Kinh Khổ

Gửi Con Vô Viện Mồ Côi Để Chúng Đi Mỹ - Trương Lệ Chi

Đây là câu chuyện đã xảy ra trong gia đình tôi, hoàn toàn sự thật.

Trước năm 1975, tôi có 6 đứa con khi ba chúng nó qua đời. Đứa lớn nhất 12 tuổi, đứa nhỏ nhất là 3 tuổi. Thân cô, thế cô, tôi làm sao sinh sống, làm sao lo nổi cho tương lai các con. Ba chúng mất đi, để lại cho tôi gánh trách nhiệm quá nặng, với cả ngàn câu hỏi không có câu trả lời. Giữa lúc quá khổ, tháng 3 năm 1974, tình cờ tôi được một bà bạn cho biết có một trung tâm từ thiện chuyên lo giúp trẻ mồ côi để các gia đình Mỹ nhận về làm con nuôi. Bà bạn tử tếø đã đích thân đưa tôi đến trung tâm từ thiện này.

Có hai trung tâm từ thiện mà tôi được biết là FCVN (Friend of children of VietNam) và “Welcome Home”. Khi tôi đến, họ cho tôi xem những tấm hình bằng cớ xác thật về những đứa trẻ Việt đã đến Mỹ và những gia đình Mỹ nhận làm con nuôi. Họ cũng cho tôi biết, khi các con tôi đến Mỹ, tôi vẫn có thể thường xuyên liên lạc được với chúng..

Sau một tuần suy nghĩ, tôi đã liều lĩnh quyết định gởi 6 đứa đứa con vào hai trung tâm trên. Tôi bắt đầu làm đơn. Khi thủ tục giấy tờ được xúc tiến thì tình hình chiến sự đất nước mình lúc đó còn sáng sủa lắm, từ Quảng Trị vào Saigon vẫn bình yên. Đến tháng 8-1974, cả hai trung tâm đều trả lời cho tôi biết là họ chỉ nhận 4 đứa nhỏ, còn 2 đứa lớn họ không nhận vì hai đứa này trên 10 tuổi. Thật ra, trong thâm tâm tôi, tôi chỉ muốn gởi hai đứa lớn thôi, còn bốn đứa nhỏ chúng còn quá nhỏ tôi không muốn xa lìa chúng.

Lúc này tình hình đất nước bắt đầu sôi động từ bờ Bến Hải vào Quảng Trị rời Huế Thừa Thiên Đà Nẳng vv...Tôi quyết định gởi 4 đứa nhỏ vào trung tâm FCVN, như vậy bên trung tâm Welcome home hãy còn 4 chỗ trống, tôi đã dùng khai sanh đứa 7 tuổi con trai cho thằng 11 tuổi, nhưng tôi không còn cách gì để tráo khai sanh cho thằng 12 tuổi được nữa.

Khi 5 đứa con đi rồi, tôi như người ngây dại, bao đêm không thể ngủ được. Nhà đang đông đảo, tiếng la hét đùa giởn của lũ nhỏ rộn ràng suốt ngày, nay bỗng quá yên tỉnh, quá vắng lặng, chỉ còn lại một mình tôi và cháu lớn. Đã bao lần tôi muốn vào trung tâm để xin lại 4 đứa con. Thôi thì chúng không có tương lai cũng được, đói khổ cũng được mà có mẹ có con.

Thời gian này tình hình chiến sự thật xáo trộn, những người từ Đà Nẳng ùn ùn vào Saigon tránh nạn Cộng Sản. Có lẽ những người Mỹ họ biết trước được những gì sẽ xảy ra, nghĩa là miền Nam bị bỏ rơi và Saigon đang bỏ ngỏ. Thế là họ không cho tôi vào gặp các con tôi. Chỉ ít lâu sau, báo chí loan tin Mỹ đang có kế hoạch di tản các trẻ mồ côi.

Ngày 1 tháng 3 năm 1975, có tin chuyến máy bay không lồ chở cả trăm trẻ mồ côi bị rớt, tất cả tử nạn. Tôi như người mất hồn, không biết các con tôi có trong chuyến bay đó không" Tất cả trời đất đều sụp đổ trước mặt tôi. Trong khi ấy, tôi còn lãnh thêm sự sỉ vả thậm tệ của gia đình nội lũ nhỏ và các bạn bè của chồng. Họ bảo tôi đem con bỏ chợ, một số người thì nói tôi đem con bán cho Mỹ để lấy tiền vv...

Sau chuyến bay rớt đo,ù tôi được người quen làm trong trung tâm FCVN cho biết là 4 đứa con tôi vẫn còn ở trong trung tâm chưa đi. Tôi vẫn chưa hoàn hồn. Còn thằng ở “Welcome Home” thì sao" Mãi sau này tôi mới được biết thằng con 11 tuổi đã rời khỏi VN trong chuyến bay cuối cùng của các trẻ mồ côi vào ngày 28 tháng 4 năm 1975.

Đã bao năm qua, chỉ nhớ lại, kể lại đến đây, nước mắt tôi đã ràn rụa. Tôi cũng được biết những gia đình họ gởi con đi như tôi, họ đều thất lạc và mất con. Khi chúng đi họ chia chúng ra làm ba gia đình Mỹ nhận chúng làm con nuôi và chúng nó ở ba tiểu bang khác nhau. Vì khi tới Mỹ, họ đã đổi hết tên họ của chúng và mình không biết chúng đi đâu và ở đâu.

Đến năm 1986 tình cờ tôi gặp được một sĩ quan của QLVNCH, ông này đã ở tù 8 năm Cộng Sản, khi được trả tự do về thì vợ ông ta đã đi lấy chồng khác. Thế là chúng tôi đã kết hôn và chính phủ Mỹ đã chấp thuận cho chúng tôi đến Mỹ theo diện HO vào tháng 7 năm 1990. Tại Mỹ, 16 năm sau khi rời bỏ lũ nhỏ, khi tôi gặp lại được các con tôi, chúng không còn nhớ lấy một tiếng Việt, còn tôi thì Anh văn quá nghèo nàn không đủ để diễn tả những xúc động của mình, tôi chỉ khóc và khóc.

Sau này nếu có dịp tôi sẽ viết bài “Làm thế nào tôi đã tìm lại hết các con”.
Cháu trai 11 tuổi khi đến Mỹ được 4 năm thì gia đình nuôi nó họ đã dọn qua Thụy Sĩ, năm cháu 20 tuổi cháu đã có bằng kỹ sư điện hạng thủ khoa, cố gắng đi làm, gom góp tiền dành dụm gởi tiền về VN cho Mẹ, để mẹ tìm đường vượt biên cho anh nó, sau đó nó lấy được bằng MBA (Master of business Adiministration) hiện đang làm cho một công ty điện tử của Mỹ tại Thụy Sĩ.

Đứa con gái thứ ba, khi ra đi mới 9 tuổi cháu cũng lấy được bằng MBA và 3 bằng cấp về Financial. Hiện cháu đang làm President cho Credit service first Boston Corporation tại New York.

Cháu Huy khi ra đi được 7 tuổi, nay đã trở thành một bác sĩ ưu tú về Radiology hiện đang phục vụ tại một bệnh viện lớn ở San Francisco. Hiếu, khi đi cháu đươc 5 tuổi, đã tốt nghiệp đại học về nghành thương mãi, cháu hiện ở Colorado. Và Trúc là út nhất, khi đi cháu mới 3 tuổi, nay cháu cũng đã tốt nghiệp Master Computer Science ở Ohio.

Riêng thằng con trai lớn của tôi, nhờ tiền của em gửi về dể lo cho cháu vượt biên, cháu đã trải qua một cuộc hành trình đầy gian khổ, để đến Mỹ năm 1989. Khi nó còn ở VN, cháu chưa học hết bậc trung học. Vậy mà đến Mỹ khi đã 26 tuổi, cháu bắt đầu lại việc học với một ý chí mãnh liệt. Bẩy năm sau, cháu đã lấy được bằng bác sĩ nha khoa với hạng ưu.

Tôi quá đổi vui mừng khi đến Mỹ, nhìn lại thấy đàn con của mình đã thành công không đứa nào hư hỏng. Tôi viết lên bài này là để cám ơn các gia đình người Mỹ đã thay tôi chăm sóc các con tôi và không quên cám ơn hệ thống giáo dục của nước Mỹ đã tạo cơ hội và điều kiện cho các con tôi nói riêng và bất cứ người nào đến Mỹ, nói chung. Đã tới được nước Mỹ, dầu là dân tộc gì, dầu ở lứa tuổi nào, nếu họ muốn đến trường thì họ cũng thực hiện được ước muốn của mình..

Tôi nghĩ nếu tôi không liều lĩnh và quyết định để gởi các con tôi đi theo diện mồ côi thì có lẽ bây giờ chúng hãy còn ở lại VN và chắc chắn một điều là chúng nó không bao giờ có tương lai như ngày hôm nay.

Trương Lệ Chi
Tacoma 4-7-2001 MHLT chuyen

Image may contain: sky, airplane and outdoor
Image may contain: 4 people, child, wedding and indoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: 10 people, people sitting, child and indoor

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Gửi Con Vô Viện Mồ Côi Để Chúng Đi Mỹ - Trương Lệ Chi

Đây là câu chuyện đã xảy ra trong gia đình tôi, hoàn toàn sự thật.

Trước năm 1975, tôi có 6 đứa con khi ba chúng nó qua đời. Đứa lớn nhất 12 tuổi, đứa nhỏ nhất là 3 tuổi. Thân cô, thế cô, tôi làm sao sinh sống, làm sao lo nổi cho tương lai các con. Ba chúng mất đi, để lại cho tôi gánh trách nhiệm quá nặng, với cả ngàn câu hỏi không có câu trả lời. Giữa lúc quá khổ, tháng 3 năm 1974, tình cờ tôi được một bà bạn cho biết có một trung tâm từ thiện chuyên lo giúp trẻ mồ côi để các gia đình Mỹ nhận về làm con nuôi. Bà bạn tử tếø đã đích thân đưa tôi đến trung tâm từ thiện này.

Có hai trung tâm từ thiện mà tôi được biết là FCVN (Friend of children of VietNam) và “Welcome Home”. Khi tôi đến, họ cho tôi xem những tấm hình bằng cớ xác thật về những đứa trẻ Việt đã đến Mỹ và những gia đình Mỹ nhận làm con nuôi. Họ cũng cho tôi biết, khi các con tôi đến Mỹ, tôi vẫn có thể thường xuyên liên lạc được với chúng..

Sau một tuần suy nghĩ, tôi đã liều lĩnh quyết định gởi 6 đứa đứa con vào hai trung tâm trên. Tôi bắt đầu làm đơn. Khi thủ tục giấy tờ được xúc tiến thì tình hình chiến sự đất nước mình lúc đó còn sáng sủa lắm, từ Quảng Trị vào Saigon vẫn bình yên. Đến tháng 8-1974, cả hai trung tâm đều trả lời cho tôi biết là họ chỉ nhận 4 đứa nhỏ, còn 2 đứa lớn họ không nhận vì hai đứa này trên 10 tuổi. Thật ra, trong thâm tâm tôi, tôi chỉ muốn gởi hai đứa lớn thôi, còn bốn đứa nhỏ chúng còn quá nhỏ tôi không muốn xa lìa chúng.

Lúc này tình hình đất nước bắt đầu sôi động từ bờ Bến Hải vào Quảng Trị rời Huế Thừa Thiên Đà Nẳng vv...Tôi quyết định gởi 4 đứa nhỏ vào trung tâm FCVN, như vậy bên trung tâm Welcome home hãy còn 4 chỗ trống, tôi đã dùng khai sanh đứa 7 tuổi con trai cho thằng 11 tuổi, nhưng tôi không còn cách gì để tráo khai sanh cho thằng 12 tuổi được nữa.

Khi 5 đứa con đi rồi, tôi như người ngây dại, bao đêm không thể ngủ được. Nhà đang đông đảo, tiếng la hét đùa giởn của lũ nhỏ rộn ràng suốt ngày, nay bỗng quá yên tỉnh, quá vắng lặng, chỉ còn lại một mình tôi và cháu lớn. Đã bao lần tôi muốn vào trung tâm để xin lại 4 đứa con. Thôi thì chúng không có tương lai cũng được, đói khổ cũng được mà có mẹ có con.

Thời gian này tình hình chiến sự thật xáo trộn, những người từ Đà Nẳng ùn ùn vào Saigon tránh nạn Cộng Sản. Có lẽ những người Mỹ họ biết trước được những gì sẽ xảy ra, nghĩa là miền Nam bị bỏ rơi và Saigon đang bỏ ngỏ. Thế là họ không cho tôi vào gặp các con tôi. Chỉ ít lâu sau, báo chí loan tin Mỹ đang có kế hoạch di tản các trẻ mồ côi.

Ngày 1 tháng 3 năm 1975, có tin chuyến máy bay không lồ chở cả trăm trẻ mồ côi bị rớt, tất cả tử nạn. Tôi như người mất hồn, không biết các con tôi có trong chuyến bay đó không" Tất cả trời đất đều sụp đổ trước mặt tôi. Trong khi ấy, tôi còn lãnh thêm sự sỉ vả thậm tệ của gia đình nội lũ nhỏ và các bạn bè của chồng. Họ bảo tôi đem con bỏ chợ, một số người thì nói tôi đem con bán cho Mỹ để lấy tiền vv...

Sau chuyến bay rớt đo,ù tôi được người quen làm trong trung tâm FCVN cho biết là 4 đứa con tôi vẫn còn ở trong trung tâm chưa đi. Tôi vẫn chưa hoàn hồn. Còn thằng ở “Welcome Home” thì sao" Mãi sau này tôi mới được biết thằng con 11 tuổi đã rời khỏi VN trong chuyến bay cuối cùng của các trẻ mồ côi vào ngày 28 tháng 4 năm 1975.

Đã bao năm qua, chỉ nhớ lại, kể lại đến đây, nước mắt tôi đã ràn rụa. Tôi cũng được biết những gia đình họ gởi con đi như tôi, họ đều thất lạc và mất con. Khi chúng đi họ chia chúng ra làm ba gia đình Mỹ nhận chúng làm con nuôi và chúng nó ở ba tiểu bang khác nhau. Vì khi tới Mỹ, họ đã đổi hết tên họ của chúng và mình không biết chúng đi đâu và ở đâu.

Đến năm 1986 tình cờ tôi gặp được một sĩ quan của QLVNCH, ông này đã ở tù 8 năm Cộng Sản, khi được trả tự do về thì vợ ông ta đã đi lấy chồng khác. Thế là chúng tôi đã kết hôn và chính phủ Mỹ đã chấp thuận cho chúng tôi đến Mỹ theo diện HO vào tháng 7 năm 1990. Tại Mỹ, 16 năm sau khi rời bỏ lũ nhỏ, khi tôi gặp lại được các con tôi, chúng không còn nhớ lấy một tiếng Việt, còn tôi thì Anh văn quá nghèo nàn không đủ để diễn tả những xúc động của mình, tôi chỉ khóc và khóc.

Sau này nếu có dịp tôi sẽ viết bài “Làm thế nào tôi đã tìm lại hết các con”.
Cháu trai 11 tuổi khi đến Mỹ được 4 năm thì gia đình nuôi nó họ đã dọn qua Thụy Sĩ, năm cháu 20 tuổi cháu đã có bằng kỹ sư điện hạng thủ khoa, cố gắng đi làm, gom góp tiền dành dụm gởi tiền về VN cho Mẹ, để mẹ tìm đường vượt biên cho anh nó, sau đó nó lấy được bằng MBA (Master of business Adiministration) hiện đang làm cho một công ty điện tử của Mỹ tại Thụy Sĩ.

Đứa con gái thứ ba, khi ra đi mới 9 tuổi cháu cũng lấy được bằng MBA và 3 bằng cấp về Financial. Hiện cháu đang làm President cho Credit service first Boston Corporation tại New York.

Cháu Huy khi ra đi được 7 tuổi, nay đã trở thành một bác sĩ ưu tú về Radiology hiện đang phục vụ tại một bệnh viện lớn ở San Francisco. Hiếu, khi đi cháu đươc 5 tuổi, đã tốt nghiệp đại học về nghành thương mãi, cháu hiện ở Colorado. Và Trúc là út nhất, khi đi cháu mới 3 tuổi, nay cháu cũng đã tốt nghiệp Master Computer Science ở Ohio.

Riêng thằng con trai lớn của tôi, nhờ tiền của em gửi về dể lo cho cháu vượt biên, cháu đã trải qua một cuộc hành trình đầy gian khổ, để đến Mỹ năm 1989. Khi nó còn ở VN, cháu chưa học hết bậc trung học. Vậy mà đến Mỹ khi đã 26 tuổi, cháu bắt đầu lại việc học với một ý chí mãnh liệt. Bẩy năm sau, cháu đã lấy được bằng bác sĩ nha khoa với hạng ưu.

Tôi quá đổi vui mừng khi đến Mỹ, nhìn lại thấy đàn con của mình đã thành công không đứa nào hư hỏng. Tôi viết lên bài này là để cám ơn các gia đình người Mỹ đã thay tôi chăm sóc các con tôi và không quên cám ơn hệ thống giáo dục của nước Mỹ đã tạo cơ hội và điều kiện cho các con tôi nói riêng và bất cứ người nào đến Mỹ, nói chung. Đã tới được nước Mỹ, dầu là dân tộc gì, dầu ở lứa tuổi nào, nếu họ muốn đến trường thì họ cũng thực hiện được ước muốn của mình..

Tôi nghĩ nếu tôi không liều lĩnh và quyết định để gởi các con tôi đi theo diện mồ côi thì có lẽ bây giờ chúng hãy còn ở lại VN và chắc chắn một điều là chúng nó không bao giờ có tương lai như ngày hôm nay.

Trương Lệ Chi
Tacoma 4-7-2001 MHLT chuyen

Image may contain: sky, airplane and outdoor
Image may contain: 4 people, child, wedding and indoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: 10 people, people sitting, child and indoor

BẢN TIN MỚI NHẤT

Bệnh Mất Trí Nhớ

Hiện tượng mất trí nhớ thật ra không phải là một chứng bệnh, nhưng phải hiểu là một hội chứng bao gồm các vấn đề khó khăn trong việc nhớ và suy nghĩ.

Xem Thêm

NGƯỜI KHỔNG LỒ CÓ ĐÔI CHÂN ĐẤT SÉT : CÔNG NGHỆ TRUNG QUỐC.

Để đẩy mạnh tốc độ phát triển công nghệ, Trung Quốc thực hiện chiêu nhanh nhất và ít tốn kém nhất: Sao chép làm nhái của thiên hạ.

Xem Thêm

CÕI VẮNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Sóng xô nhẹ nỗi ngậm ngùi Hoá thân nhuyễn thể buồn trôi ốc thầm

Xem Thêm

BÀ MẸ TÂY

Xin gởi đến quý anh chị bài viết “Bà Mẹ Tây” hay “Thằng Tầu Con của Mẹ”của Dược sĩ Nguyễn Cát Thịnh

Xem Thêm

Chuyện về người phụ nữ được đặt tên cho Bệnh viện Từ Dũ

Sài Gòn từ xưa đến nay vẫn thường tự hào vì có một bệnh viện (BV) nổi tiếng cả nước: BV phụ sản Từ Dũ nằm trên đường Cống Quỳnh (Q.1).

Xem Thêm

Người phụ nữ nhân hậu

Pho tượng tạc hình một người phụ nữ đang ngồi trên cái ghế thấp, tay ôm một đứa bé đang ngả đầu vào người bà.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Sau khi lại gần Scarborough tàu chiến Mỹ nay qua eo biển Đài Loan

Ba T.T noi:"...Xin moi nguoi hay an tam..."Tuyet,chung ta da nam chac phan can,muon choi thi...choi.Con dao da thoc sau vao co hong,Nhat va Dai cung chung tay nam chat,dut co hong la doi tan tap a ! them loi ham he se pha dap Tam hiep san sang clean-up nhung chuong ngai can duong ra bien.Phen nay,thap bat quoc phan thay cho khong con la bat quoc nua con oi la con !Con dau nhung toan tinh dung dau the gioi quo tay gom thau moi nuoc?Khong mot ai muon chien tranh,tan pha va chet choc kinh khung,nhung neu tap va dong bon co tinh muon khoi mao mong DAI HAN,thi khong con duong nao hon la phai giai quyet mot lan cho xong cai gai nhu da giai quyet lien bang so-viet.

Xem Thêm

Đề bài :Ai là người đã giúp và tiếp tay cho phép China ????

Bill-Hilllary-Obama....va dong bon,qua la dang toi,toi phan quoc neu theo quyen sach nay la dung.Nhung neu co the,xin lan toi nguon coi cua nhung ong chu that su cua the gioi,(Tam Diem )bon ho da hoi hop,da quyet dinh duong di nuoc buoc,ai len ,ai xuong.Bill-Hill-Obama cung da duoc moi du hop va da biet la minh se thang cu,Tham vong mu quang de hai vao than vao dat nuoc.Ai la nguoi co the loi bon nay ra anh sang ? mot nhom nguoi tu xung la thong thai-khon ngoan nhat the gioi la nhung dai tu ban bao trum nen thuong mai-tai chanh cua the gioi Vay,ai la nguoi co the ha guc,dua bon nay ra xet xu vi la nguon coi cua chien tranh cua su ac bao phu trai dat,Ke chong chua,anti-christ!Phep la Trump da chung minh,nguoi lam duoc chuyen nay that binh thuong,so voi cac dai tu ban khac,ong ta chi la dom dom voi anh trang.Nhung ong ta da thang va cho du sau do voi bao nhieu bang chung nguy tao boi nhung ke cam dau cung khong ha guc duoc Trump+Pence.Ho da tin tuong vao dang Toi Cao va ho hanh xu cong viec hang ngay sau khi da hoi hop cau nguyen moi sang som khi bat dau lam viec.The luc cua ke ac da bao trum trai dat,va thoi gian dang Tao Hoa cho chung de trac Nghiem con cai cua dang Toi cao da sap het,ngai lay lai va thanh tay nhung ke ac va phan thuong cua chung la ho lua chang he tat.Thanh kinh bao the,ban tin khong ?

Xem Thêm

Đề bài :Chuyên gia kinh tế: Tổng thống Trump sẽ thắng thế trong cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung

Cam on chua ! toi da bo phieu dung ! khong phai an han vi la phieu cua minh Tong Thong ! ong hay lam nhung gi ma ong da hoach dinh,nhung gi ma ong da hua trong dien van nham chuc cua ong.Toi cung hanh phuc voi ong nua. GOD BLESS YOU,Mr. Trump !

Xem Thêm

Đề bài :“Hậu sanh khả úy” - Lỗ trí Thâm

Ngo Ky...Ngo Ky noi dung do chu ,nhung ma dung theo nghia den cua y " cac anh danh dam nhu con cac…" con cac cua y moi lan xong tran thi….qua tinh nhu con cac cua ngo ky.co nhan co cau " nhan sao vat vay./.

Xem Thêm

Đề bài :Người Mẹ Thời Chiến - Cổ Tấn Tinh Châu

"....Hon tu si gio u u thoi mat chinh phu,trang doi doi soi, chinh phu,tu si may nguoi? Nao ai mac mat,nao ai goi hon..." chinh phu ngam.

Xem Thêm

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài : ÂU-CHÂU LIÊN QUAN TỚI TT TRUMP CỦA HOA KỲ !

HAY MO MAT RA NHIN-XEM-DOC Hoi cac vi dang con Lua,cac vi u me vach la tim sau,vu oan gia hoa,But nha khong thieng thi sao dua hang xom no hoan ho doi dat nuoc cua ho duoc nhu TRUMP ? Hay mo mat nhin,doc lai va so sanh dat nuoc bay gio va 02 nam truoc !!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Trump: ‘Trung Quốc bị đánh rất đau’

Bay gio la luc phai sua soan thuc hanh chat voi bach tuoc cua cac nuoc da de cho tau nhap hang vao roi dong moc san xuat tai nuoc do de nhap khau vao My.Hay giu nguyen hien truong va mo them con duong hep nay nua la chac an nhu bap ngai T.T a ! No con cung cua moi chi run run chua do xap,hay cho no do xup quy xuong xung than.Nhung cung can than,no se keo be,ket dang voi vai voi bach tuoc lam kho de nhu thang tai xe nam my o san sau nha minh.GOD BLESS YOU & AMERICA.

Xem Thêm

Đề bài :KÝ ỨC KHÔNG QUÊN: JOE BIDEN --- (Tác giả: Tôn Nữ Hoàng Hoa)

Mấy tên tị nan Vịt Cộng ở Southern California đừng quên tên “Sleepy Joe” nha.

Xem Thêm

TIN MỚI

Chuyện về người phụ nữ được đặt tên cho Bệnh viện Từ Dũ

Sài Gòn từ xưa đến nay vẫn thường tự hào vì có một bệnh viện (BV) nổi tiếng cả nước: BV phụ sản Từ Dũ nằm trên đường Cống Quỳnh (Q.1).

Xem Thêm

Người phụ nữ nhân hậu

Pho tượng tạc hình một người phụ nữ đang ngồi trên cái ghế thấp, tay ôm một đứa bé đang ngả đầu vào người bà.

Xem Thêm

Alexandre Yersin: Người ‘khai sinh’ Đà Lạt và tìm ra vi trùng dịch hạch

Cuộc đời nhà bác học Alexandre John Emeli Yersin như một huyền thoại, nhưng người dân Nha Trang vẫn gọi Yersin là “ông Năm” – rất gần gũi và thiện cảm.

Xem Thêm

DÒNG SÔNG MỊT MÙ. & BUỒN LẮM CHỨ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Kỷ niệm trôi lênh đênh Trên dòng sông mịt mù

Xem Thêm

Đọc báo Vẹm: Khối tài sản 'khủng' của Hồ Ngọc Hà -Thạch Anh

Lăn lộn bán đủ mọi thứ xong khoe của, tuy nhiên không dấu được vẻ trọc phú, quê muà.

Xem Thêm

Thơ Ý Nga (23.5.2019: Nằm Bệnh Nhớ Mẹ)

Bên này lạnh, con thèm một tô cháo Không làm sao lục nồi chảo tự lo Những cơn ho theo cơn sốt dày vò

Xem Thêm

Những nước nào chặn công nghệ 5G của Trung cộng?

Hoa Kỳ đã đi đầu trong nỗ lực hạn chế sử dụng thiết bị Huawei trong mạng di động 5G, với lý do các vấn đề bảo mật nghiêm trọng.

Xem Thêm

Donald John Trump - Ông là ai ?

Là một người hay gây gổ, hay cáo buộc, đổ lỗi cho bất cứ ai không đồng ý với mình và bất tín trong hành động lẫn lời nói

Xem Thêm

Thủ tướng Anh Theresa May thông báo từ chức - Thanh Phương

Ngày 24/05/2019, trong một bài diễn văn ngắn, với giọng xúc động, gần như không cầm được nước mắt, thủ tướng Anh Thereasa May thông báo sẽ từ chức chủ tịch đảng Bảo Thủ,

Xem Thêm

Poule de luxe - Việt Nhân

(HNPĐ) Đã là thời đại của tay hoang dâm được phong thánh

Xem Thêm