Truyện Ngắn & Phóng Sự

Chuyện của một thời

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Chuyện của một thời

Kông Kông (TD)

Tôi chưa bao giờ về Việt Nam để du lịch, chỉ về thời gian rất ngắn vì không thể không về: Người thân qua đời. Sau đó tranh thủ thăm viếng người còn sống để nhỡ các cụ có về cõi thì cũng tự an ủi. Lần vừa rồi đến thăm người bạn cũ, người một thời nằm trong số lãnh đạo Tổng hội Sinh viên Sài Gòn Tranh đấu trước kia. Ngày đó chúng tôi từng rất thân, rồi đường ai nấy đi vì khác chính kiến, nên khi gặp, tự nghĩ không nên nhắc đến quá khứ, chỉ thăm hỏi bạn bè một thuở, ai còn ai mất, sinh sống ra sao. Ngày đó và bây giờ!

Nhắc chuyện “ngày đó” bỗng từng nhân dáng cũ quay về nên dù không muốn nói đến chính trị, tự nó cũng hiện diện trong câu chuyện. Tôi buộc miệng: “X nghĩ gì về những người tranh đấu cùng thời, thử kể tên vài người, người nào cũng được?” “Mình không thích bàn chính trị. Đừng nói với mình về chính trị”. Không phải ngạc nhiên mà là kinh ngạc! Một con người từng đam mê chính trị, từng sống sôi nổi hết mình trong tuổi thanh niên, từng vô/ra bưng để “chống Thiệu-Kỳ-Hương độc tài, bất công, áp bức…” bây giờ lại né nói về chính trị.

Tôi tự hỏi tại sao? Phải chăng vì sợ hãi? Rồi tiếp: “Có phải bây giờ người dân đã có đầy đủ 12 quyền tự do căn bản như yêu sách của Hà Nội và Mặt trận Giải phóng lúc đàm phán về Hiệp định Paris nên khỏi cần nói về chinh trị?” X dứt khoát: “Đã nói là không bàn về chính trị mà” rồi cười, lái sang hướng khác: “có biết anh Y hiện giờ đang ở đâu không? Mình nhận di chúc của Z trước khi qua đời, nhờ chuyển lời trăn trối đến anh Y”. Tôi im lặng khá lâu, buông một tiếng thở dài “hoàn toàn không biết!” Tôi thở dài vì ký ức hơn 42 năm trước.

Z học văn khoa, không liên quan đến chính trị, nhưng là một trong những nạn nhân chịu bi đát nhất vì người chồng trốn tập trung cải tạo! Đã phải trốn chui lủi khắp nơi, từng ăn ngủ tại các bến xe như những kẻ bụi đời để tránh bị công an theo dõi. Bị đói khát ở vùng kinh tế mới sau đó vì bệnh nặng nên phải quay lại Sài Gòn bằng mọi cách, tìm được một chỗ dung thân là cái chuồng nuôi heo rách nát bỏ hoang giữa một nghĩa địa ở Gò Vấp rồi qua đời tại đó. Còn Y với tôi từng cặp kè trước khi cả hai bị Tổng động viên sau biến cố Mậu Thân 1968 và biệt tin từ đó.

“Mình nghĩ chắc anh Y đi theo diện H.O. nên hy vọng anh có thể tìm được”. Tôi ậm ừ “cho dù có đi H.O. mà không muốn ra mặt thì cũng rất khó tìm huống gì nước Mỹ rộng bao la lại sống ở một thành phố nào đó ít người Việt nữa thì vô phương” nhưng hứa “mình sẽ cố gắng”. Về lại Mỹ tôi liên lạc khắp nơi, nhờ bè bạn trực tiếp thông báo trong những dịp lễ hội đông người… cuối cùng nhận được tin (dù vẫn còn mù mờ) là Y đã mất tại Sài Gòn, chưa kịp đi H.O. còn gia đình vợ con Y thì không biết hiện đang ở đâu, sinh sống ra sao. Tôi gửi email chi tiết về nguồn tin rồi đặt câu hỏi: “Tại sao những đứa bạn thân, như tụi mình, bỗng chia năm xẻ bảy, bệnh hoạn, đói khát, rách nát, tản lạc tứ xứ đến nỗi thân thiết như Y, lại chết ngay tại Sài Gòn, mà tụi mình không hề hay biết? Như vậy ý nghĩa và mục đích cuộc chiến là gì?” X trả lời lan man, chính gia đình X cũng là nạn nhân chứ đừng nghĩ được ưu đãi!

Dù X vẫn “hoạt động” hết mình trong thời gian người hôn phối bị tù ngoài Côn Đảo, đoàn tụ sau ngày 30 tháng Tư, mà như thế đấy!

Chuyện trên tuy riêng tư nhưng có lẽ phản ảnh được phần nào về mặt thật của cuộc chiến 42 năm trước tại miền Nam. “Phe tôi” xấc bất xang bang, đã đành, nhưng “phe X” cũng không khá lắm! Chỉ khác một điều là tôi vẫn nói những gì mình nghĩ, còn X yên lặng. Không hiểu yên lặng vì ăn năn hay sợ hãi? Hay vì “không làm chính trị” nên “không bàn về chính trị” nữa? Hoặc đã chấp nhận khuyến cáo “làm gì cũng được nhưng không được bàn về chính trị vì đã có đảng lo”?

Thế nhưng, trên facebook X có một câu mà tôi coi như là slogan: “Tôi biết làm gì bây giờ?”

X tự hỏi như thế là chút trăn trở còn sót lại, cho thấy căn bản giáo dục thời VNCH và bây giờ trái ngược! Trước kia nhờ hưởng được nền tảng giáo dục Nhân Bản và Khai Phóng đã giúp tuổi trẻ dám đứng ra gánh vác trách nhiệm xã hội, dám dấn thân vì hoài bảo, cho dẫu sự dấn thân đó do bị đánh lừa! Nhưng 42 năm sau, dù là trong số người được ca ngợi “đã hoàn thành sứ mạng lịch sử” lại phải chịu sự dòm ngó của công an, dần dần đã hình thành một nếp sống khác. Nếp sống nhìn trước, ngó sau, nghi ngờ và thấp thỏm! Nếp sống cầu an “vì mình già rồi còn làm được gì nữa. Không khéo lại ảnh hưởng đến con cháu”. Như vậy chế độ hiện tại đã biến một thanh niên tự tin thành một người già sợ hãi. Biến một người dấn thân thành người cam phận. Cam phận ngay với việc con cháu bị nhồi nhét những cặn bã phi giáo dục “thầy không muốn dạy, trò không muốn học”!

Cộng sản đã biến một dân tộc có truyền thống bất khuất trở nên nhu nhược, hèn nhát!

Người được trưởng dưỡng phía Nam đã như vậy thì người phía Bắc, xuất thân “tinh ròng” XHCN, đã phản ứng ra sao với hiện tình đất nước? Cho dù đang chứng kiến thực tế xã hội nhiễu nhương, hỗn loạn nhưng có dám biến tư duy thành hành động, có dám làm cuộc cách mạng để vứt bỏ một thể chế phi nhân tính đang đưa đất nước vào thảm họa? Một nửa dân số của dân tộc phía Bắc đang có được bao nhiêu người trọng tuổi dấn thân?

“Thành quả” tất yếu đang có là một xã hội vô đạo. Quan tối cao thì “ngai vàng điện ngọc” (Nông Đức Mạnh) lấy di sản Trống đồng, ngà voi làm của riêng trang trí tư dinh (Lê Khả Phiêu) còn quan bé hơn thì “ăn không chừa một thứ gì” (Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói)… nhưng lời của những “lãnh đạo” cỡ đó luôn luôn dạy dỗ đạo đức cho mọi người!

Nhìn lại, văn hóa VNCH như một cái cây đang phát triển sum suê dù giữa giông bão chiến tranh, bỗng bị chặt phăng tận gốc, vì nó là “tàn dư Mỹ Ngụy”, tưởng đã mục nát theo thời gian nhưng không ngờ, rễ nó vẫn còn bám sâu trong lòng đất, nên từng bước lại nẩy mầm. Sách, báo, nhạc “ngày đó” dù bây giờ chỉ in “chui” nhưng tràn lan khắp nước trong khi báo chí “văn chương cách mạng” được nhà nước dùng tiền thuế hỗ trợ, tuyên truyền, cổ động tối đa cũng bị thui chột, đến què quặt và chết ngay từ trong chiếc nôi của nó! Điều nầy cho biết những gì thuộc về thiên lương sẽ tồn tại dù cái ác cố tình hủy diệt. Còn những gì trái với nhân bản tự nó sẽ bị đào thãi.

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Chuyện của một thời

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Chuyện của một thời

Kông Kông (TD)

Tôi chưa bao giờ về Việt Nam để du lịch, chỉ về thời gian rất ngắn vì không thể không về: Người thân qua đời. Sau đó tranh thủ thăm viếng người còn sống để nhỡ các cụ có về cõi thì cũng tự an ủi. Lần vừa rồi đến thăm người bạn cũ, người một thời nằm trong số lãnh đạo Tổng hội Sinh viên Sài Gòn Tranh đấu trước kia. Ngày đó chúng tôi từng rất thân, rồi đường ai nấy đi vì khác chính kiến, nên khi gặp, tự nghĩ không nên nhắc đến quá khứ, chỉ thăm hỏi bạn bè một thuở, ai còn ai mất, sinh sống ra sao. Ngày đó và bây giờ!

Nhắc chuyện “ngày đó” bỗng từng nhân dáng cũ quay về nên dù không muốn nói đến chính trị, tự nó cũng hiện diện trong câu chuyện. Tôi buộc miệng: “X nghĩ gì về những người tranh đấu cùng thời, thử kể tên vài người, người nào cũng được?” “Mình không thích bàn chính trị. Đừng nói với mình về chính trị”. Không phải ngạc nhiên mà là kinh ngạc! Một con người từng đam mê chính trị, từng sống sôi nổi hết mình trong tuổi thanh niên, từng vô/ra bưng để “chống Thiệu-Kỳ-Hương độc tài, bất công, áp bức…” bây giờ lại né nói về chính trị.

Tôi tự hỏi tại sao? Phải chăng vì sợ hãi? Rồi tiếp: “Có phải bây giờ người dân đã có đầy đủ 12 quyền tự do căn bản như yêu sách của Hà Nội và Mặt trận Giải phóng lúc đàm phán về Hiệp định Paris nên khỏi cần nói về chinh trị?” X dứt khoát: “Đã nói là không bàn về chính trị mà” rồi cười, lái sang hướng khác: “có biết anh Y hiện giờ đang ở đâu không? Mình nhận di chúc của Z trước khi qua đời, nhờ chuyển lời trăn trối đến anh Y”. Tôi im lặng khá lâu, buông một tiếng thở dài “hoàn toàn không biết!” Tôi thở dài vì ký ức hơn 42 năm trước.

Z học văn khoa, không liên quan đến chính trị, nhưng là một trong những nạn nhân chịu bi đát nhất vì người chồng trốn tập trung cải tạo! Đã phải trốn chui lủi khắp nơi, từng ăn ngủ tại các bến xe như những kẻ bụi đời để tránh bị công an theo dõi. Bị đói khát ở vùng kinh tế mới sau đó vì bệnh nặng nên phải quay lại Sài Gòn bằng mọi cách, tìm được một chỗ dung thân là cái chuồng nuôi heo rách nát bỏ hoang giữa một nghĩa địa ở Gò Vấp rồi qua đời tại đó. Còn Y với tôi từng cặp kè trước khi cả hai bị Tổng động viên sau biến cố Mậu Thân 1968 và biệt tin từ đó.

“Mình nghĩ chắc anh Y đi theo diện H.O. nên hy vọng anh có thể tìm được”. Tôi ậm ừ “cho dù có đi H.O. mà không muốn ra mặt thì cũng rất khó tìm huống gì nước Mỹ rộng bao la lại sống ở một thành phố nào đó ít người Việt nữa thì vô phương” nhưng hứa “mình sẽ cố gắng”. Về lại Mỹ tôi liên lạc khắp nơi, nhờ bè bạn trực tiếp thông báo trong những dịp lễ hội đông người… cuối cùng nhận được tin (dù vẫn còn mù mờ) là Y đã mất tại Sài Gòn, chưa kịp đi H.O. còn gia đình vợ con Y thì không biết hiện đang ở đâu, sinh sống ra sao. Tôi gửi email chi tiết về nguồn tin rồi đặt câu hỏi: “Tại sao những đứa bạn thân, như tụi mình, bỗng chia năm xẻ bảy, bệnh hoạn, đói khát, rách nát, tản lạc tứ xứ đến nỗi thân thiết như Y, lại chết ngay tại Sài Gòn, mà tụi mình không hề hay biết? Như vậy ý nghĩa và mục đích cuộc chiến là gì?” X trả lời lan man, chính gia đình X cũng là nạn nhân chứ đừng nghĩ được ưu đãi!

Dù X vẫn “hoạt động” hết mình trong thời gian người hôn phối bị tù ngoài Côn Đảo, đoàn tụ sau ngày 30 tháng Tư, mà như thế đấy!

Chuyện trên tuy riêng tư nhưng có lẽ phản ảnh được phần nào về mặt thật của cuộc chiến 42 năm trước tại miền Nam. “Phe tôi” xấc bất xang bang, đã đành, nhưng “phe X” cũng không khá lắm! Chỉ khác một điều là tôi vẫn nói những gì mình nghĩ, còn X yên lặng. Không hiểu yên lặng vì ăn năn hay sợ hãi? Hay vì “không làm chính trị” nên “không bàn về chính trị” nữa? Hoặc đã chấp nhận khuyến cáo “làm gì cũng được nhưng không được bàn về chính trị vì đã có đảng lo”?

Thế nhưng, trên facebook X có một câu mà tôi coi như là slogan: “Tôi biết làm gì bây giờ?”

X tự hỏi như thế là chút trăn trở còn sót lại, cho thấy căn bản giáo dục thời VNCH và bây giờ trái ngược! Trước kia nhờ hưởng được nền tảng giáo dục Nhân Bản và Khai Phóng đã giúp tuổi trẻ dám đứng ra gánh vác trách nhiệm xã hội, dám dấn thân vì hoài bảo, cho dẫu sự dấn thân đó do bị đánh lừa! Nhưng 42 năm sau, dù là trong số người được ca ngợi “đã hoàn thành sứ mạng lịch sử” lại phải chịu sự dòm ngó của công an, dần dần đã hình thành một nếp sống khác. Nếp sống nhìn trước, ngó sau, nghi ngờ và thấp thỏm! Nếp sống cầu an “vì mình già rồi còn làm được gì nữa. Không khéo lại ảnh hưởng đến con cháu”. Như vậy chế độ hiện tại đã biến một thanh niên tự tin thành một người già sợ hãi. Biến một người dấn thân thành người cam phận. Cam phận ngay với việc con cháu bị nhồi nhét những cặn bã phi giáo dục “thầy không muốn dạy, trò không muốn học”!

Cộng sản đã biến một dân tộc có truyền thống bất khuất trở nên nhu nhược, hèn nhát!

Người được trưởng dưỡng phía Nam đã như vậy thì người phía Bắc, xuất thân “tinh ròng” XHCN, đã phản ứng ra sao với hiện tình đất nước? Cho dù đang chứng kiến thực tế xã hội nhiễu nhương, hỗn loạn nhưng có dám biến tư duy thành hành động, có dám làm cuộc cách mạng để vứt bỏ một thể chế phi nhân tính đang đưa đất nước vào thảm họa? Một nửa dân số của dân tộc phía Bắc đang có được bao nhiêu người trọng tuổi dấn thân?

“Thành quả” tất yếu đang có là một xã hội vô đạo. Quan tối cao thì “ngai vàng điện ngọc” (Nông Đức Mạnh) lấy di sản Trống đồng, ngà voi làm của riêng trang trí tư dinh (Lê Khả Phiêu) còn quan bé hơn thì “ăn không chừa một thứ gì” (Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói)… nhưng lời của những “lãnh đạo” cỡ đó luôn luôn dạy dỗ đạo đức cho mọi người!

Nhìn lại, văn hóa VNCH như một cái cây đang phát triển sum suê dù giữa giông bão chiến tranh, bỗng bị chặt phăng tận gốc, vì nó là “tàn dư Mỹ Ngụy”, tưởng đã mục nát theo thời gian nhưng không ngờ, rễ nó vẫn còn bám sâu trong lòng đất, nên từng bước lại nẩy mầm. Sách, báo, nhạc “ngày đó” dù bây giờ chỉ in “chui” nhưng tràn lan khắp nước trong khi báo chí “văn chương cách mạng” được nhà nước dùng tiền thuế hỗ trợ, tuyên truyền, cổ động tối đa cũng bị thui chột, đến què quặt và chết ngay từ trong chiếc nôi của nó! Điều nầy cho biết những gì thuộc về thiên lương sẽ tồn tại dù cái ác cố tình hủy diệt. Còn những gì trái với nhân bản tự nó sẽ bị đào thãi.

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


BẢN TIN MỚI NHẤT

MỘT LẦN XUÂN GỌI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hay là anh gọi Mùa xuân sớm về Để em thay áo Mầu sắc đam mê

Xem Thêm

Tuổi già và chuyện lái xe

Ðối với người Việt Nam, đến tuổi 70 cũng chưa phải là già, kể cả những người lên 80, cũng không ai dám gọi là cụ ông, cụ bà,

Xem Thêm

Dựng hồ sơ tấn công ông Trump, nhiều quan chức FBI và Bộ Tư pháp Mỹ có thể bị buộc tội phản quốc

Một cuộc điều tra do The Epoch Times công bố vào ngày 18/1 đã cho thấy mạng lưới kết nối liên quan đến hồ sơ của ông Trump và một âm mưu giữa chiến dịch Clinton, chính quyền Obama, cơ quan thực thi pháp luật và cộng đồng tình báo, để ngăn ông Trump không được bầu làm tổng thống.

Xem Thêm

Hấp dẫn ngoạn mục hơn phim Đại Hàn - BS Dương Hồng Mô

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác

Xem Thêm

TT Trump: Một Năm Sau

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Xem Thêm

CUỘC TRỐN TÌM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mây chiều cũng đã hoà lẫn vào không gian, khi không còn sắc áo mong manh, thơ mộng. Chúng ta cứ mãi mãi kiếm tìm, chờ đợi ...

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một Lũ hề! - Việt Nhân

Đúng là lũ chó giành phân......Mấy con sứt mõm,què chân ồn ào......Cụp đuôi,ăng ẳng cúi đầu.......Mấy con thắng cuộc vẫn chầu ̣đống phân

Xem Thêm

Đề bài :Tin đáng chú ý: Hàng loạt biệt thự và nhà tiền tỷ sẽ bị đập phá

Cái nhà xí Ba Đình cũng sẽ bị phá vì cùng một lý do...

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG TRUMP VỚI CUỐN SÁCH “KHẨU CHIẾN VÀ CUỒNG NỘ”

Vinh Tuong va Vu Linh la 2 nguoi tung het loi ca tung cho Trump tren to Viet Bao tu giai doan tranh cu cho den bay gio; toi chang biet moi lien he cua 2 nguoi nay voi phe cua Triump nhu the nao ma ho het long binh vuc Trump nhu the. Theo kinh nghiem lich su., dung qua tang boc mot chinh tri khi duong thoi con quyen hanh.

Xem Thêm

Đề bài :Nhìn y phục, biết nô lệ - Nguyễn Bá Chổi

Đảng kỳ là cờ Liên sô.........Mượn cờ Phúc Kiến làm cờ cuốc gia......Tinh thần độc lập đảng ta.........Ngay trong căn bản đã là vong nô

Xem Thêm

Đề bài :ĐINH LA THĂNG ĐÃ THÀNH NGƯỜI… YÊU NƯỚC

Tác gỉa nói đúng nhưng chưa nói đ̉ủ....Tù dưới chế độ CS cũng có thứ hạng đàng hoàng..?? Đây là sự khác biệt mà đọc gỉa không để ý giữa tù Đảng và tù Dân....??Trường hợp của ĐLT đ/v gốc bự tội lôi đầy mình và mẹ Nấm/Chi Nga dân den nhưng có lòng.?? 1---Thời gian mang ĐLT ra tòa ngắn nhất lịch sử...MẹNấm/Chị Nga ra tòa sớm nh́ất là sau 9 tháng tạm giam...?? 2---Bị bắt tạm giam thì bao chí vẫn một mực kêu một điều ông ĐLT, hai điều ông ĐLT..?? còn MẹNấm/ChịNga thì gọi bị cáo, đối tượng này nọ, tên Phản động này nọ..??, chưa ra tòa mà CA/Báo chí đã hùng hồn đưa tin kết tội trước...lôi chuyện gia đình. cá nhân ra dậm mắm thêm muối, cố tình làm cho trường hợp bị bắt là đúng và rất nghiêm trọng...??Trường hợp đ/v ĐLT đố báo chí dám nói kiểu đó...?? 3---Ra tòa thì ĐLT thỏai máí như đang dự hội luận báo chí, không có vành móng ngựa..?? Mẹ Nấm/Chi Nga ra tòa thì cả bầy CA hộ tống, khai trước vành móng ngựa có CA kèm hai bên để khủng bố... 4---Kết án thì xét theo lý lịch đ/v... Càng làm lớn, cành nhiều tuổi đảng thì càng có nhiều cơ hội miễn trừ..?? ĐLT tội ác ngập đầu mà chỉ khung án là hơn 10 năm chưa kể nếu có xử phúc thẩm, án này còn nhẹ thêm... Chị Nga/Mẹ Nấm chỉ có vài cái biểu ngữ, dăm tờ rơi kêu gọi bảo vệ môi trường: ""Cá cần nước sạch..Dân cần minh bạch"" mà VGCS chơi luôn 10 năm,không thay đổi, kể luôn xử phúc th̉ẩm...?? 5--- Tòa án đánh tráo khãi niệm tội của bị cáo: ĐLT tội ác nhập đầu đổi thành làm trái quy định NN, thiếu tŕách nhiệm,Tham ô vài ngàn tỷ, chỉ truy kết có hơn trăm tỷ nhẹ hều...còn nhẹ hơn thờng phạm...?? Chi Nga/ Mẹ Nấm thì tôi danh âm mưu lật đổ chệ độ băng các biên ngữ..biêu tình..?? ̀6---Vẫn biết vai trò của luật sư trong toà VGCS là dư thừa, nhưng trường hơp của ĐLT thì cả bầy..hợn chục tên..?? Còn phiên xủ MẹNám/Chi Nga xin ṃột ông luật sư mà còn phải xin ý CA cho hay không..còn có lúc toà khớp mỏ LS hay mời ra ngoài nghỉ khoẻ..không cho cãi...?? Toà có đóng tuồng thì cũng nên đóng cho khéo. Khôn sợ thiêh hạ cươi là toà Kangoroo sao..?? 6---ĐLT có bị tù giam thì cũng như đang ở khách sạn, gia đ̀ình thăm nuôi thoải mái..?? MẹNấm/Chi Nga thì nằm chung trong một căn buồng 2x2 hôi thối tối tăm..với các thường phạm...Ḥạn chế mọi thứ, ngay cã băng vệ sinh cá nhân cũng không cho sài...?? Gia đình trầy da tróc vẩy mới xin được tấm giấy thăm nuôi trong 10 phút mà còn bị khám xét và canh trừng khi tiếp xúc, cứ như là tội nhân khủng bố..?? 7---Chuyện nước nôi thì khỏi nói, vơi ĐLT thì thoải mái..? Me Nấm/Chi Nga thì mỗi ngày 2 ca nước....còn vệ sinh cá nhân thì tùy hứng của cai tù, nước chỉ mở có hạn trong vòng 5/10 phút hay ra bể nước tập thể múc trong vòng 15 phút là may rồi..??...vv...vv Như vậy đã rõ MẹNấm.ChiNga mới là người thật sự yêu nước...còn Đinh đại ca là người ghét nước..nên phí phạm nước...?? Đại loại thì như vậy, bà con có thể kỉểm chứng trong các trường hơp của các quan đ/v đã và đang ở tù coi có giống như vậy không...?? Tư pháp của chế độ VGCS là cả một sự bất công và vô nhân đạo cho những việc nhỏ nh́ất...???

Xem Thêm

Đề bài :FBI bị cáo buộc can thiệp cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ

Nền dân chủ Hoa Kỳ chính là niềm hãnh diện của dân tộc Mỹ,vậy mà chính những kẻ được giao cho trách nhiệm bảo vệ nền dân chủ ấy là phá hoại nó.Mong rằng luật pháp phải trừng trị những kẻ này nếu có bằng chứng.

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Đọc hết bài này của tác giả Lê anh Hùng tôi mới hiểu tại sao VOA tiếng Việt (một cơ quan truyền thông chính thức của chính phủ Hoa kỳ phát thanh ra hải ngoại và được tài trợ bằng ngân sách của chính phủ Hoa Kỳ ) luôn luôn phát thanh những tin và bình luận bất lợi hoặc chống ông Trump một tổng thống được bầu ở Hoa Kỳ - hoặc có những điều tai tiếng chèn ép đối những người viết chống đối Cộng Sản mà Lê anh Hùng là một thí dụ. Đề nghị quốc hội Hoa Kỳ và những người có trách nhiệm đối với VOA Việt Ngữ xem xét và lảm rõ việc này cho những người dân đã đóng thuế trong đó có chúng tôi được biết.

Xem Thêm

Đề bài :Vì sao thiên hạ chửi ông Bùi Hiền?

9:27 AM (4 hours ago) Theo tiếng Việt mới của thằng già Bùi Hiền thì tên của nó sẽ viết lại là "Buồi Hèn". Còn tên Nguyễn Phú Trọng là "Nguễn Bú Tập".... Tôi thấy đây là một âm mưu thâm độc của giặc Tầu cộng đã có ý muốn xóa tiếng Việt, bắt dân Việt học tiếng Hán để dần dần đồng hóa dân Việt thành dân Tầu, chỉ cần vài chục năm sau khi lớp người lớn chết hết, lớp trẻ học và nói tiếng Hán tức là trở thành dân Tầu. Coi như Tổ Quốc Việt Nam sẽ bị xóa trên bản đồ thế giới. Việc sửa đổi tiếng Việt do thằng già "Buồi Hèn" này là một thằng tay sai của giặc Tầu đã đến gian đoạn hắn phải lộ bộ mặt thật để công khai bắt dân Việt phải học chữ Quốc Ngữ mới của hắn và được sự đồng thuận của thằng đại Việt gian Nguyễn Phú Trọng. Thì ra lúc hắn cố tranh các chức TBT đảng là hắn đã có âm mưu làm tay sai cho tên Tập Cận Bình rồi. Đã đến lúc toàn dân toàn quân còn có lòng Yêu Nước hãy đoàn kết và cương quyết tẩy chay việc thay đổi tiếng Việt của thằng già Bùi Hiền, và nếu cần hãy lật đổ tên Nguyễn Phú Trọng không chó hắn giữ chức TBT đảng nữa. Hãy chọn một đảng viên miền Nam yêu nước, thân các nước Tự Do làm TBT đảng. Phải làm ngay kẻo trễ. Sức mạnh ở trong tay toàn Quân và toàn Dân đã đến lúc phải đứng lên để bảo vệ Tổ Quốc. 9:27 AM (4 hours ago)

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Hầu hết những người làm ở đài VOA là người Bắc "Hai Nút". Giọng nói của họ y chang ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung, Bằng Kiều, Thu Phương, chớ không phải giọng của Vũ Khanh, hay Tuấn Cường.Coi vậy là hiểu rồi.

Xem Thêm

TIN MỚI

MỘT LẦN XUÂN GỌI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hay là anh gọi Mùa xuân sớm về Để em thay áo Mầu sắc đam mê

Xem Thêm

Tuổi già và chuyện lái xe

Ðối với người Việt Nam, đến tuổi 70 cũng chưa phải là già, kể cả những người lên 80, cũng không ai dám gọi là cụ ông, cụ bà,

Xem Thêm

Dựng hồ sơ tấn công ông Trump, nhiều quan chức FBI và Bộ Tư pháp Mỹ có thể bị buộc tội phản quốc

Một cuộc điều tra do The Epoch Times công bố vào ngày 18/1 đã cho thấy mạng lưới kết nối liên quan đến hồ sơ của ông Trump và một âm mưu giữa chiến dịch Clinton, chính quyền Obama, cơ quan thực thi pháp luật và cộng đồng tình báo, để ngăn ông Trump không được bầu làm tổng thống.

Xem Thêm

Hấp dẫn ngoạn mục hơn phim Đại Hàn - BS Dương Hồng Mô

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác

Xem Thêm

TT Trump: Một Năm Sau

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Xem Thêm

CUỘC TRỐN TÌM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mây chiều cũng đã hoà lẫn vào không gian, khi không còn sắc áo mong manh, thơ mộng. Chúng ta cứ mãi mãi kiếm tìm, chờ đợi ...

Xem Thêm

Không thể không vui mừng, nhưng...- Mai Tú Ân

( HNPD ) Là người Việt Nam và lại mê bóng đá nữa nên MTA rất sung sướng khi đội tuyển Việt Nam đoạt Cúp bóng đá Thế Giới.

Xem Thêm

Phiên tòa lịch sử và những điều tiếc nuối nhất - Mai Tú Ân

( HNPD ) Vụ án xử Đinh La Thăng và các đồng chí tốt nhất của anh ta đã kết thúc với mức án gần như VKS đã đề nghị. Đinh La Thăng 13 năm. Trịnh Xuân Thanh :

Xem Thêm

Vì sao ông Trump duyệt kế hoạch kiểm soát Trung Quốc ở Biển Đông?

Tổng thống Trump mới phê duyệt kế hoạch này để mở đường cho Hải quân Mỹ chủ động trong “các hoạt động tự do hàng hải” ở Biển Đông.

Xem Thêm

Lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa tại San Diego (Updated)

Hội Hải Quân Hàng Hải San Diego cử hành để tưởng niệm lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa.

Xem Thêm