Mỗi Ngày Một Chuyện

MỘT NĂM TRÔI QUA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...

         

     MỘT NĂM TRÔI QUA  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Một năm trôi qua rồi, tôi thấy nó dài như một ...thế kỷ. Anh sẽ bảo rằng: Chúng ta chưa người nào sống tới trăm tuổi, mà sao biết được cái thế kỷ nó dài thế nào. 

Thế anh có biết hôm xưa, năm ngoái thôi, khi mình ngồi đợi cô y tá ở văn phòng bác sĩ Vĩnh Khiêm chuyên trị tim mạch nơi thủ đô tị nạn Bolsa, có một người lạ hoắc, tức là chưa từng gặp bao giờ, mỉm cười hỏi thăm mình: 

" Tôi xin lỗi, có phải 60 năm trước, chị ở Hải Phòng ? " 

Mình ngạc nhiên hết sức, là vì ai hỏi câu đó, phải rơi vào 2 trường hợp: 

Có chút thân tình hay quen tên mình, nên nghe ra mới hỏi thăm thôi.

Hoặc mình còn lại một chút gì ngờ ngợ trên nhân dáng cũ quá rồi, mà tình cờ họ nhận ra vậy . 

 Với một hình hài quá lâu đời, bắt buộc phải đổi thay, sa sút vv...nhất là tôi gầy ốm, chứ có phong độ gì đâu, để có thể ánh mắt hay nụ cười còn sót lại chút xíu của 60 năm " ago" . 

 

Tôi ngẫm nghĩ,  khi mình còn niên thiếu ở Hải Phòng, mình chẳng hề vấp váp vào một lỗi lầm gì, thì có chi mà " ngán " ai chớ, tôi gật đầu vui vẻ trả lời: 

Dạ 60 năm trước, có ở Hải Phòng. 

Người đó hỏi tiếp : 

" Nhà chị ở đường Tám Gian, số 112 A ? "

Chu choa, sao mà biết rõ thế nhỉ, bây giờ thì tôi bắt buộc phải thận trọng: 

Đó là nhà ba má tôi. Ngôi nhà gạch đúc lớn, quét vôi mầu hồng, trên mái phía mặt tiền, có hình nửa mặt trời màu đỏ với những tia sáng mầu hồng thắm ... Tôi trả lời hơi dè dặt:

Vâng, đúng số 112 A Tám Gian là nhà ba tôi. 

Chưa kịp nói thêm gì, thì người hỏi tiếp, như là sợ tôi còn quên gì :

" Nhà chị ở trên lầu, dưới nhà là hiệu may tây lớn, Tuy, tên hiệu may ..." 

Đúng thế, ba tôi cho ông Tuy thuê  mở tiệm may Âu phục . 

 

Bấy giờ người hỏi mới xuống giọng trầm một chút: 

" Trong số những người thợ may cùa nhà may Tuy, có anh Nghị học may, sau đi học, đỗ đạt, di cư vào Nam, ra đi làm, thường nhắc tới chị ..." 

Ố ô lạ quá, mình có biết ai là Nghị trong cái tiệm may tây mà ba mình cho thuê đâu. 

Hơn nữa còn tuổi thiếu niên, đi Phật Tử trong cái đoàn oanh vũ, bèn trả lời ông hỏi thăm đó: 

Tôi có 3 chị em lận, chắc ông Nghị đó biết 2 chị tôi, chớ tôi có thấy ai nói gì với tôi đâu. 

Người hỏi cứ nói băng băng, như mới rời Hải Phòng hôm qua vậy . 

" Anh Nghị nói tên chị : Cao Mỵ Nhân, ở nhà gọi là Mỵ " 

Thì đúng vậy, nhưng tôi không biết ông Nghị như ông nói. 

Thế bây giờ ông ấy đang ở đâu thưa ông? 

 

Ôi tiếc quá, nếu được gặp chị sớm hơn ít năm nhỉ ? Anh ấy đã mất...

" Trời, buồn quá hả? " 

Không biết tôi có buồn thật không, chứ nghe tin ai mất thì cũng buồn. Ông ta, người hỏi thăm, nhìn tôi đăm đăm, như thấy có vẻ gì bình thản quá . 

Mà bình thản suốt 60 năm nay, vì chết nỗi tôi có thực sự biết hay nhớ ai tên Nghị ở Hải Phòng bao giờ. 

Tôi cám ơn ông khách bạn ông Nghị, rồi thản nhiên ra về . Ông ta đi cùng một bạn gái của tôi, may tôi còn  chút lịch sự tối thiểu, là đã hỏi được quý danh ông.

Bởi vì không gì bất lịch sự cho bằng nói chuyện với khách cả giờ đồng hồ, mà vẫn không hỏi thăm tên người ta. 

Phong tục tây phương lúc nào cũng ngang bằng sổ ngay, hai người đối thoại lúc nào cũng xưng danh trước. 

Thí dụ bà hàng xóm nhà tôi muốn hỏi tôi việc chi, mà lâu quá tôi quên, nhưng tôi không thể quên bà ấy mới bước vô sân nhà tôi, đã tự giới thiệu : 

Hello, tôi là Nancy, tôi muốn hỏi thăm bà vv...

 

60 năm hơn, rời xa đất bắc, chưa có thời gian nào mình ngồi sững sờ, thẫn thờ luyến tiếc, dù rằng nơi xa xăm ấy, còn có nấm mộ của mẹ mình, tất nhiên là làm sao chăm sóc được. Mình cũng không nhớ nhung gì ngôi làng nhỏ, có con sông nhỏ...con sông chạy sát bên bờ cái nghĩa trang cũng nhỏ bé của ngôi làng ...

Nhưng cho dù ở những nơi khác, tất cả có lớn to hơn, như làng lớn, con sông dài, nghĩa trang rộng, vv...ngàn năm sau cũng chưa chắc tất cả ở nguyên vị trí cũ. 

Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...

Chuyện của 60 năm trước đã vậy, không còn mối xúc cảm thiêng liêng ...nếu giữ được, chắc chỉ còn là Kỷ niệm . 

 

Thế thì với anh, một năm qua, đang không phải kỷ niệm, mà càng không phải dĩ vãng, bởi thời gian đang nối dài dĩ vãng, cho dài hơn năm tháng có nhau...

Vẫn biết có nhau, song le không phải tất cả là của mình, để xây dựng một lầu thơ bất biến, giữ ảnh hình anh cho tới tít tắp muôn sau. 

Đã thế cái không gian cứ bàng bạc thêm mỗi ngày, làm sao giữ vẹn được mầu chung thuỷ hôm nay...

Vậy thì một năm vui quá độ, hay buồn lê thê, hay không chi cả như anh thường nhắc tới, không chi cả, cuộc sống muôn hình vạn trạng, không còn thì giờ vướng mắc ưu tư, hãy trả không gian về cho đại ngã, và thời gian cho tiểu ngã yêu chiều. 

Mỗi người mỗi xử dụng thời gian theo cách riêng của họ . 

Một năm, cứ xem như anh bận rộn quá...

Một năm, cứ xem như mình rảnh rang quá ...

Một năm đừng đặt nặng vấn đề...sẽ làm gì, làm cho ai, đừng nhé, bởi sẽ không chi cả ở cuộc đời này. 

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

MỘT NĂM TRÔI QUA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...

         

     MỘT NĂM TRÔI QUA  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Một năm trôi qua rồi, tôi thấy nó dài như một ...thế kỷ. Anh sẽ bảo rằng: Chúng ta chưa người nào sống tới trăm tuổi, mà sao biết được cái thế kỷ nó dài thế nào. 

Thế anh có biết hôm xưa, năm ngoái thôi, khi mình ngồi đợi cô y tá ở văn phòng bác sĩ Vĩnh Khiêm chuyên trị tim mạch nơi thủ đô tị nạn Bolsa, có một người lạ hoắc, tức là chưa từng gặp bao giờ, mỉm cười hỏi thăm mình: 

" Tôi xin lỗi, có phải 60 năm trước, chị ở Hải Phòng ? " 

Mình ngạc nhiên hết sức, là vì ai hỏi câu đó, phải rơi vào 2 trường hợp: 

Có chút thân tình hay quen tên mình, nên nghe ra mới hỏi thăm thôi.

Hoặc mình còn lại một chút gì ngờ ngợ trên nhân dáng cũ quá rồi, mà tình cờ họ nhận ra vậy . 

 Với một hình hài quá lâu đời, bắt buộc phải đổi thay, sa sút vv...nhất là tôi gầy ốm, chứ có phong độ gì đâu, để có thể ánh mắt hay nụ cười còn sót lại chút xíu của 60 năm " ago" . 

 

Tôi ngẫm nghĩ,  khi mình còn niên thiếu ở Hải Phòng, mình chẳng hề vấp váp vào một lỗi lầm gì, thì có chi mà " ngán " ai chớ, tôi gật đầu vui vẻ trả lời: 

Dạ 60 năm trước, có ở Hải Phòng. 

Người đó hỏi tiếp : 

" Nhà chị ở đường Tám Gian, số 112 A ? "

Chu choa, sao mà biết rõ thế nhỉ, bây giờ thì tôi bắt buộc phải thận trọng: 

Đó là nhà ba má tôi. Ngôi nhà gạch đúc lớn, quét vôi mầu hồng, trên mái phía mặt tiền, có hình nửa mặt trời màu đỏ với những tia sáng mầu hồng thắm ... Tôi trả lời hơi dè dặt:

Vâng, đúng số 112 A Tám Gian là nhà ba tôi. 

Chưa kịp nói thêm gì, thì người hỏi tiếp, như là sợ tôi còn quên gì :

" Nhà chị ở trên lầu, dưới nhà là hiệu may tây lớn, Tuy, tên hiệu may ..." 

Đúng thế, ba tôi cho ông Tuy thuê  mở tiệm may Âu phục . 

 

Bấy giờ người hỏi mới xuống giọng trầm một chút: 

" Trong số những người thợ may cùa nhà may Tuy, có anh Nghị học may, sau đi học, đỗ đạt, di cư vào Nam, ra đi làm, thường nhắc tới chị ..." 

Ố ô lạ quá, mình có biết ai là Nghị trong cái tiệm may tây mà ba mình cho thuê đâu. 

Hơn nữa còn tuổi thiếu niên, đi Phật Tử trong cái đoàn oanh vũ, bèn trả lời ông hỏi thăm đó: 

Tôi có 3 chị em lận, chắc ông Nghị đó biết 2 chị tôi, chớ tôi có thấy ai nói gì với tôi đâu. 

Người hỏi cứ nói băng băng, như mới rời Hải Phòng hôm qua vậy . 

" Anh Nghị nói tên chị : Cao Mỵ Nhân, ở nhà gọi là Mỵ " 

Thì đúng vậy, nhưng tôi không biết ông Nghị như ông nói. 

Thế bây giờ ông ấy đang ở đâu thưa ông? 

 

Ôi tiếc quá, nếu được gặp chị sớm hơn ít năm nhỉ ? Anh ấy đã mất...

" Trời, buồn quá hả? " 

Không biết tôi có buồn thật không, chứ nghe tin ai mất thì cũng buồn. Ông ta, người hỏi thăm, nhìn tôi đăm đăm, như thấy có vẻ gì bình thản quá . 

Mà bình thản suốt 60 năm nay, vì chết nỗi tôi có thực sự biết hay nhớ ai tên Nghị ở Hải Phòng bao giờ. 

Tôi cám ơn ông khách bạn ông Nghị, rồi thản nhiên ra về . Ông ta đi cùng một bạn gái của tôi, may tôi còn  chút lịch sự tối thiểu, là đã hỏi được quý danh ông.

Bởi vì không gì bất lịch sự cho bằng nói chuyện với khách cả giờ đồng hồ, mà vẫn không hỏi thăm tên người ta. 

Phong tục tây phương lúc nào cũng ngang bằng sổ ngay, hai người đối thoại lúc nào cũng xưng danh trước. 

Thí dụ bà hàng xóm nhà tôi muốn hỏi tôi việc chi, mà lâu quá tôi quên, nhưng tôi không thể quên bà ấy mới bước vô sân nhà tôi, đã tự giới thiệu : 

Hello, tôi là Nancy, tôi muốn hỏi thăm bà vv...

 

60 năm hơn, rời xa đất bắc, chưa có thời gian nào mình ngồi sững sờ, thẫn thờ luyến tiếc, dù rằng nơi xa xăm ấy, còn có nấm mộ của mẹ mình, tất nhiên là làm sao chăm sóc được. Mình cũng không nhớ nhung gì ngôi làng nhỏ, có con sông nhỏ...con sông chạy sát bên bờ cái nghĩa trang cũng nhỏ bé của ngôi làng ...

Nhưng cho dù ở những nơi khác, tất cả có lớn to hơn, như làng lớn, con sông dài, nghĩa trang rộng, vv...ngàn năm sau cũng chưa chắc tất cả ở nguyên vị trí cũ. 

Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...

Chuyện của 60 năm trước đã vậy, không còn mối xúc cảm thiêng liêng ...nếu giữ được, chắc chỉ còn là Kỷ niệm . 

 

Thế thì với anh, một năm qua, đang không phải kỷ niệm, mà càng không phải dĩ vãng, bởi thời gian đang nối dài dĩ vãng, cho dài hơn năm tháng có nhau...

Vẫn biết có nhau, song le không phải tất cả là của mình, để xây dựng một lầu thơ bất biến, giữ ảnh hình anh cho tới tít tắp muôn sau. 

Đã thế cái không gian cứ bàng bạc thêm mỗi ngày, làm sao giữ vẹn được mầu chung thuỷ hôm nay...

Vậy thì một năm vui quá độ, hay buồn lê thê, hay không chi cả như anh thường nhắc tới, không chi cả, cuộc sống muôn hình vạn trạng, không còn thì giờ vướng mắc ưu tư, hãy trả không gian về cho đại ngã, và thời gian cho tiểu ngã yêu chiều. 

Mỗi người mỗi xử dụng thời gian theo cách riêng của họ . 

Một năm, cứ xem như anh bận rộn quá...

Một năm, cứ xem như mình rảnh rang quá ...

Một năm đừng đặt nặng vấn đề...sẽ làm gì, làm cho ai, đừng nhé, bởi sẽ không chi cả ở cuộc đời này. 

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Nghệ thuật đàm phán của Trump khi đối đầu với Bắc Hàn

ông vẫn nhắc lại đường lối ngoại giao “sẵn sàng quay lưng đi” của mình rằng, nếu họ không thiện chí, chúng ta không đàm phán.

Xem Thêm

Khi nào các bộ phận trong cơ thể con người bắt đầu thoái hóa?

Tim suy thoái ở tuổi 40 ! Tức là sau 40 tuổi tim của mình không bơm máu đủ cho các bộ phận "lớn-nhỏ" trong cơ thể.

Xem Thêm

ĐÃ LÂU RỒI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Em đã khép môi trinh chờ nắng tắt Đón trăng khuya vào mộng mị mơ hồ

Xem Thêm

Ông Trump chứng tỏ là tổng thống chống phá thai dũng cảm nhất trong lịch sử nước Mỹ

Ông Trump đang làm tất cả mọi thứ trong quyền lực của mình để bảo vệ những mạng sống đó. Đây chính là lý do tại sao những người bảo thủ ủng hộ chống phá thai, gắn bó với ông ấy, ông Thiessen kết luận

Xem Thêm

Những ly cà phê 3D đẹp ngoài sức tưởng tượng.

Cũng OK, không xuất sắc lắm, không biết có được sạch sẽ không?

Xem Thêm

Phát hiện bản đồ của Trung Quốc không có Hoàng Sa- Trường Sa,

Tấm bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ”do Trung Quốc xuất bản năm 1905 chỉ rõ lãnh thổ Trung Quốc dừng lại ở đảo Hải Nam.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Cảnh sát Đức truy nã tướng công an Đường Minh Hưng

Cong san VN co tai chat mat xich,muon truy na gi thi truy:Ong DEO so"bat qua,ke chu muu bi dung xe-bi cancer...chet bat dac ky tu la em chuyen.Bon no la CS va ba thu tuong Duc cung la cuu Bi thu thi cac thu thuat,nao ma ho khong biet?cho xem...

Xem Thêm

Đề bài :HẠ NHỤC - ĐẦY ĐỌA NGƯỜI DÂN

Theo tôi nghĩ để lật đỗ cs ngày nay thì chỉ co cách hy sinh một đổi môt. Cách mạng Tunesia thành công do người sinh viên can đảm tự thiêu để đánh động lương tâm và đánh thức sức mạnh đang bị dồn nén trong người dân Tunesia. Dân Việt Nam ngày nay cũng đang bị dồn nén đến tận cùng rồi, chỉ cần đóm lửa nhỏ để vựt lên cơn bảo lửa. Đóm lửa đó bây giờ nang nầm trong tay của các anh lính gia đình nghèo bị bắt bi nghĩa vụ . Các anh chỉ là con chốt thí cho bọn cường quyền CS khi có chiến tranh như trước 1975 và chúng chỉ lo cướp đất của người dân trong đó có đất cửa gia đình hoặc người thân cửa các anh ,rồi đem bán cho Tàu. Hảy làm đóm lửa nhỏ bằng cách dùng súng bắn vào những tên sĩ quan theo đảng chỉ làm theo đảng để hại đất nước này. Nếu như tất cả người lính như các anh đều làm được việt đó tự mình không cần ai chỉ huy cả, tự hy sinh thì ngọn bảo lửa sẻ bùng cháy và đốt tàn rụi bọn cs bán nước. Đừng mong chờ ai cả mà tự mình hy sinh như những người linh Cộng Hòa đã hy sinh. Từng người lính sẳn sàng hy sinh mình thì Việt nam còn có hy vọng vượt ra khỏi vòng nô lệ tàu sẻ đến trong năm 2020. Sự hy sinh của các anh sẻ đi vào lịch sử như bao Anh Hùng Vô Danh được TỔ Quốc Ghi Ơn.Đừng chờ đợi ai cả tự mình hành động rồi sẻ thấy một phòng trào bộc phát lang rộng thì cộng sản sẻ tiêu tan. Không có cuộc cách mạng nào thành công mà không có hy sinh.

Xem Thêm

Đề bài :Cựu đặc vụ CIA nghi bị Trung Quốc mua chuộc với 100.000 USD

Phản bội Tổ Quốc thì lãnh án nhẹ nhất là chung thân.Tất cả người Tàu sông rải rác trên thế giới nhiều hay ít đều sẵn sàng hợp tác với Lục Địa Tàu.Đó là lý do ko ai muốn tin người Tàu.

Xem Thêm

Đề bài :Du khách Tàu, áo "lưỡi bò" và sự hèn hạ quen thuộc!

Day la cai gia CSVN va dan VN phai tra khi CS phai nho va TC giup do danh chiem mien Nam. Chiem duoc mien Nam, VN khong co them lanh tho dat dai, nhung lai phai nhuong bien Dong va dat bien gioi ai Nam Quan cho TC. Nguoi CS Kho^n nha` da.i cho.

Xem Thêm

Đề bài :"Nói chuyện với một cựu Trung đội Trưởng Nghĩa Quân."

Sau dao chanh, cac tuong tu phong chuc lan nhau, VNCH co gan 100 tuong. VNCH chi can mot (1) ong tuong chiu o lai cam sung chien dau voi quan si den ngay 5 thang 6 nhu ong Trung doi truong Nghia Quan nay thi the gioi se khong che bai VNCH buong sung dau hang qua som, va nhung nguoi bi ket lai co them thi gio tron di khangchien phuc quoc hay dua gia dinh di tan. Sang ngay 30-4 nhieu cap chi huy va quan linh du tinh rut ve mien Tay tiep tuc chien dau, nhung mien Tay cap lanh dao buong xuoi tu van, chi con dai ta HNC cua Chuong Thien, chong duoc vai ngay. Cac tuong VNCH cam sung chong Cong San rat te, khong co My thi chi co nuoc rut lui hay dau hang, nhung cam sung dao chanh hay bien loan mien Trung chong lai quan VNCH thi rat gioi.

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Mỹ cam kết Kim Jong Un sẽ không chịu số phận của Kadhafi - Tú Anh

Giet Kadafi la cai bat nhan va ngu dot cua Obama va Hillary Clinton. Kadafi da thoa thuan tu bo vu khi nguyen tu voi TT Bush thi phai giu loi hua, nhung Obama boi tin, lat do. Saddam cung tuan lenh LHQ pha bo cac phi dan va vu khi, nhung roi TT Bush Jr. lai tan cong giet chet Saddam. Kim Un bay gio khong ngu dai de bi My gat nhu ho lam o Iraq va Libya. Bush va Obama da lam mat long tin cay cua the gioi va lam kho khan cho TT Trump thuong thuyet voi Kim Un. (My cung boi tin voi VNCH nam 1975, tu choi vien tro mot doi mot cho VNCH)

Xem Thêm

Đề bài :12 điều "khủng khiếp" về Trung Quốc có thể bạn chưa bao giờ biết

"den nam 2020 co khoang tu 30 den 40 trieu dan ong khong lay duoc vo... Vay ma bon no de nghi tu nam 1973 dua 10 trieu phu nu Tau den My de sanh con...May nguoi THICH TAU va UNG HO TAU sao khong mo mat ra nhin thay su that hien nhien nay:mang gai tau sang My de TAM AN DAU chiem My ma khong ton mot vien dan,mot it nuoc mieng,Bon nay von man ro ru trong mau,trong gene cua no,toi the ky 21 nay ma con an thit lan nhau,thi no la hang nguoi gi...

Xem Thêm

Đề bài :Bí mật được tiết lộ: Lý do thực sự khiến Mỹ rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran?

Thằng bán than làm tổng thống nó đã bán đứng đất nước cho hồi giáo ! Yêu cầu chính quyền Hoa kỳ truy tố nó ra trước pháp luật luôn cả con me Hilary và thanh tra tài sản của chúng nó.

Xem Thêm

TIN MỚI

Nghệ thuật đàm phán của Trump khi đối đầu với Bắc Hàn

ông vẫn nhắc lại đường lối ngoại giao “sẵn sàng quay lưng đi” của mình rằng, nếu họ không thiện chí, chúng ta không đàm phán.

Xem Thêm

Khi nào các bộ phận trong cơ thể con người bắt đầu thoái hóa?

Tim suy thoái ở tuổi 40 ! Tức là sau 40 tuổi tim của mình không bơm máu đủ cho các bộ phận "lớn-nhỏ" trong cơ thể.

Xem Thêm

ĐÃ LÂU RỒI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Em đã khép môi trinh chờ nắng tắt Đón trăng khuya vào mộng mị mơ hồ

Xem Thêm

Ông Trump chứng tỏ là tổng thống chống phá thai dũng cảm nhất trong lịch sử nước Mỹ

Ông Trump đang làm tất cả mọi thứ trong quyền lực của mình để bảo vệ những mạng sống đó. Đây chính là lý do tại sao những người bảo thủ ủng hộ chống phá thai, gắn bó với ông ấy, ông Thiessen kết luận

Xem Thêm

Những ly cà phê 3D đẹp ngoài sức tưởng tượng.

Cũng OK, không xuất sắc lắm, không biết có được sạch sẽ không?

Xem Thêm

Phát hiện bản đồ của Trung Quốc không có Hoàng Sa- Trường Sa,

Tấm bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ”do Trung Quốc xuất bản năm 1905 chỉ rõ lãnh thổ Trung Quốc dừng lại ở đảo Hải Nam.

Xem Thêm

Hoàng gia sinh tại Anh chỉ tốn bằng một người bình thường tại Mỹ

Sự ra đời của một vị hoàng tử hoặc công chúa luôn luôn được đón chào rầm rộ không những bởi dân chúng sở tại mà còn cả bởi báo chí quốc tế nữa.

Xem Thêm

Cái lưỡi bò - Việt Nhân

(HNPĐ) Các cuộc tranh chấp của các nước vùng Đông Á với TQ ở biển Đông

Xem Thêm

Mỹ cảnh báo nhân viên ở TQ về 'âm thanh lạ'

Người này nói đã bị "những cảm giác thoáng qua, mờ nhạt nhưng bất thường về âm thanh và cảm giác bị ù tai", theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao.

Xem Thêm

CUNG KIẾM BUỒN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình như tất cả không ai tha thứ cho cái tên gọi là " BÊN CƯỚP CUỘC ", tất nhiên ai quên được hành trình 43 năm qua. Và, tất nhiên còn nhiều tiếng thở dài khi cùng nhớ những gì bị cướp đoạt .

Xem Thêm