Mỗi Ngày Một Chuyện

CÁT Ở SA MẠC - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.


CÁT Ở SA MẠC   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Ông bác cả của tôi năm nay 128 tuổi, tức chỉ còn 2 năm nữa là đúng một trăm ba chục tuổi ( 130 ). 

Quý vị ngạc nhiên lắm, và có vị sẽ hỏi: 

Thế tại sao không thông báo với chức năng phần hành, để họ tuỳ nghi đưa lên bảng hiệu những gì là " Số 1 " thế giới . 

Như ngoài bắc họ đã làm cái bánh chưng to nhất thế giới, với mỗi cạnh của hình vuông dài 10 m năm nào, thành bánh có diện tích 10 x 10 = 100 thước vuông tây. 

Hay con rồng gì đó dài nửa cây số, của một hãng lụa thủ công danh tiếng ở Dalat tặng cho Hanoi nhân dịp kỷ niệm một thiên niên kỷ Rồng Bay vù vù trên mặt hồ " Trả Kiếm " có cụ Rùa Vàng, vốn hay rụt cổ, mà cứ ưa la lối lung tung. 

Thì hình như tôi cũng đang bước vô mê hồn trận của sa bàn cuồng ngôn đó, bạn ơi, có vị vừa nghe qua không bỏ, hỏi tôi là : 

Chưa nói rõ ràng tại sao ông bác tôi năm nay ( 2018 ) 128 tuổi mà cả nước không ai bàn tán truy tầm, để báo tin cho cơ quan thăm dò và tuyên bố những sự kiện khác thường trên thế giới vậy ? 

 

À, là vì tôi quên không nói phần sau của câu trên, ông bác tôi năm nay 128 tuổi nếu còn tại thế . Chứ ngay giờ phút này làm gì có ông để báo cáo, báo cò. 

Ồ, tầm xoàng vậy mà có vị cứ tưởng là thiệt, lại happy birthday ông bác tôi cho tôi nghe một cách thán phục nữa . 

Xin lỗi quý vị tôi sơ xuất quá, là vì 43 năm nay, tôi có gặp ông bác tôi đâu, chỉ nghe qua họ hàng, là ông bác tôi đã thong dong tới miền cực lạc nào đó lâu rồi. 

Có điều tôi ít ân hận, là trước khi lên đường nhập trại tù cải tạo, tôi đã đi chào một lượt họ hàng, trong số đó có ông bác tôi. 

Nhưng khi ông bác tôi không còn hiện diện trên trái đất thân yêu, thì tôi mắc kẹt trong tù, tôi nhớ ra ngay ông bác tôi nói chuyện với tôi buổi từ biệt ...lịch sử, đầu mùa hạ năm 1975, rằng : 

" Con ơi, đi cải tạo chỉ là đi tù thôi, chẳng có gì ghê gớm cả, trưởng giả học làm sang, đã dốt còn nói chữ, nhà bác không ưa mấy đồ vô lại đó. Con nhớ nghe lần này là lần cuối cùng cháu gặp bác thôi..." 

Ấy ấy, sao bác nói vậy ? 

" Nói vậy gì, chẳng biết tai hoạ chúng gây ra được đâu, ngay con sống cũng còn bất trắc nữa là bác, người còn kẻ mất là ai,có khi cả 2 bác cháu mình cùng gặp lão Hồ ở chín suối đó con. Lão Hồ cùng sinh  một năm với bác, 1890, nhưng lão đã đang bươn chải dưới âm phủ từ 6 năm nay rồi, 1969, ha ha, tham quyền cố vị, độc đoán, tàn ác, vô nhân đạo số 1 . 

 

Ông bác Chánh, chẳng biết tên thật là gì, nghe cả họ kêu ông Chánh, cô út Hải Âu của dòng họ nội tôi lúc nào cũng ngấm nguýt các ông anh, tức các bác tôi, có lần hét: " Chánh cái gì mà Chánh chứ, lẽ ra làm Chánh tổng đâu đó, Việt Minh lên, hết Chánh, hoá ...tà tàng " . 

Ông bác Chánh ném ngay cái gối gỗ xuống chân cô Hải Âu, bận sau phải câm cái  miệng đi nghe chưa con nặc nô. 

Đại gia đình bên nội tôi chia nhau di cư vô nam. 

Khi vô nam, ông bác Chánh ở hạng tuổi viên mãn nhất, 64 tuổi.

Nhưng 21 năm sau, ông bác than là: " phù du " , cộng sản cướp miền nam, ông bác Chánh tôi đã 85 tuổi, nên ông phải ngậm bồ hòn làm ngọt,lần này không tản cư được nữa.

Năm 1975 tưởng như mặt trời vỡ trong tâm tư, và mùa xuân năm sau đó, 1976, ông bác Chánh và ba tôi chưa bảy chục tuổi, đã tự chết sau một đêm trắng nằm đếm từng ngôi sao tắt trên nền trời lam tối ở Saigon. 

 

Những người trong dòng họ tìm được một tờ giấy ông viết lại cảm giác trước khi chết: " Chúng nó ác đến nỗi làm ra tội ác như một bản năng của thú dữ, rồi đây mọi người sẽ thấy những con thú đội lốt người hoành hành trên quê hương, tôi thà chết, chứ không thể sống nham nhở, vô lương tri, bất nhân, bất nghĩa như chúng nó " . 

Tôi nhớ mãi lần thăm nuôi tôi năm 1976, chị ruột tôi lén trao cho tôi một cuộn vải sô bằng bao thuốc lá, chị nói: 

" Đây là tang ba, cầm lấy, để tang 3 năm ..." Cả hai chị em tôi không dám nhìn nhau, và cả 2 khuôn mặt đều đẫm nước mắt . 

Hình như chị tôi có thêm một câu trước giờ kết thúc thăm viếng: " Ông bác Chánh cũng mất rồi " . 

Tôi còn kịp nhận ra là : " Ông bác Chánh đã 86, còn bố mình mới 67, tại sao đều chết thế nhỉ ? " . 

 Tới khi vô lại nhà giam, tôi mới được dịp khóc như lên một cơn kích ngất nặng. 

Bạn tù thì ai cũng khóc sau mỗi lần gia đình đến thăm nuôi. 

Song, những lần thăm nuôi có lởn vởn chuyện tang chế sao cứ khiến cho bất cứ ai trong tù là người phải chịu tang, đều cảm thấy ân hận như mình có lỗi đã vắng mặt nơi đám tang người thân .

 

Ông bác Chánh không sống cùng gia đình. Ông theo thầy Thích Quảng Đại 15 năm, kinh kệ thông thuộc, lễ nghi trân trọng, nhưng không thí phát quy y, ông làm " cư sĩ ". 

Cư sĩ bác Chánh còn có pháp danh Mật Đa. 

Xưa tôi chưa có dịp hỏi ông bác Chánh cư sĩ Mật Đa, là hình như ông bác không quy y thầy Quảng Đại, vì pháp danh thầy Quảng Đại có chữ khác, không thuộc họ có chữ Mật làm hiệu .

Cư sĩ bác tôi bảo rằng: " Đi tu, đi Chùa thì  chỉ cần biết Chư Phật, rồi nghe pháp, hiểu pháp, chứ quý chư tăng, ni thì như cát sa mạc, làm sao theo " chư vị " cho hết ngọn nguồn được . 

Vâng thưa bác Chánh của dòng họ tôi, thưa cư sĩ Mật Đa, 

Cuộc đời quả là phức tạp, ố ô sao nói thế, không buông xả gì cả. 

Phải nói cuộc đời là một hay những biển nghiệp mới đúng, và cố gắng bỏ hết, bỏ hêt ...thì hoạ may mới lên Thiên Đàng được, hoặc lên cõi nát bàn.

Tôi đang buông bỏ từng cái một, từng điều vv...để không thực sự vướng bận gì nữa. 

 

Ông bác Chánh tôi tu ghê lắm. 

Bác cư sĩ Mật Đa ở Chùa suốt ngày, còn choàng giờ giấc qua buổi chập tối . Nghĩa là có về nhà cũng phải hết giờ tuất ( 7 - 9 giờ đêm. ) . 

Nếu ai hỏi thì ông trả lời : " Bận lắm. Bận lắm ". Cần gì cứ nói đi, tôi nghe bằng tai, chứ có phải bằng tay đâu.

Lạ quá, mất 15 năm ở Chùa ngày xưa, mà không chuyển hoá chút nào à ? 

Chuyển hoá gì mới được chứ. 

Là từ bi hỉ xả kìa. 

Đồng ý, từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, phải sáng suốt nhận định nha. Tôi, ông bác Chánh, tu theo cái kiểu của tôi, tôi đến Chùa theo cái kiểu của tôi...

Thưa cụ thể là như thế nào ạ ?

Là như tôi vậy đó. Đến Chùa bao lâu nay, song từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, không phản bác, đánh phá ai, cũng không tha thứ cho người gây tội ác . 

Thí dụ cộng sản chẳng hạn, chúng có chủ trương thờ lạy Phật bao giờ đâu, mà từ bi hỉ xả với bọn chúng chớ . Chúng thờ chủ nghĩa " Tam vô " là vô tín ngưỡng, vô tổ quốc và vô gia đình mà . 

 

Hôm nay tôi chợt nhớ tới ông bác Chánh tôi, chỉ vì tôi đứng ở ngoài khuôn viên một ngôi Chùa rất lớn trong số những ngôi Chùa đều có vẻ rất lớn nơi quận Quả Cam, mà có lần tôi đùa là Cam Đành. 

Một vị tín nữ hỏi thăm sư cô rất trẻ đẹp rằng: 

Bạch sư cô, sư cô mới từ VN qua phải không ạ ? 

Thưa sư cô qua tu học, vãn cảnh hay sao ạ  ? 

Sư cô không lúng túng, bình thản trả lời : 

Mô Phật, qua học tập để phát triển ngành tu nguyên thuỷ ...

Tôi nghe trộm, chẳng hiểu gì cả. Chắc người tín nữ cũng chẳng hiểu gì cả . Coi bộ sư cô Phật đạo cao siêu quá...

Tín nữ nhắc: " Sư cô không vô Chùa ? " 

Sư cô mỉm cười : " Chờ người chở đi thi lái xe. " 

 

Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu. 

Ông bác tôi sẽ gật đầu: " Làm sao giống được, và tại sao phải giống chứ ? Đường tu như một vòng tròn, bây giờ là thời điểm đường tu quay tới độ 180. 

Tất cả mọi sinh hoạt đều khác hết, chúng ta phải mừng cho các thế hệ đi lên. 

Ngày xưa chư tăng,ni trụ trì Chùa nào, là sẽ viên tịch ở Chùa đó thôi, nay quý chư tăng, ni đều phải sinh hoạt hiện đại, cũng hợp với nhu cầu bình thường . 

Tín nữ với tôi bái biệt sư cô đúng lúc chiếc xe hơi nhỏ, thật xinh chờ tới, sư cô tự mở cửa lên xe, để sẽ đến DMV dự thi lái xe, bước đầu tiên ở Hoa Kỳ . 

Tín nữ với tôi chưng hửng, bà nói trống không: 

" Trên vùng San Gabriel tôi ở, nhiều sư cô lắm, quý cô mướn chung một ngôi nhà thiệt lớn, làm thiền viện luôn, không cần tới Chùa, tự lễ tự pháp vv...Vậy mà thu hút được nhiều đệ tử lắm ..." 

Tôi cũng trả lời trống không: " Ờ ".

Ông bác Chánh à, chưa đầy nửa trăm năm, mà nhiều điều lạ hơn thủa bác còn tại thế. 

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

CÁT Ở SA MẠC - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.


CÁT Ở SA MẠC   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Ông bác cả của tôi năm nay 128 tuổi, tức chỉ còn 2 năm nữa là đúng một trăm ba chục tuổi ( 130 ). 

Quý vị ngạc nhiên lắm, và có vị sẽ hỏi: 

Thế tại sao không thông báo với chức năng phần hành, để họ tuỳ nghi đưa lên bảng hiệu những gì là " Số 1 " thế giới . 

Như ngoài bắc họ đã làm cái bánh chưng to nhất thế giới, với mỗi cạnh của hình vuông dài 10 m năm nào, thành bánh có diện tích 10 x 10 = 100 thước vuông tây. 

Hay con rồng gì đó dài nửa cây số, của một hãng lụa thủ công danh tiếng ở Dalat tặng cho Hanoi nhân dịp kỷ niệm một thiên niên kỷ Rồng Bay vù vù trên mặt hồ " Trả Kiếm " có cụ Rùa Vàng, vốn hay rụt cổ, mà cứ ưa la lối lung tung. 

Thì hình như tôi cũng đang bước vô mê hồn trận của sa bàn cuồng ngôn đó, bạn ơi, có vị vừa nghe qua không bỏ, hỏi tôi là : 

Chưa nói rõ ràng tại sao ông bác tôi năm nay ( 2018 ) 128 tuổi mà cả nước không ai bàn tán truy tầm, để báo tin cho cơ quan thăm dò và tuyên bố những sự kiện khác thường trên thế giới vậy ? 

 

À, là vì tôi quên không nói phần sau của câu trên, ông bác tôi năm nay 128 tuổi nếu còn tại thế . Chứ ngay giờ phút này làm gì có ông để báo cáo, báo cò. 

Ồ, tầm xoàng vậy mà có vị cứ tưởng là thiệt, lại happy birthday ông bác tôi cho tôi nghe một cách thán phục nữa . 

Xin lỗi quý vị tôi sơ xuất quá, là vì 43 năm nay, tôi có gặp ông bác tôi đâu, chỉ nghe qua họ hàng, là ông bác tôi đã thong dong tới miền cực lạc nào đó lâu rồi. 

Có điều tôi ít ân hận, là trước khi lên đường nhập trại tù cải tạo, tôi đã đi chào một lượt họ hàng, trong số đó có ông bác tôi. 

Nhưng khi ông bác tôi không còn hiện diện trên trái đất thân yêu, thì tôi mắc kẹt trong tù, tôi nhớ ra ngay ông bác tôi nói chuyện với tôi buổi từ biệt ...lịch sử, đầu mùa hạ năm 1975, rằng : 

" Con ơi, đi cải tạo chỉ là đi tù thôi, chẳng có gì ghê gớm cả, trưởng giả học làm sang, đã dốt còn nói chữ, nhà bác không ưa mấy đồ vô lại đó. Con nhớ nghe lần này là lần cuối cùng cháu gặp bác thôi..." 

Ấy ấy, sao bác nói vậy ? 

" Nói vậy gì, chẳng biết tai hoạ chúng gây ra được đâu, ngay con sống cũng còn bất trắc nữa là bác, người còn kẻ mất là ai,có khi cả 2 bác cháu mình cùng gặp lão Hồ ở chín suối đó con. Lão Hồ cùng sinh  một năm với bác, 1890, nhưng lão đã đang bươn chải dưới âm phủ từ 6 năm nay rồi, 1969, ha ha, tham quyền cố vị, độc đoán, tàn ác, vô nhân đạo số 1 . 

 

Ông bác Chánh, chẳng biết tên thật là gì, nghe cả họ kêu ông Chánh, cô út Hải Âu của dòng họ nội tôi lúc nào cũng ngấm nguýt các ông anh, tức các bác tôi, có lần hét: " Chánh cái gì mà Chánh chứ, lẽ ra làm Chánh tổng đâu đó, Việt Minh lên, hết Chánh, hoá ...tà tàng " . 

Ông bác Chánh ném ngay cái gối gỗ xuống chân cô Hải Âu, bận sau phải câm cái  miệng đi nghe chưa con nặc nô. 

Đại gia đình bên nội tôi chia nhau di cư vô nam. 

Khi vô nam, ông bác Chánh ở hạng tuổi viên mãn nhất, 64 tuổi.

Nhưng 21 năm sau, ông bác than là: " phù du " , cộng sản cướp miền nam, ông bác Chánh tôi đã 85 tuổi, nên ông phải ngậm bồ hòn làm ngọt,lần này không tản cư được nữa.

Năm 1975 tưởng như mặt trời vỡ trong tâm tư, và mùa xuân năm sau đó, 1976, ông bác Chánh và ba tôi chưa bảy chục tuổi, đã tự chết sau một đêm trắng nằm đếm từng ngôi sao tắt trên nền trời lam tối ở Saigon. 

 

Những người trong dòng họ tìm được một tờ giấy ông viết lại cảm giác trước khi chết: " Chúng nó ác đến nỗi làm ra tội ác như một bản năng của thú dữ, rồi đây mọi người sẽ thấy những con thú đội lốt người hoành hành trên quê hương, tôi thà chết, chứ không thể sống nham nhở, vô lương tri, bất nhân, bất nghĩa như chúng nó " . 

Tôi nhớ mãi lần thăm nuôi tôi năm 1976, chị ruột tôi lén trao cho tôi một cuộn vải sô bằng bao thuốc lá, chị nói: 

" Đây là tang ba, cầm lấy, để tang 3 năm ..." Cả hai chị em tôi không dám nhìn nhau, và cả 2 khuôn mặt đều đẫm nước mắt . 

Hình như chị tôi có thêm một câu trước giờ kết thúc thăm viếng: " Ông bác Chánh cũng mất rồi " . 

Tôi còn kịp nhận ra là : " Ông bác Chánh đã 86, còn bố mình mới 67, tại sao đều chết thế nhỉ ? " . 

 Tới khi vô lại nhà giam, tôi mới được dịp khóc như lên một cơn kích ngất nặng. 

Bạn tù thì ai cũng khóc sau mỗi lần gia đình đến thăm nuôi. 

Song, những lần thăm nuôi có lởn vởn chuyện tang chế sao cứ khiến cho bất cứ ai trong tù là người phải chịu tang, đều cảm thấy ân hận như mình có lỗi đã vắng mặt nơi đám tang người thân .

 

Ông bác Chánh không sống cùng gia đình. Ông theo thầy Thích Quảng Đại 15 năm, kinh kệ thông thuộc, lễ nghi trân trọng, nhưng không thí phát quy y, ông làm " cư sĩ ". 

Cư sĩ bác Chánh còn có pháp danh Mật Đa. 

Xưa tôi chưa có dịp hỏi ông bác Chánh cư sĩ Mật Đa, là hình như ông bác không quy y thầy Quảng Đại, vì pháp danh thầy Quảng Đại có chữ khác, không thuộc họ có chữ Mật làm hiệu .

Cư sĩ bác tôi bảo rằng: " Đi tu, đi Chùa thì  chỉ cần biết Chư Phật, rồi nghe pháp, hiểu pháp, chứ quý chư tăng, ni thì như cát sa mạc, làm sao theo " chư vị " cho hết ngọn nguồn được . 

Vâng thưa bác Chánh của dòng họ tôi, thưa cư sĩ Mật Đa, 

Cuộc đời quả là phức tạp, ố ô sao nói thế, không buông xả gì cả. 

Phải nói cuộc đời là một hay những biển nghiệp mới đúng, và cố gắng bỏ hết, bỏ hêt ...thì hoạ may mới lên Thiên Đàng được, hoặc lên cõi nát bàn.

Tôi đang buông bỏ từng cái một, từng điều vv...để không thực sự vướng bận gì nữa. 

 

Ông bác Chánh tôi tu ghê lắm. 

Bác cư sĩ Mật Đa ở Chùa suốt ngày, còn choàng giờ giấc qua buổi chập tối . Nghĩa là có về nhà cũng phải hết giờ tuất ( 7 - 9 giờ đêm. ) . 

Nếu ai hỏi thì ông trả lời : " Bận lắm. Bận lắm ". Cần gì cứ nói đi, tôi nghe bằng tai, chứ có phải bằng tay đâu.

Lạ quá, mất 15 năm ở Chùa ngày xưa, mà không chuyển hoá chút nào à ? 

Chuyển hoá gì mới được chứ. 

Là từ bi hỉ xả kìa. 

Đồng ý, từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, phải sáng suốt nhận định nha. Tôi, ông bác Chánh, tu theo cái kiểu của tôi, tôi đến Chùa theo cái kiểu của tôi...

Thưa cụ thể là như thế nào ạ ?

Là như tôi vậy đó. Đến Chùa bao lâu nay, song từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, không phản bác, đánh phá ai, cũng không tha thứ cho người gây tội ác . 

Thí dụ cộng sản chẳng hạn, chúng có chủ trương thờ lạy Phật bao giờ đâu, mà từ bi hỉ xả với bọn chúng chớ . Chúng thờ chủ nghĩa " Tam vô " là vô tín ngưỡng, vô tổ quốc và vô gia đình mà . 

 

Hôm nay tôi chợt nhớ tới ông bác Chánh tôi, chỉ vì tôi đứng ở ngoài khuôn viên một ngôi Chùa rất lớn trong số những ngôi Chùa đều có vẻ rất lớn nơi quận Quả Cam, mà có lần tôi đùa là Cam Đành. 

Một vị tín nữ hỏi thăm sư cô rất trẻ đẹp rằng: 

Bạch sư cô, sư cô mới từ VN qua phải không ạ ? 

Thưa sư cô qua tu học, vãn cảnh hay sao ạ  ? 

Sư cô không lúng túng, bình thản trả lời : 

Mô Phật, qua học tập để phát triển ngành tu nguyên thuỷ ...

Tôi nghe trộm, chẳng hiểu gì cả. Chắc người tín nữ cũng chẳng hiểu gì cả . Coi bộ sư cô Phật đạo cao siêu quá...

Tín nữ nhắc: " Sư cô không vô Chùa ? " 

Sư cô mỉm cười : " Chờ người chở đi thi lái xe. " 

 

Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu. 

Ông bác tôi sẽ gật đầu: " Làm sao giống được, và tại sao phải giống chứ ? Đường tu như một vòng tròn, bây giờ là thời điểm đường tu quay tới độ 180. 

Tất cả mọi sinh hoạt đều khác hết, chúng ta phải mừng cho các thế hệ đi lên. 

Ngày xưa chư tăng,ni trụ trì Chùa nào, là sẽ viên tịch ở Chùa đó thôi, nay quý chư tăng, ni đều phải sinh hoạt hiện đại, cũng hợp với nhu cầu bình thường . 

Tín nữ với tôi bái biệt sư cô đúng lúc chiếc xe hơi nhỏ, thật xinh chờ tới, sư cô tự mở cửa lên xe, để sẽ đến DMV dự thi lái xe, bước đầu tiên ở Hoa Kỳ . 

Tín nữ với tôi chưng hửng, bà nói trống không: 

" Trên vùng San Gabriel tôi ở, nhiều sư cô lắm, quý cô mướn chung một ngôi nhà thiệt lớn, làm thiền viện luôn, không cần tới Chùa, tự lễ tự pháp vv...Vậy mà thu hút được nhiều đệ tử lắm ..." 

Tôi cũng trả lời trống không: " Ờ ".

Ông bác Chánh à, chưa đầy nửa trăm năm, mà nhiều điều lạ hơn thủa bác còn tại thế. 

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm

MỘ TÌNH NỞ HOA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đầy trời mưa bão nổi Em vẫn mở cửa lòng Bốn phương chìm bóng tối Anh và tình mênh mông

Xem Thêm

Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4–1975 - PHAN DỨC MINH

(HNPD) Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua......,không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy.

Xem Thêm

Chuyện xứ SYRIA Và hiện tình nước ta

Không có hỏa tiễn Tomahawk bắn lên từ các khu trục hạm, tàu ngầm... mặt trận Việt Nam hoàn toàn được bỏ ngõ để vũ khí hóa học tiêu diệt người Việt.

Xem Thêm

Khai thác chung *- Hà Thượng Thủ

( HNPD )Cái của Chệt là cái của tôi /Của anh Hoa Việt sẽ chung đôi /Tranh giành thì chắc không ăn nổi /Đồng ý coi như đã mất rồi

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

TIN MỚI

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm

MỘ TÌNH NỞ HOA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đầy trời mưa bão nổi Em vẫn mở cửa lòng Bốn phương chìm bóng tối Anh và tình mênh mông

Xem Thêm

Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4–1975 - PHAN DỨC MINH

(HNPD) Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua......,không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy.

Xem Thêm

Chuyện xứ SYRIA Và hiện tình nước ta

Không có hỏa tiễn Tomahawk bắn lên từ các khu trục hạm, tàu ngầm... mặt trận Việt Nam hoàn toàn được bỏ ngõ để vũ khí hóa học tiêu diệt người Việt.

Xem Thêm

Khai thác chung *- Hà Thượng Thủ

( HNPD )Cái của Chệt là cái của tôi /Của anh Hoa Việt sẽ chung đôi /Tranh giành thì chắc không ăn nổi /Đồng ý coi như đã mất rồi

Xem Thêm

Bí ẩn của sự sống, càng nghiên cứu các nhà khoa học càng tin chắc rằng: ‘Thượng Đế có tồn tại’

Càng đi sâu nghiên cứu, nhiều nhà khoa học càng đi đến kết luận không thể tránh được: Thượng đế có tồn tại”.

Xem Thêm

NÓ

Lấy tiền bạc của đàn na tín thí cúng dường mà làm của riêng mình , thì kiếp sau cũng phải mang lông đội sừng để trả nợ mà thôi !

Xem Thêm

Tưởng niệm 51 năm: Tội ác Thảm Sát Dak Son của đoàn quân Cộng sản

252 đồng bào Thượng, đa số là phụ nữ và trẻ em, đã bị vc dùng súng phun lửa thiêu sống tại làng Dak Son ở tỉnh Phước Long vào cuối năm 1967 .

Xem Thêm

HIỆP ĐỊNH VỀ CHẤM DỨT CHIẾN TRANH LẬP LẠI HÒA BÌNH Ở VIỆT NAM 27-1-1973

ĐIỀU 10:Hai bên miền Nam VN cam kết tôn trọng ngừng bắn và giữ vững hòa bình ở miền Nam VN, giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng thương lượng và tránh mọi xung đột bằng vũ lực.

Xem Thêm