Truyện Ngắn & Phóng Sự

Chuyện của một thời

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Chuyện của một thời

Kông Kông (TD)

Tôi chưa bao giờ về Việt Nam để du lịch, chỉ về thời gian rất ngắn vì không thể không về: Người thân qua đời. Sau đó tranh thủ thăm viếng người còn sống để nhỡ các cụ có về cõi thì cũng tự an ủi. Lần vừa rồi đến thăm người bạn cũ, người một thời nằm trong số lãnh đạo Tổng hội Sinh viên Sài Gòn Tranh đấu trước kia. Ngày đó chúng tôi từng rất thân, rồi đường ai nấy đi vì khác chính kiến, nên khi gặp, tự nghĩ không nên nhắc đến quá khứ, chỉ thăm hỏi bạn bè một thuở, ai còn ai mất, sinh sống ra sao. Ngày đó và bây giờ!

Nhắc chuyện “ngày đó” bỗng từng nhân dáng cũ quay về nên dù không muốn nói đến chính trị, tự nó cũng hiện diện trong câu chuyện. Tôi buộc miệng: “X nghĩ gì về những người tranh đấu cùng thời, thử kể tên vài người, người nào cũng được?” “Mình không thích bàn chính trị. Đừng nói với mình về chính trị”. Không phải ngạc nhiên mà là kinh ngạc! Một con người từng đam mê chính trị, từng sống sôi nổi hết mình trong tuổi thanh niên, từng vô/ra bưng để “chống Thiệu-Kỳ-Hương độc tài, bất công, áp bức…” bây giờ lại né nói về chính trị.

Tôi tự hỏi tại sao? Phải chăng vì sợ hãi? Rồi tiếp: “Có phải bây giờ người dân đã có đầy đủ 12 quyền tự do căn bản như yêu sách của Hà Nội và Mặt trận Giải phóng lúc đàm phán về Hiệp định Paris nên khỏi cần nói về chinh trị?” X dứt khoát: “Đã nói là không bàn về chính trị mà” rồi cười, lái sang hướng khác: “có biết anh Y hiện giờ đang ở đâu không? Mình nhận di chúc của Z trước khi qua đời, nhờ chuyển lời trăn trối đến anh Y”. Tôi im lặng khá lâu, buông một tiếng thở dài “hoàn toàn không biết!” Tôi thở dài vì ký ức hơn 42 năm trước.

Z học văn khoa, không liên quan đến chính trị, nhưng là một trong những nạn nhân chịu bi đát nhất vì người chồng trốn tập trung cải tạo! Đã phải trốn chui lủi khắp nơi, từng ăn ngủ tại các bến xe như những kẻ bụi đời để tránh bị công an theo dõi. Bị đói khát ở vùng kinh tế mới sau đó vì bệnh nặng nên phải quay lại Sài Gòn bằng mọi cách, tìm được một chỗ dung thân là cái chuồng nuôi heo rách nát bỏ hoang giữa một nghĩa địa ở Gò Vấp rồi qua đời tại đó. Còn Y với tôi từng cặp kè trước khi cả hai bị Tổng động viên sau biến cố Mậu Thân 1968 và biệt tin từ đó.

“Mình nghĩ chắc anh Y đi theo diện H.O. nên hy vọng anh có thể tìm được”. Tôi ậm ừ “cho dù có đi H.O. mà không muốn ra mặt thì cũng rất khó tìm huống gì nước Mỹ rộng bao la lại sống ở một thành phố nào đó ít người Việt nữa thì vô phương” nhưng hứa “mình sẽ cố gắng”. Về lại Mỹ tôi liên lạc khắp nơi, nhờ bè bạn trực tiếp thông báo trong những dịp lễ hội đông người… cuối cùng nhận được tin (dù vẫn còn mù mờ) là Y đã mất tại Sài Gòn, chưa kịp đi H.O. còn gia đình vợ con Y thì không biết hiện đang ở đâu, sinh sống ra sao. Tôi gửi email chi tiết về nguồn tin rồi đặt câu hỏi: “Tại sao những đứa bạn thân, như tụi mình, bỗng chia năm xẻ bảy, bệnh hoạn, đói khát, rách nát, tản lạc tứ xứ đến nỗi thân thiết như Y, lại chết ngay tại Sài Gòn, mà tụi mình không hề hay biết? Như vậy ý nghĩa và mục đích cuộc chiến là gì?” X trả lời lan man, chính gia đình X cũng là nạn nhân chứ đừng nghĩ được ưu đãi!

Dù X vẫn “hoạt động” hết mình trong thời gian người hôn phối bị tù ngoài Côn Đảo, đoàn tụ sau ngày 30 tháng Tư, mà như thế đấy!

Chuyện trên tuy riêng tư nhưng có lẽ phản ảnh được phần nào về mặt thật của cuộc chiến 42 năm trước tại miền Nam. “Phe tôi” xấc bất xang bang, đã đành, nhưng “phe X” cũng không khá lắm! Chỉ khác một điều là tôi vẫn nói những gì mình nghĩ, còn X yên lặng. Không hiểu yên lặng vì ăn năn hay sợ hãi? Hay vì “không làm chính trị” nên “không bàn về chính trị” nữa? Hoặc đã chấp nhận khuyến cáo “làm gì cũng được nhưng không được bàn về chính trị vì đã có đảng lo”?

Thế nhưng, trên facebook X có một câu mà tôi coi như là slogan: “Tôi biết làm gì bây giờ?”

X tự hỏi như thế là chút trăn trở còn sót lại, cho thấy căn bản giáo dục thời VNCH và bây giờ trái ngược! Trước kia nhờ hưởng được nền tảng giáo dục Nhân Bản và Khai Phóng đã giúp tuổi trẻ dám đứng ra gánh vác trách nhiệm xã hội, dám dấn thân vì hoài bảo, cho dẫu sự dấn thân đó do bị đánh lừa! Nhưng 42 năm sau, dù là trong số người được ca ngợi “đã hoàn thành sứ mạng lịch sử” lại phải chịu sự dòm ngó của công an, dần dần đã hình thành một nếp sống khác. Nếp sống nhìn trước, ngó sau, nghi ngờ và thấp thỏm! Nếp sống cầu an “vì mình già rồi còn làm được gì nữa. Không khéo lại ảnh hưởng đến con cháu”. Như vậy chế độ hiện tại đã biến một thanh niên tự tin thành một người già sợ hãi. Biến một người dấn thân thành người cam phận. Cam phận ngay với việc con cháu bị nhồi nhét những cặn bã phi giáo dục “thầy không muốn dạy, trò không muốn học”!

Cộng sản đã biến một dân tộc có truyền thống bất khuất trở nên nhu nhược, hèn nhát!

Người được trưởng dưỡng phía Nam đã như vậy thì người phía Bắc, xuất thân “tinh ròng” XHCN, đã phản ứng ra sao với hiện tình đất nước? Cho dù đang chứng kiến thực tế xã hội nhiễu nhương, hỗn loạn nhưng có dám biến tư duy thành hành động, có dám làm cuộc cách mạng để vứt bỏ một thể chế phi nhân tính đang đưa đất nước vào thảm họa? Một nửa dân số của dân tộc phía Bắc đang có được bao nhiêu người trọng tuổi dấn thân?

“Thành quả” tất yếu đang có là một xã hội vô đạo. Quan tối cao thì “ngai vàng điện ngọc” (Nông Đức Mạnh) lấy di sản Trống đồng, ngà voi làm của riêng trang trí tư dinh (Lê Khả Phiêu) còn quan bé hơn thì “ăn không chừa một thứ gì” (Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói)… nhưng lời của những “lãnh đạo” cỡ đó luôn luôn dạy dỗ đạo đức cho mọi người!

Nhìn lại, văn hóa VNCH như một cái cây đang phát triển sum suê dù giữa giông bão chiến tranh, bỗng bị chặt phăng tận gốc, vì nó là “tàn dư Mỹ Ngụy”, tưởng đã mục nát theo thời gian nhưng không ngờ, rễ nó vẫn còn bám sâu trong lòng đất, nên từng bước lại nẩy mầm. Sách, báo, nhạc “ngày đó” dù bây giờ chỉ in “chui” nhưng tràn lan khắp nước trong khi báo chí “văn chương cách mạng” được nhà nước dùng tiền thuế hỗ trợ, tuyên truyền, cổ động tối đa cũng bị thui chột, đến què quặt và chết ngay từ trong chiếc nôi của nó! Điều nầy cho biết những gì thuộc về thiên lương sẽ tồn tại dù cái ác cố tình hủy diệt. Còn những gì trái với nhân bản tự nó sẽ bị đào thãi.

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Chuyện của một thời

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


Chuyện của một thời

Kông Kông (TD)

Tôi chưa bao giờ về Việt Nam để du lịch, chỉ về thời gian rất ngắn vì không thể không về: Người thân qua đời. Sau đó tranh thủ thăm viếng người còn sống để nhỡ các cụ có về cõi thì cũng tự an ủi. Lần vừa rồi đến thăm người bạn cũ, người một thời nằm trong số lãnh đạo Tổng hội Sinh viên Sài Gòn Tranh đấu trước kia. Ngày đó chúng tôi từng rất thân, rồi đường ai nấy đi vì khác chính kiến, nên khi gặp, tự nghĩ không nên nhắc đến quá khứ, chỉ thăm hỏi bạn bè một thuở, ai còn ai mất, sinh sống ra sao. Ngày đó và bây giờ!

Nhắc chuyện “ngày đó” bỗng từng nhân dáng cũ quay về nên dù không muốn nói đến chính trị, tự nó cũng hiện diện trong câu chuyện. Tôi buộc miệng: “X nghĩ gì về những người tranh đấu cùng thời, thử kể tên vài người, người nào cũng được?” “Mình không thích bàn chính trị. Đừng nói với mình về chính trị”. Không phải ngạc nhiên mà là kinh ngạc! Một con người từng đam mê chính trị, từng sống sôi nổi hết mình trong tuổi thanh niên, từng vô/ra bưng để “chống Thiệu-Kỳ-Hương độc tài, bất công, áp bức…” bây giờ lại né nói về chính trị.

Tôi tự hỏi tại sao? Phải chăng vì sợ hãi? Rồi tiếp: “Có phải bây giờ người dân đã có đầy đủ 12 quyền tự do căn bản như yêu sách của Hà Nội và Mặt trận Giải phóng lúc đàm phán về Hiệp định Paris nên khỏi cần nói về chinh trị?” X dứt khoát: “Đã nói là không bàn về chính trị mà” rồi cười, lái sang hướng khác: “có biết anh Y hiện giờ đang ở đâu không? Mình nhận di chúc của Z trước khi qua đời, nhờ chuyển lời trăn trối đến anh Y”. Tôi im lặng khá lâu, buông một tiếng thở dài “hoàn toàn không biết!” Tôi thở dài vì ký ức hơn 42 năm trước.

Z học văn khoa, không liên quan đến chính trị, nhưng là một trong những nạn nhân chịu bi đát nhất vì người chồng trốn tập trung cải tạo! Đã phải trốn chui lủi khắp nơi, từng ăn ngủ tại các bến xe như những kẻ bụi đời để tránh bị công an theo dõi. Bị đói khát ở vùng kinh tế mới sau đó vì bệnh nặng nên phải quay lại Sài Gòn bằng mọi cách, tìm được một chỗ dung thân là cái chuồng nuôi heo rách nát bỏ hoang giữa một nghĩa địa ở Gò Vấp rồi qua đời tại đó. Còn Y với tôi từng cặp kè trước khi cả hai bị Tổng động viên sau biến cố Mậu Thân 1968 và biệt tin từ đó.

“Mình nghĩ chắc anh Y đi theo diện H.O. nên hy vọng anh có thể tìm được”. Tôi ậm ừ “cho dù có đi H.O. mà không muốn ra mặt thì cũng rất khó tìm huống gì nước Mỹ rộng bao la lại sống ở một thành phố nào đó ít người Việt nữa thì vô phương” nhưng hứa “mình sẽ cố gắng”. Về lại Mỹ tôi liên lạc khắp nơi, nhờ bè bạn trực tiếp thông báo trong những dịp lễ hội đông người… cuối cùng nhận được tin (dù vẫn còn mù mờ) là Y đã mất tại Sài Gòn, chưa kịp đi H.O. còn gia đình vợ con Y thì không biết hiện đang ở đâu, sinh sống ra sao. Tôi gửi email chi tiết về nguồn tin rồi đặt câu hỏi: “Tại sao những đứa bạn thân, như tụi mình, bỗng chia năm xẻ bảy, bệnh hoạn, đói khát, rách nát, tản lạc tứ xứ đến nỗi thân thiết như Y, lại chết ngay tại Sài Gòn, mà tụi mình không hề hay biết? Như vậy ý nghĩa và mục đích cuộc chiến là gì?” X trả lời lan man, chính gia đình X cũng là nạn nhân chứ đừng nghĩ được ưu đãi!

Dù X vẫn “hoạt động” hết mình trong thời gian người hôn phối bị tù ngoài Côn Đảo, đoàn tụ sau ngày 30 tháng Tư, mà như thế đấy!

Chuyện trên tuy riêng tư nhưng có lẽ phản ảnh được phần nào về mặt thật của cuộc chiến 42 năm trước tại miền Nam. “Phe tôi” xấc bất xang bang, đã đành, nhưng “phe X” cũng không khá lắm! Chỉ khác một điều là tôi vẫn nói những gì mình nghĩ, còn X yên lặng. Không hiểu yên lặng vì ăn năn hay sợ hãi? Hay vì “không làm chính trị” nên “không bàn về chính trị” nữa? Hoặc đã chấp nhận khuyến cáo “làm gì cũng được nhưng không được bàn về chính trị vì đã có đảng lo”?

Thế nhưng, trên facebook X có một câu mà tôi coi như là slogan: “Tôi biết làm gì bây giờ?”

X tự hỏi như thế là chút trăn trở còn sót lại, cho thấy căn bản giáo dục thời VNCH và bây giờ trái ngược! Trước kia nhờ hưởng được nền tảng giáo dục Nhân Bản và Khai Phóng đã giúp tuổi trẻ dám đứng ra gánh vác trách nhiệm xã hội, dám dấn thân vì hoài bảo, cho dẫu sự dấn thân đó do bị đánh lừa! Nhưng 42 năm sau, dù là trong số người được ca ngợi “đã hoàn thành sứ mạng lịch sử” lại phải chịu sự dòm ngó của công an, dần dần đã hình thành một nếp sống khác. Nếp sống nhìn trước, ngó sau, nghi ngờ và thấp thỏm! Nếp sống cầu an “vì mình già rồi còn làm được gì nữa. Không khéo lại ảnh hưởng đến con cháu”. Như vậy chế độ hiện tại đã biến một thanh niên tự tin thành một người già sợ hãi. Biến một người dấn thân thành người cam phận. Cam phận ngay với việc con cháu bị nhồi nhét những cặn bã phi giáo dục “thầy không muốn dạy, trò không muốn học”!

Cộng sản đã biến một dân tộc có truyền thống bất khuất trở nên nhu nhược, hèn nhát!

Người được trưởng dưỡng phía Nam đã như vậy thì người phía Bắc, xuất thân “tinh ròng” XHCN, đã phản ứng ra sao với hiện tình đất nước? Cho dù đang chứng kiến thực tế xã hội nhiễu nhương, hỗn loạn nhưng có dám biến tư duy thành hành động, có dám làm cuộc cách mạng để vứt bỏ một thể chế phi nhân tính đang đưa đất nước vào thảm họa? Một nửa dân số của dân tộc phía Bắc đang có được bao nhiêu người trọng tuổi dấn thân?

“Thành quả” tất yếu đang có là một xã hội vô đạo. Quan tối cao thì “ngai vàng điện ngọc” (Nông Đức Mạnh) lấy di sản Trống đồng, ngà voi làm của riêng trang trí tư dinh (Lê Khả Phiêu) còn quan bé hơn thì “ăn không chừa một thứ gì” (Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói)… nhưng lời của những “lãnh đạo” cỡ đó luôn luôn dạy dỗ đạo đức cho mọi người!

Nhìn lại, văn hóa VNCH như một cái cây đang phát triển sum suê dù giữa giông bão chiến tranh, bỗng bị chặt phăng tận gốc, vì nó là “tàn dư Mỹ Ngụy”, tưởng đã mục nát theo thời gian nhưng không ngờ, rễ nó vẫn còn bám sâu trong lòng đất, nên từng bước lại nẩy mầm. Sách, báo, nhạc “ngày đó” dù bây giờ chỉ in “chui” nhưng tràn lan khắp nước trong khi báo chí “văn chương cách mạng” được nhà nước dùng tiền thuế hỗ trợ, tuyên truyền, cổ động tối đa cũng bị thui chột, đến què quặt và chết ngay từ trong chiếc nôi của nó! Điều nầy cho biết những gì thuộc về thiên lương sẽ tồn tại dù cái ác cố tình hủy diệt. Còn những gì trái với nhân bản tự nó sẽ bị đào thãi.

“Cách mạng” rải hạt giống Đỏ từ Bắc vô Nam nhưng văn hóa Vàng lại từ Nam ngược dòng ra Bắc. Mặc cho Đỏ thống trị Vàng vẫn hồi sinh!


BẢN TIN MỚI NHẤT

Tuyên bố của các tổ chức XHDS về việc bắt cóc và câu lưu Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A và Bùi Thị Minh Hằng

Các nhà hoạt động nêu trên bị công an bắt cóc ngay sau khi kết thúc một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) ở toà nhà Lotte, Hà Nội.

Xem Thêm

Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng

Chỉ đến khi nào chiếc thẻ đảng không còn là "kim lệnh bài" cho đảng viên bòn xương, hút máu, gây tội ác với nhân dân, thì đất nước, xã hội mới có cơ may yên ổn và trường tồn.

Xem Thêm

Cung nghinh -Hà Thượng Thủ

( HNPD ) Hai mốt thần công đón Cận Bình /Một bầy thần tử kính cung nghinh /Nái xề ưỡn ẹo vung tay vén /Heo nọc lim dim hé mắt rình

Xem Thêm

TẠ ƠN ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình

Xem Thêm

Trương Nhân Tuấn - Nền văn minh thịt chó rực rỡ

Không phải vì người ta sợ loài chó bị “diệt chủng”, mà vì các lý do đạo đức. Chó là con vật có nghĩa, trung thành, sống chết với chủ. Con chó trở thành bạn với con người. Không ai giết bạn mình để ăn thịt bao giờ.

Xem Thêm

10 VIỆC CHỈ NÊN LÀM TRONG 3 PHÚT MỖI NGÀY ĐỂ SỐNG KHỎE CẢ ĐỜI

Tức giận không quá 3 phút: Cứ 10 phút tức giận, bạn bị tiêu hao sức lực như chạy 3.000 mét..

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng - JB. Nguyễn Hữu Vinh

Giết người,cướp của,hiếp dâm.........CÓ CÔNG VỚI ĐẢNG,đéo làm gì tao........ĐẢNG TAO cứ mãi tự hào : .........Đánh Tây,đánh Mỹ cho Tàu vinh quang

Xem Thêm

Đề bài :Giới thiệu bài thơ Đây Mùa Thu Tới của Xuân Diệu - Mai Tú Ân

Chắc "hậu bối" MTA thuộc làu bài thơ "chửi cha, mắng mẹ" của "tiền bối" Xuân Diệu (Xuân Tóc Quăn) khi ca tụng, đưa Xuân Tóc Quăn tới tận mây xanh: " Ai về làng Bái Hạ Nhắn vợ chồng thằng Thu Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . ." (ông bà Ngô Xuân Thu là bố mẹ Xuân Diệu)...

Xem Thêm

Đề bài :Bộ phim "Vietnam: The Real Story"

Tôi đề nghị phần thông dịch nên được tóm tắt lại để những người dân bình thường có thể nghe và hiểu dễ dàng hơn.Có những phần được thông dịch theo sát nghĩa của diễn giả 1 cách máy móc khiến câu nói có phần tối nghĩa.

Xem Thêm

Đề bài :Nền giáo dục Việt Nam: Vẫn lạc đường sau 35 năm

Bưng bô cho lũ lạc đường.........Thì mi ắt thuộc về phường đi hoang.........Lạc đường cùng kẻ đi hoang.........Chúng mày làm mạt xóm làng ,quê hương

Xem Thêm

Đề bài :Đem thân “Chiêu đãi” bạn của chồng

Chắc chắn năm sau cô vợ sẽ xúi anh chồng hóa trang nữa rùi.Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Thiến heo,chăn vịt,thợ hồ..........Mướn thằng khoa bảng bưng bô cho mình.........Nhiều thằng bưng rất tận tình.........Vừa bưng,vừa liếm,thưa trình,chùi lau........

Xem Thêm

Đề bài :NHÂN NGÀY GIỖ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, SUY NGHĨ VỀ CUỘC CHIẾN 1954-1975. Người Lính Già Chu Tất Tiến

Hom nay nhin My lien hiep quan su va vien tro giup cung co che do Cong San VN thi ro rang la quan doi VNCH da bi cac tuong trong hoi dong quan nhan cach mang va My luong gat hy sinh xuong mau vo ich. Quan VNCH hy sinh tu thu Kontum, An Loc,va tai chiem Quang Tri nam 1972 de nguoi My co the manh thuong thuyet lay tu binh ve trong danh du, trong khi do hon 10 ngan tu binh VNCH khong duoc trao tra. Ong Thieu bo roi 200 ngan quan can chanh tai QK I va II roi di qua Dai Loan. Ong Minh thi luong gat quan VNCH la da co giai phap hoa giai va ra lenh quan VNCH o lai ban giao cho quan Cong San, giao nop het 1 trieu ngan quan can chanh cho cong san tra thu. Dung nghe nhung gi Cong San, ong Thieu, ong Minh, ong Ky, va My noi ma hay nhin nhung gi ho lam vi ho dua den dau hang nhuc nha cua 1 trieu quan VNCH. Chung ta da bi ho luong gat hy sinh xuong mau vo ich.

Xem Thêm

Đề bài :Ủng hộ ca sĩ Mai Khôi - Mai Tú Ân

Không biết đến bao giờ MTA mới mở mắt khi ủng hộ con điếm vô giáo dục Mai Khôi đã làm trò thô bỉ như vậy...MTA thử làm việc này với Tập Cận Bình xem sao đi ! Thách đấy !!!

Xem Thêm

Đề bài :LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN

Câu châm ngôn của chúng tôi, những chiến sỉ QLVNCH khi trong trại tù Lao Bảo-Cồn Tiên ,Ái Tử ,Bình Điền là : - THÀ ĐỂ CHÚNG NÓ ( cán bộ VC ) GHÉT ,CHỚ KHÔNG ĐỂ CHÚNG NÓ KHINH. vẪN GIỮ TRONG ĐẦU CHO MÃI ĐẾN SAU NÀY.

Xem Thêm

TIN MỚI

Tuyên bố của các tổ chức XHDS về việc bắt cóc và câu lưu Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A và Bùi Thị Minh Hằng

Các nhà hoạt động nêu trên bị công an bắt cóc ngay sau khi kết thúc một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) ở toà nhà Lotte, Hà Nội.

Xem Thêm

Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng

Chỉ đến khi nào chiếc thẻ đảng không còn là "kim lệnh bài" cho đảng viên bòn xương, hút máu, gây tội ác với nhân dân, thì đất nước, xã hội mới có cơ may yên ổn và trường tồn.

Xem Thêm

Cung nghinh -Hà Thượng Thủ

( HNPD ) Hai mốt thần công đón Cận Bình /Một bầy thần tử kính cung nghinh /Nái xề ưỡn ẹo vung tay vén /Heo nọc lim dim hé mắt rình

Xem Thêm

TẠ ƠN ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình

Xem Thêm

Trương Nhân Tuấn - Nền văn minh thịt chó rực rỡ

Không phải vì người ta sợ loài chó bị “diệt chủng”, mà vì các lý do đạo đức. Chó là con vật có nghĩa, trung thành, sống chết với chủ. Con chó trở thành bạn với con người. Không ai giết bạn mình để ăn thịt bao giờ.

Xem Thêm

10 VIỆC CHỈ NÊN LÀM TRONG 3 PHÚT MỖI NGÀY ĐỂ SỐNG KHỎE CẢ ĐỜI

Tức giận không quá 3 phút: Cứ 10 phút tức giận, bạn bị tiêu hao sức lực như chạy 3.000 mét..

Xem Thêm

Khói bụi gây nguy cơ loãng xương nơi người già.

Nghiên cứu mới nhất cho thấy: Khói bụi trong không khí làm tăng nguy cơ loãng xương, và gãy xương nơi người cao niên,

Xem Thêm

Tuổi thơ trên thành phố Saigon

Những ngày đó cứ nhớ hoài Mùi thơm mực tím trong bài Giáo Khoa

Xem Thêm

Nữ kỹ sư gốc Việt rạng danh trên đất Mỹ:

“Tất cả những gì tôi mong muốn là đất nước trở nên tốt đẹp hơn”

Xem Thêm

6 cách người Israel áp dụng vào sa mạc khô cằn, làm thay đổi nền nông nghiệp thế giới

Nghiên cứu về giống cây trồng là một trong những đề tài quan trọng nhất của những cơ sở nghiên cứu nông nghiệp tại quốc gia sa mạc này.

Xem Thêm