ben trong thi NOI LOAN-CHIA RE,vi the BEN NGOAI KHONG KHOI CO NHUNG LO LA,va bon ho chi muon vay:PHA TAN NUOC MY,de cac nuoc thu dich co thoi gio lam mua lam gio va gay chien.Hay don dep khan cap,mang ho va dong bon vao nha lao,de ranh tay don dep rac ren tran lan hoi thui,Mr.Trump,Dung so.On tren luon o cung ong.

Xem Thêm

Đề bài :Dân biểu đảng Dân chủ vạch áo cho người xem lưng, cáo buộc Tổng thống Obama phải chịu trách nhiệm về việc Nga can thiệp bầu cử

Xin on tren chuc lanh va tro giup nguoi phu quet rac,dang don dep dong rac ngay giua thu do.Dung quen rang,thu don nhung con phai tay ue nua. Xin Thien chua la dang ong ton tho luon phu tro ong,ban cho ong suc khoe,khon ngoan va can dam.Dung so! Mr.Trump.

Xem Thêm

Đề bài :Các Bố Sĩ quan Diễn hành ơi, Tôi lạy mấy cha ( Trích Bàn Ra Tán Vào )

Tôi biết sẽ bị chê trách,nhưng thực tình tôi cũng rất khó chịu khi thấy những bộ quân phục với những bước chân làm mất hoàn toàn phong thái của người lính.Tôi muốn đề nghị với quý vị trong ban tổ chức,nếu có thể,chúng ta chỉ nên chọn 1 số người còn có thể bước đi đẹp trong đoàn diễn hành với quân phục,số còn lại bước chân đã yếu hoặc ngồi xe lăn thì nên đi trong đoàn của cộng đồng theo sau.Tôi thấy hình ảnh người cựu chiến binh đệ II thế chiến Mỹ cô độc,mặc áo khoác đen quần kaki vàng,tay cầm cờ Mỹ trên đường diễn hành quá đẹp và rất nhiều ý nghĩa. Đây là 1 ý kiến có tính xây dựng,khong nhằm chê bai hay phá hoại như ai đó đang nói.Mong quý vị hiểu cho là tôi chỉ khong muốn con cháu chúng ta nhìn và hiểu sai về cha,ông của họ thôi nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Các Bố Sĩ quan Diễn hành ơi, Tôi lạy mấy cha ( Trích Bàn Ra Tán Vào )

Sao nghe giống giọng lưỡi của trẻ trâu vc đại đoàn AK 47 thế. Lính già ngồi xe lăn, hom hem ốm yếu vì tuổi già, bệnh hoạn do tù cải tạo kinh niên hành ha. Họ mặc được bộ quân phục lên người để nhớ lại kỷ niệm xưa làm bổn phận trai thời loạn là đáng kính phục rồi, hơn hẳn mấy ông to mồm không dám đi biểu tình, không dám mặc quân phục, sợ về xứ vc làm ăn, du hí không được. Còn đâu đội trống kèn TTM, hô 1,2,3,4 đầu gối lỏng le đi loạng quạng là OK rội Xính xái đi mấy...quan.

Xem Thêm

Đề bài :Năm Tuất kể chuyện Quỷ - Nguyễn Bá Chổi

Gom các sự kiện lại,ta thấy nổi bật ở Hoàng phủ Ngọc Tường là GIAN VÀ ÁC .Hắn GIAN ở chỗ mập mờ ,lúc thì tự khai rằng có mặt tại Huế ,đạp lên máu ; lúc thì tự thú rằng mình "mạo nhận".....Hắn GIAN ở chỗ đã nhúng tay vào máu , hiển nhiên kinh khủng quá thì lôi " quân nổi dậy " , một thứ Lê văn Tám ra chịu trách nhiệm.....Hắn ÁC . Điều này rõ quá không cần dẫn chứng.....Vậy mà khi 81 tuổi,hắn lú lẫn,mê sảng " khăn gói về Trời " .....Nghèo mà ham.! Gian,ác mà cũng biết tấu hài....

Xem Thêm

Đề bài :Các Bố Sĩ quan Diễn hành ơi, Tôi lạy mấy cha ( Trích Bàn Ra Tán Vào )

Người ta là CỰU QN....gần cúp bình hết rồi...có lòng và làm được như vậy là tốt lắm rồi...Còn đòi hỏi gì hơn nữa......??

Xem Thêm

Đề bài :Các Bố Sĩ quan Diễn hành ơi, Tôi lạy mấy cha ( Trích Bàn Ra Tán Vào )

Núp dưới mấy cái tên vô nghĩa để đánh phá ,ganh ghét ,bôi bát những việc làm gợi nhớ hình ảnh oai hùng của QLVNCH một thời ,thì con nít làm cũng được ,chỉ có những kẻ ngu muốn lấy điểm với bọn VC mới có thái độ ngu xuẩn như thế. Hải ngoại phiếm đàm không nên để thái độ đánh phá bẩn thĩu đó tồn tại trên diển đàn của những người lính thuộc QLVNCH.

Xem Thêm

TIN MỚI

23/02/1945: Cờ Mỹ được dựng lên tại Iwo Jima

Những người lính Mỹ tham gia chiến đấu giành quyền kiểm soát sườn núi Suribachi đã reo hò khi lá cờ được giương lên, và vài giờ sau, nhiều lính thủy đã tiến đến với một lá cờ lớn hơn.

Xem Thêm

MÙA XUÂN BẤT TẬN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi thiên nhiên bình yên, an vui ...chúng ta sẽ lại gặp nhau trong những mùa xuân trước mặt, những mùa xuân được kết bằng ngàn vạn sắc hoa tươi thắm mà người khiếm thị cũng nhận ra, đừng nói là đôi mắt còn sáng rỡ, linh diệu thế kia ..

Xem Thêm

Quét sạch chúng đi - Việt Nhân

(HNPĐ) ‘Làm Sạch Giáo Dục Văn Học Thời Hậu Cộng Sản’ của tác giả Tôn Phi

Xem Thêm

BÔNG HOA TRẮNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nhìn hoa, em thầm nhủ Đợi chờ anh tới ư Bao lâu rồi nhung nhớ Nỗi buồn và mộng mơ

Xem Thêm

Tư lệnh Mỹ: Trung Quốc xây thêm 7 căn cứ quân sự trên biển Đông

Trung Quốc đang mưu toan khẳng định chủ quyền trên thực tế đối với các hòn đảo đang tranh chấp bằng cách tiếp tục quân sự hoá các căn cứ nhân tạo do họ xây dựng.

Xem Thêm

“HÃY LÊN TIẾNG TRONG VAI TRÒ NGƯỜI BẢO VỀ NHÂN QUYỀN”

“hãy gióng lên tiếng nói của mình trong vai trò người bảo vệ nhân quyền. Hãy gây áp lực để buộc chính quyền Việt Nam chấm dứt đàn áp nhân quyền”.

Xem Thêm

HƯƠNG VỊ THA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vậy mà có lúc tôi đã giận dỗi hoa, tức tối hoa, phiền muộn hoa...thật quả tôi đã quên cái điều phải nâng niu hoa như nâng trứng mỏng, phải chiều chuộng hoa giống đôi bàn tay e ấp hứng từng cánh hoa mong manh như tơ sương, như tia khói lững lờ...

Xem Thêm

Mặu Tuất nhớ Mậu Thân - Hoạ bài Hoạ cuả Hà Phương - Hà THượng Thủ

( HNPD ) Nặng nề nhất là những tàn bạo dã man trong cái gọi là "TỔNG TẤN CÔNG VÀ NỔI GIẬY TẾT MẬU THÂN - 1968

Xem Thêm

Quân đội Nhật đã sẵn sàng tác chiến chưa?

Có vẻ như Nhật Bản đã quá sẵn sàng để đối phó với những mối đe dọa này. Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản (SDF), bất chấp tên gọi có vẻ vô hại này, là một trong những quân đội mạnh nhất thế giới với ngân sách lớn thứ tám, một lực lượng hải quân lớn hơn Pháp và Anh kết hợp lại....

Xem Thêm

MÙA XUÂN VỀ TỚI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Anh quay lưng rời xa Bước chân buồn vời vợi Em ngập ngừng xót xa Trái tim tha thiết gọi

Xem Thêm