Truyện Ngắn & Phóng Sự

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của tác giả Bà Đầm Xòe Phạm Thành vừa phát hành ngày 30.4.2017 bởi NXB Giao Chỉ bên Hoa Kỳ và trên mạng amazon.com.

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của tác giả Bà Đầm Xòe Phạm Thành vừa phát hành ngày 30.4.2017 bởi NXB Giao Chỉ bên Hoa Kỳ và trên mạng amazon.com.

Mẹ tôi -Hình có tính chất minh họa.

“Ngày mẹ tôi mất là một ngày nắng nóng khốc liệt, áng chừng nhiệt độ ngoài trời phải lên tới bốn ba độ C. Trời lại không có một tí gió nào. Người đến chia buồn tấp nập. Nhà chật. Con cháu lại đông. Họ hàng thân quen cũng lắm. Ai cũng ngậm ngùi, ai cũng thương xót cho mẹ tôi.

Đảng trưởng Hò Văn Đản và đám đồng chí tham mưu bộ hạ cũng theo ông ta đến chia buồn, phúng viếng. Mặt đảng trưởng Hò Văn Đản lầm lì, đanh đanh như lửa trời đang thiêu đốt. Đôi con mắt ông ta đen đen, nhoè nhoè như hạt đỗ quốc ninh nhừ. Ông ta thắp hương, bái lạy, mồn suýt xoa nói lời gì đó. Ông ta cầu khấn những gì? Không biết. Nhưng mắt ông ta cũng ươn ướt. Lần đầu tiên tôi thấy trên mắt ông ta có nước ươn ướt.

Ông ta khóc chăng? Ông ta cũng biết khóc thật chăng? Rõ ràng, mặt ông ta tai tái, không đỏ hồng như lần ông ta đưa khăn mùi xoa lên thấm thấm vào mắt khi xin lỗi đồng bào về những oan sai giết người, cướp của trong Cải cách ruộng đất những năm trước đây. Đinh ninh ông ta khóc thật. Tôi liền sợ ông ta lầm nhầm ra mồm những lời thống thiết:

“Ối! Thím ơi là thím ơi! Tôi xin lỗi thím”.

Gọi mẹ tôi là thím, vì Hò Văn Đản thuộc cành trên bên họ ngoại xa của bà cố ngoại nhà tôi. Tuổi ông ta cũng ngang ngang với tuổi mẹ và cha tôi.

Thỉnh thoảng mẹ tôi cũng có kể:

“Hồi nhỏ, mẹ cùng học chung lớp với Hò Văn Đản. Thằng đó, học kém lắm, không thế bằng mẹ được. Chữ hắn viết bao giờ cũng sai be, sai bét, chỉ được cái hóng hớt, liếm miệng người khác là tài. Ai nói nói câu gì hay hay, là lạ, hắn liếm lấy liền. Nhờ hắn là đàn ông, đi đây đi đó nhiều, làm cán bộ, lên xã, lên huyện, lên tỉnh, lên trung ương, mới có thể ăn nói lưu loát như thế. Cứ ru rú ở nhà quê như mẹ, hắn cũng chỉ là thằng đọc chưa thông, viết chưa thạo, cắp trộm, giang hồ mãn kiếp mà rồi”.

Cũng như đảng trưởng Hò Văn Đản, đám tham mưu đồng chí bộ hạ của ông ta cũng tỏ ra thành kính trước quan tài của mẹ tôi. Tôi cũng rất sợ mẹ tôi đạp bung tấm ván thiên quan tài, vùng dậy, ngồi lên, than thở một đời lao khổ, không biết no bụng là gì với bọn chúng. Tôi lẩm nhẩm ở trong miệng. “Mẹ ơi! Mẹ hãy nằm yên trong đó đi. Ở trong đó mát hơn ở ngoài này nhiều, mẹ ạ. Nếu bọn chúng khấn đểu, mẹ hãy làm cho bọn chúng động kinh, méo mồm đi là được”.

Thật lòng tôi không muốn. Nhưng kìa, khi hương của bọn chúng bén cháy được một đoạn, tấm ván thiên ở quan tài mẹ tôi bỗng kêu lách bách, rồi từ từ thóat khỏi quan tài, nhẹ nhàng dâng cao, dâng cao lên. Từ trong quan tài, mẹ tôi ngồi bật dậy, đứng thẳng người lên, những tấm vải liệm bục ra, rơi xuống lả tả.

Một người phụ nữ có khuôn mặt bầu bầu, hai má hồng hồng, có đôi mắt hình quả cau non xanh, có mái tóc dài, đen như gỗ mun, có đôi bầu vú như hai quả dừa to, không kém gì vú của mợ Cúc, bám vững chắc trên bộ ngực nở nang, đôi vai tròn, đôi bàn tay mập mạp, eo bụng, tấm lưng thon thả, vững chải trên đôi chân dài, mập mạp như đùi của dế mèn hiện ra. Mẹ tôi không khác gì Triệu Bà thuở tuổi hai mươi cưỡi voi, đánh cồng ra trận.

Ngạc nhiên.

Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ tôi có một thân hình khỏe mạnh, đẹp đẽ như vậy. Hẳn đây là hình ảnh thời thanh xuân của mẹ tôi. Ngược hoàn toàn với thân thể mà tôi biết từ khi mẹ sinh ra tôi. Đó là một thân thể còm nhom, nhếch nhác với hai bầu vú vàng ệch, nhão nhoẹt, lòng thòng bám trên tấm ngực gầy như hai quả mướt sơ già.

Ngạc nhiên hơn, khi thấy mẹ tôi vung tay chỉ thẳng vào mặt đảng trường Hò Văn Đản và mấy đồng chí hạ bộ đi theo:

“Bọn bay là một lũ khốn nạn. Bọn bay là người hay là chó mà đang tay “Gắp lửa bỏ tay người”, “Ngậm máu phun người”[1]. Chồng tao tội gì mà bọn bay nay bắt, mai giam, kia tù. Trời tru, đất diệt hết bọn bay đi”.

Bọn Hò Văn Đản tái mặt run sợ, mắt liền trợn ngược lên, miệng méo xệch đi, chân nọ đá chân kia, lảo đảo đi ra ngõ, chuồn thẳng.

Sự linh thiêng của mẹ tôi không chỉ có như vậy. Khi Hò Văn Đản và đám tham mưu bộ hạ hạ xiêu vẹo đi ra cổng, mẹ tôi quay mặt, vung tay chỉ thẳng vào cái tủ sách của cha tôi để ở góc nhà, hét lên:

“Đốt. Xã Nghĩa, Ít sít, đốt. Đản hò inh uẩn đốt.

Chục inh anh đốt. Iêu ương anh đốt.

Ong ung nung ang…. đốt. Đốt, đốt, đốt”.

Suýt là một thánh nhân, tôi nhận ra cái chỉ tay của mẹ tôi, muốn tôi phải hiểu gì, cần phải làm gì. Tay chỉ của mẹ tôi, bảo tôi rằng, phải đốt hết những sách có liên quan đến chữ Ít, Sịt, Xã và Nghĩa cùng những tranh ảnh mang tên những dã nhân kia.

“Thưa mẹ, con đã hiểu. Mẹ cứ yên tâm ra đi. Con sẽ chọn ngày lành, tháng tốt để tống tiễn, để lửa hóa chúng nó đi. Nhưng ang ong ung nung là thứ gì, hở mẹ?”.

Mẹ tôi chỉ thị tiếp:

“Con cứ thế mà làm. Còn ong ang ung nung là gì, rồi con sẽ biết, “Thiên cơ bất khả lộ[2]”.

Tôi cung kính trả lời: “Vâng, thưa mẹ. Con sẽ làm theo lời mẹ dặn”.

Đột nhiên tôi cảm thấy sương sống tôi lạnh buốt. Khói hương mịt mù làm nhòe mắt tôi. Nhập nhòa trong hương khói, cha tôi cũng đột ngột hiện về. Đôi mắt cha tôi đen nhánh với da mặt đỏ rực, với bộ mặt xương xương, một vầng trán cao rộng, một thân thể thanh mảnh, không thấy cơ bắp nổi lên ở bộ phận nào. Nhìn qua hình ảnh đó, lập tức tôi nhận ra cái dáng nho gia của một người ăn nói hào sảng, kết giao bạn bè không trừ một ai, đói no gì cũng không bao giờ bỏ thói quen đọc sách, lấy hiểu biết, đấu tranh làm lẽ sống cho mình. Nhân cốt đó chỉ có thể trị quốc an dân bằng “Văn” chứ không thể bằng luật rừng, thổ phỉ.

Đúng là cha tôi rồi. Chỉ có người suốt đời quẩn quanh với sách vở, để mẹ tôi lầm than một kiếp sống làm người mới có cái thân hình cao cao, mảnh mai đó.

Cha tôi biết ngày mất của mẹ tôi mà hiện về chăng? Hay mẹ tôi mời cha tôi hiện về để làm lễ chia tay? Khi còn sống bên nhau, những khi nhìn thấy con cái đói rách, tay cha tôi không rời quyển sách, mặt mẹ tôi thường sị xuống, miệng quở cha tôi rằng, kiếp sau mẹ sẽ không bao giờ kết duyên với cha tôi nữa. Hẳn là mẹ gọi cha tôi về để trước khi đi vào cõi cát bụi vĩnh hằng, mẹ gửi lời chào vĩnh biệt cha tôi, không hò hẹn kết đôi duyên tình với cha tôi ở kiếp sau nữa.

Tôi thưa với cha tôi: “Cha ơi. Hãy thắp hương cho mẹ”. Cha tôi không nói không rằng, dang tay đứng trước tủ sách như Đức Chúa Jesu chịu nạn bị đóng đinh trên cây thập giá. Mẹ tôi vẫn đứng, tay vẫn chỉ vào tủ sách nơi cha tôi đang giang tay trấn giữ. Trên má mẹ tôi đầm đìa lệ sa, miệng mẹ than thở:

“Thầy nó ơi! Chính vì sách mà thầy nó bị lụy vào vòng lao tù trọn kiếp. Chính vì sách mà thầy nó không bao giờ hiểu chế độ của đảng trưởng Hò Văn Đản là chế độ gì: Quân chủ, Cộng hòa hay Nô lệ? Đốt, đốt, đốt hết. Tôi phải đốt hết. Con ơi!”.

Cha tôi vẫn dang tay đứng không nhúc nhích trước tủ sách. Mẹ tôi nói như van nài:

“Kiếp sau thầy nó muốn làm lãnh tụ vĩ đại ở nước Mynga thì đừng có đọc sách, đừng có hiểu biết, đừng có yêu nước, đừng có thương nòi, hãy sống và làm việc như bọn thảo khấu lưu manh, bọn du thủ du thực, bọn con hoang, bọn vô học, bọn hóng hớt, bọn đánh dậm, bọn hớt phân thì công mới thành, danh mới toại ở cái nước Mynga này”.

Hẳn là mẹ tôi vẫn yêu cha tôi lắm, kính trọng cha tôi lắm, nên mẹ mới không yên lòng về đời sống làm ma của cha tôi. Mẹ tôi vẫn lo rằng, ở thế giới ma Mynga, nếu cha tôi cứ ham đọc sách, cứ ham hiểu biết, cứ ham làm người trung lương, ngay thẳng, liệu có thoát khỏi vạc dầu của Diêm Vương? Vì lo cho cha tôi như vậy, dù đã yên nghỉ mát lành trong quan tài, mẹ tôi vẫn đội quan tài, đứng dậy, mắng Hò Văn Đản, cảnh báo cha tôi, ra chỉ thị cho tôi.

“Vâng, con sẽ tống tiễn và lửa hóa hết chúng, thưa mẹ. Con hứa với mẹ, cả đời còn lại của con, con không bao giờ nghĩ đến Xã, Nghĩa hay Ít, Sịt như cha con nữa. Con cũng hứa với mẹ, con sẽ tìm kỳ được xương cốt cha, rồi đem cha về bên mẹ”.

Bất ngờ mẹ liếc mắt sang nhìn tôi, thủ thỉ:

“Không, con ơi. Hãy đưa mẹ nằm cạnh bác của con”.

“Vâng. Con hiểu vì sao mẹ lại không muốn nằm vĩnh hằng bên cạnh cha. Con sẽ làm theo ý mẹ”.

Mẹ tôi mỉm cười, dang rộng vòng tay như muốn ôm ấp lấy tôi.

Tôi mở mắt ra. Chiếc quan tài làm bằng gỗ tạp vẫn kín bưng, hương khói vẫn tỏ lan ngào ngạt, tiếng khóc nỉ non mất mẹ của ba đứa em tôi cứ như lời ca tiếng hát ở đâu đó vọng lại. Cha tôi cũng không thấy ở đâu nữa.

Đám ma mẹ tôi chỉ duy nhất có anh Đản Mạnh không đến. Cứ mỗi lần nhớ đến, tôi lại bực mình với anh và chửi toáng lên:

“Địt mẹ thằng Đản Mạnh. Mày chưa chết. Mày vẫn còn là con rể mẹ tao. Thế mà mày không mò mặt đến thắp hương cho mẹ tao một nén? Mày đẹp trai, bóng mượt tóc tai, răng chắc, cặc bền kệ mày. Mày hãy nhớ đến thân phận của mày. Mày là con ai thì mày cũng chỉ là một thằng sinh ra, lớn lên ở vùng sơn cưới núi non, thạo nghề chặt cây, đốt rừng. Chữ nghĩa của mày, nhìn đi nhìn lại, chỉ đáng tính có duy nhất cái luận văn tốt nghiệp ngành lâm nghiệp ở Xô Liên với đề tài: “Thả bè xuôi sông Vonga”. Mày chỉ giỏi nghề lục lâm. Nước Mynga ta có lắm rừng, có biển rộng, sông dài, có nhiều tài nguyên khoáng sản, mày ở vào vị trí lãnh tụ, cũng chỉ đem sức khỏe của mày ra để tàn phá, bán buôn đất nước, dâng đất nước cho Quôc Cộng, chỉ để kiếm lợi mà thôi. Tội mày không nhỏ đâu. Hãy đợi đấy”.

[1] Tục ngữ Việt Nam.

[2] Thành ngữ Việt Nam.

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của tác giả Bà Đầm Xòe Phạm Thành vừa phát hành ngày 30.4.2017 bởi NXB Giao Chỉ bên Hoa Kỳ và trên mạng amazon.com.

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của tác giả Bà Đầm Xòe Phạm Thành vừa phát hành ngày 30.4.2017 bởi NXB Giao Chỉ bên Hoa Kỳ và trên mạng amazon.com.

Mẹ tôi -Hình có tính chất minh họa.

“Ngày mẹ tôi mất là một ngày nắng nóng khốc liệt, áng chừng nhiệt độ ngoài trời phải lên tới bốn ba độ C. Trời lại không có một tí gió nào. Người đến chia buồn tấp nập. Nhà chật. Con cháu lại đông. Họ hàng thân quen cũng lắm. Ai cũng ngậm ngùi, ai cũng thương xót cho mẹ tôi.

Đảng trưởng Hò Văn Đản và đám đồng chí tham mưu bộ hạ cũng theo ông ta đến chia buồn, phúng viếng. Mặt đảng trưởng Hò Văn Đản lầm lì, đanh đanh như lửa trời đang thiêu đốt. Đôi con mắt ông ta đen đen, nhoè nhoè như hạt đỗ quốc ninh nhừ. Ông ta thắp hương, bái lạy, mồn suýt xoa nói lời gì đó. Ông ta cầu khấn những gì? Không biết. Nhưng mắt ông ta cũng ươn ướt. Lần đầu tiên tôi thấy trên mắt ông ta có nước ươn ướt.

Ông ta khóc chăng? Ông ta cũng biết khóc thật chăng? Rõ ràng, mặt ông ta tai tái, không đỏ hồng như lần ông ta đưa khăn mùi xoa lên thấm thấm vào mắt khi xin lỗi đồng bào về những oan sai giết người, cướp của trong Cải cách ruộng đất những năm trước đây. Đinh ninh ông ta khóc thật. Tôi liền sợ ông ta lầm nhầm ra mồm những lời thống thiết:

“Ối! Thím ơi là thím ơi! Tôi xin lỗi thím”.

Gọi mẹ tôi là thím, vì Hò Văn Đản thuộc cành trên bên họ ngoại xa của bà cố ngoại nhà tôi. Tuổi ông ta cũng ngang ngang với tuổi mẹ và cha tôi.

Thỉnh thoảng mẹ tôi cũng có kể:

“Hồi nhỏ, mẹ cùng học chung lớp với Hò Văn Đản. Thằng đó, học kém lắm, không thế bằng mẹ được. Chữ hắn viết bao giờ cũng sai be, sai bét, chỉ được cái hóng hớt, liếm miệng người khác là tài. Ai nói nói câu gì hay hay, là lạ, hắn liếm lấy liền. Nhờ hắn là đàn ông, đi đây đi đó nhiều, làm cán bộ, lên xã, lên huyện, lên tỉnh, lên trung ương, mới có thể ăn nói lưu loát như thế. Cứ ru rú ở nhà quê như mẹ, hắn cũng chỉ là thằng đọc chưa thông, viết chưa thạo, cắp trộm, giang hồ mãn kiếp mà rồi”.

Cũng như đảng trưởng Hò Văn Đản, đám tham mưu đồng chí bộ hạ của ông ta cũng tỏ ra thành kính trước quan tài của mẹ tôi. Tôi cũng rất sợ mẹ tôi đạp bung tấm ván thiên quan tài, vùng dậy, ngồi lên, than thở một đời lao khổ, không biết no bụng là gì với bọn chúng. Tôi lẩm nhẩm ở trong miệng. “Mẹ ơi! Mẹ hãy nằm yên trong đó đi. Ở trong đó mát hơn ở ngoài này nhiều, mẹ ạ. Nếu bọn chúng khấn đểu, mẹ hãy làm cho bọn chúng động kinh, méo mồm đi là được”.

Thật lòng tôi không muốn. Nhưng kìa, khi hương của bọn chúng bén cháy được một đoạn, tấm ván thiên ở quan tài mẹ tôi bỗng kêu lách bách, rồi từ từ thóat khỏi quan tài, nhẹ nhàng dâng cao, dâng cao lên. Từ trong quan tài, mẹ tôi ngồi bật dậy, đứng thẳng người lên, những tấm vải liệm bục ra, rơi xuống lả tả.

Một người phụ nữ có khuôn mặt bầu bầu, hai má hồng hồng, có đôi mắt hình quả cau non xanh, có mái tóc dài, đen như gỗ mun, có đôi bầu vú như hai quả dừa to, không kém gì vú của mợ Cúc, bám vững chắc trên bộ ngực nở nang, đôi vai tròn, đôi bàn tay mập mạp, eo bụng, tấm lưng thon thả, vững chải trên đôi chân dài, mập mạp như đùi của dế mèn hiện ra. Mẹ tôi không khác gì Triệu Bà thuở tuổi hai mươi cưỡi voi, đánh cồng ra trận.

Ngạc nhiên.

Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ tôi có một thân hình khỏe mạnh, đẹp đẽ như vậy. Hẳn đây là hình ảnh thời thanh xuân của mẹ tôi. Ngược hoàn toàn với thân thể mà tôi biết từ khi mẹ sinh ra tôi. Đó là một thân thể còm nhom, nhếch nhác với hai bầu vú vàng ệch, nhão nhoẹt, lòng thòng bám trên tấm ngực gầy như hai quả mướt sơ già.

Ngạc nhiên hơn, khi thấy mẹ tôi vung tay chỉ thẳng vào mặt đảng trường Hò Văn Đản và mấy đồng chí hạ bộ đi theo:

“Bọn bay là một lũ khốn nạn. Bọn bay là người hay là chó mà đang tay “Gắp lửa bỏ tay người”, “Ngậm máu phun người”[1]. Chồng tao tội gì mà bọn bay nay bắt, mai giam, kia tù. Trời tru, đất diệt hết bọn bay đi”.

Bọn Hò Văn Đản tái mặt run sợ, mắt liền trợn ngược lên, miệng méo xệch đi, chân nọ đá chân kia, lảo đảo đi ra ngõ, chuồn thẳng.

Sự linh thiêng của mẹ tôi không chỉ có như vậy. Khi Hò Văn Đản và đám tham mưu bộ hạ hạ xiêu vẹo đi ra cổng, mẹ tôi quay mặt, vung tay chỉ thẳng vào cái tủ sách của cha tôi để ở góc nhà, hét lên:

“Đốt. Xã Nghĩa, Ít sít, đốt. Đản hò inh uẩn đốt.

Chục inh anh đốt. Iêu ương anh đốt.

Ong ung nung ang…. đốt. Đốt, đốt, đốt”.

Suýt là một thánh nhân, tôi nhận ra cái chỉ tay của mẹ tôi, muốn tôi phải hiểu gì, cần phải làm gì. Tay chỉ của mẹ tôi, bảo tôi rằng, phải đốt hết những sách có liên quan đến chữ Ít, Sịt, Xã và Nghĩa cùng những tranh ảnh mang tên những dã nhân kia.

“Thưa mẹ, con đã hiểu. Mẹ cứ yên tâm ra đi. Con sẽ chọn ngày lành, tháng tốt để tống tiễn, để lửa hóa chúng nó đi. Nhưng ang ong ung nung là thứ gì, hở mẹ?”.

Mẹ tôi chỉ thị tiếp:

“Con cứ thế mà làm. Còn ong ang ung nung là gì, rồi con sẽ biết, “Thiên cơ bất khả lộ[2]”.

Tôi cung kính trả lời: “Vâng, thưa mẹ. Con sẽ làm theo lời mẹ dặn”.

Đột nhiên tôi cảm thấy sương sống tôi lạnh buốt. Khói hương mịt mù làm nhòe mắt tôi. Nhập nhòa trong hương khói, cha tôi cũng đột ngột hiện về. Đôi mắt cha tôi đen nhánh với da mặt đỏ rực, với bộ mặt xương xương, một vầng trán cao rộng, một thân thể thanh mảnh, không thấy cơ bắp nổi lên ở bộ phận nào. Nhìn qua hình ảnh đó, lập tức tôi nhận ra cái dáng nho gia của một người ăn nói hào sảng, kết giao bạn bè không trừ một ai, đói no gì cũng không bao giờ bỏ thói quen đọc sách, lấy hiểu biết, đấu tranh làm lẽ sống cho mình. Nhân cốt đó chỉ có thể trị quốc an dân bằng “Văn” chứ không thể bằng luật rừng, thổ phỉ.

Đúng là cha tôi rồi. Chỉ có người suốt đời quẩn quanh với sách vở, để mẹ tôi lầm than một kiếp sống làm người mới có cái thân hình cao cao, mảnh mai đó.

Cha tôi biết ngày mất của mẹ tôi mà hiện về chăng? Hay mẹ tôi mời cha tôi hiện về để làm lễ chia tay? Khi còn sống bên nhau, những khi nhìn thấy con cái đói rách, tay cha tôi không rời quyển sách, mặt mẹ tôi thường sị xuống, miệng quở cha tôi rằng, kiếp sau mẹ sẽ không bao giờ kết duyên với cha tôi nữa. Hẳn là mẹ gọi cha tôi về để trước khi đi vào cõi cát bụi vĩnh hằng, mẹ gửi lời chào vĩnh biệt cha tôi, không hò hẹn kết đôi duyên tình với cha tôi ở kiếp sau nữa.

Tôi thưa với cha tôi: “Cha ơi. Hãy thắp hương cho mẹ”. Cha tôi không nói không rằng, dang tay đứng trước tủ sách như Đức Chúa Jesu chịu nạn bị đóng đinh trên cây thập giá. Mẹ tôi vẫn đứng, tay vẫn chỉ vào tủ sách nơi cha tôi đang giang tay trấn giữ. Trên má mẹ tôi đầm đìa lệ sa, miệng mẹ than thở:

“Thầy nó ơi! Chính vì sách mà thầy nó bị lụy vào vòng lao tù trọn kiếp. Chính vì sách mà thầy nó không bao giờ hiểu chế độ của đảng trưởng Hò Văn Đản là chế độ gì: Quân chủ, Cộng hòa hay Nô lệ? Đốt, đốt, đốt hết. Tôi phải đốt hết. Con ơi!”.

Cha tôi vẫn dang tay đứng không nhúc nhích trước tủ sách. Mẹ tôi nói như van nài:

“Kiếp sau thầy nó muốn làm lãnh tụ vĩ đại ở nước Mynga thì đừng có đọc sách, đừng có hiểu biết, đừng có yêu nước, đừng có thương nòi, hãy sống và làm việc như bọn thảo khấu lưu manh, bọn du thủ du thực, bọn con hoang, bọn vô học, bọn hóng hớt, bọn đánh dậm, bọn hớt phân thì công mới thành, danh mới toại ở cái nước Mynga này”.

Hẳn là mẹ tôi vẫn yêu cha tôi lắm, kính trọng cha tôi lắm, nên mẹ mới không yên lòng về đời sống làm ma của cha tôi. Mẹ tôi vẫn lo rằng, ở thế giới ma Mynga, nếu cha tôi cứ ham đọc sách, cứ ham hiểu biết, cứ ham làm người trung lương, ngay thẳng, liệu có thoát khỏi vạc dầu của Diêm Vương? Vì lo cho cha tôi như vậy, dù đã yên nghỉ mát lành trong quan tài, mẹ tôi vẫn đội quan tài, đứng dậy, mắng Hò Văn Đản, cảnh báo cha tôi, ra chỉ thị cho tôi.

“Vâng, con sẽ tống tiễn và lửa hóa hết chúng, thưa mẹ. Con hứa với mẹ, cả đời còn lại của con, con không bao giờ nghĩ đến Xã, Nghĩa hay Ít, Sịt như cha con nữa. Con cũng hứa với mẹ, con sẽ tìm kỳ được xương cốt cha, rồi đem cha về bên mẹ”.

Bất ngờ mẹ liếc mắt sang nhìn tôi, thủ thỉ:

“Không, con ơi. Hãy đưa mẹ nằm cạnh bác của con”.

“Vâng. Con hiểu vì sao mẹ lại không muốn nằm vĩnh hằng bên cạnh cha. Con sẽ làm theo ý mẹ”.

Mẹ tôi mỉm cười, dang rộng vòng tay như muốn ôm ấp lấy tôi.

Tôi mở mắt ra. Chiếc quan tài làm bằng gỗ tạp vẫn kín bưng, hương khói vẫn tỏ lan ngào ngạt, tiếng khóc nỉ non mất mẹ của ba đứa em tôi cứ như lời ca tiếng hát ở đâu đó vọng lại. Cha tôi cũng không thấy ở đâu nữa.

Đám ma mẹ tôi chỉ duy nhất có anh Đản Mạnh không đến. Cứ mỗi lần nhớ đến, tôi lại bực mình với anh và chửi toáng lên:

“Địt mẹ thằng Đản Mạnh. Mày chưa chết. Mày vẫn còn là con rể mẹ tao. Thế mà mày không mò mặt đến thắp hương cho mẹ tao một nén? Mày đẹp trai, bóng mượt tóc tai, răng chắc, cặc bền kệ mày. Mày hãy nhớ đến thân phận của mày. Mày là con ai thì mày cũng chỉ là một thằng sinh ra, lớn lên ở vùng sơn cưới núi non, thạo nghề chặt cây, đốt rừng. Chữ nghĩa của mày, nhìn đi nhìn lại, chỉ đáng tính có duy nhất cái luận văn tốt nghiệp ngành lâm nghiệp ở Xô Liên với đề tài: “Thả bè xuôi sông Vonga”. Mày chỉ giỏi nghề lục lâm. Nước Mynga ta có lắm rừng, có biển rộng, sông dài, có nhiều tài nguyên khoáng sản, mày ở vào vị trí lãnh tụ, cũng chỉ đem sức khỏe của mày ra để tàn phá, bán buôn đất nước, dâng đất nước cho Quôc Cộng, chỉ để kiếm lợi mà thôi. Tội mày không nhỏ đâu. Hãy đợi đấy”.

[1] Tục ngữ Việt Nam.

[2] Thành ngữ Việt Nam.

BẢN TIN MỚI NHẤT

Khám phá bí ẩn sau bức tượng Phật nổi tiếng bị Taliban phá hủy

Hai bức tượng Phật khổng lồ được chạm khắc vào vách đá Bamiyan (Afghanistan) vẫn vô sự uy nghiêm trước trời đất

Xem Thêm

QUẢ TIM TO. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tim treo trên ngực vô chừng Bao nhiêu hình ảnh chào mừng đó thôi

Xem Thêm

CHÚNG TA KHÔNG NGU - Nguyễn Tường Tuấn

Sáng nay tỉnh thức, TV tường thuật: Hai cảnh sát tại Los Angeles bị phục kích, bắn trọng thương, và đám côn đồ biểu tình, vây quanh nhà thương nơi điều trị cảnh sát, chúng hô khẩu hiệu "Giết cảnh sát!"

Xem Thêm

"Nhỏ to không quan trọng" trong tình yêu

Người mẫu ngoại cỡ nổi tiếng sinh ra ở Bờ biển Ngà, Eudoxie Yao đã tuyên bố cô và nhạc sĩ tí hon người Guinean - Grand P - đang yêu nhau say đắm.

Xem Thêm

"Họa" theo Hà Thượng Thủ

Liều chết ra đi để đổi đời. Nay đời thừa thắng, đổi luôn óc:

Xem Thêm

Không lời - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Không lời - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : Người Nữ Tu trong Cô Nhi Viện Pleiku - Phạm Tín An Ninh

Trong bai tho,da duoc pho nhac " Em hien nhu masoeur "Co mot cau rat hay va rat dung :".... vai em tron duoi mua,uot bao nhieu cung vua..." cung nhu bai hat " tinh nho " co cau ca hay vo cung :" ...Ao xua du nhau,cung xin bac dau goi mai ten nhau".

Xem Thêm

Đề bài :'Nam giới mặc áo dài, mang giày Tây đen đi làm mới đẹp'

Mấy cán bộ đ/v muốn đầy tớ của nhân dân đi làm phải mặc quốc phục VN , thật ra trong thâm tâm bọn chúng là muốn phục hồi lại giai cấp ""quan thông"", ""quan phán"" thời Pháp thùộc và phong kiến... VGCS vênh v́áo cho là mình đang làm cách mạng, canh tân, văn minh mà toàn bước theo cái bước lạc hặu xưa...?? Thật ra VC , không bíết khi nào nên bận quốc phục...lúc nào khôngg nên....?? Muốn vậy, gọi là đề cao tinh thân dân tộc , sao không khuyên cán bộ lớn , đi làm hay công du nước ngoài hãy bận qúốc phục VN đi..sao cứ tối ngày ôm bộ áo kiểu đại cán của Mao..?? có phải tự tố cáo mình là dân nô lệ Mao không..? Hãy xem như TT Diệm khi công du Thai Lan, Tân Tây Lan, ngài diện ngay bộ qúốc phuc VN để tiếp đãi các nguyên thủ..., chẳng ai cười mà còn khâm phục tinh thần dân tộc của ngài..? VC nói yêu nứớc, đề cao tinh thân dân tộc chủ nghiã, mà chuyên nhỏ trong trường hợp cần, còn không dám làm, thử hỏi chúng muốn làm g̀ì bây giờ....??.Nghĩ cải lùi là lẹ nhất và dễ nhất...Đúng là khỉ Trường Sơn làm trò...????

Xem Thêm

Đề bài :Video Một số người Việt hợp tác với BLM đến nhà ông Tony Phạm, Giám đốc ICE quấy phá, gây rối

Da sang duoc den noi nay,noi ma rat dong nguoi,moi nuoc tren the gioi deu mo uoc.Thi da la mot may man,vay hay hoc hoi nhung cai tot cua ho va loai bo nhung cai xau cua minh.Hay tuan thu moi luat phap cua nuoc da mo rong vong tay cho minh dung than.Nhung vi pham luat phap du voi ly do nao chang nua,cung phai bi xet xu,Khi do dung meu mao,dung keu oan vi PHAP BAT VI THAN.Hay bo chut thi gio nhin lai phia sau lung minh,dung vi mot chut it loi loc ma mang hoa vao than.Xin nhac lai My no rat ngu,chinh vi vay ma no dung dau the gioi.

Xem Thêm

Đề bài :Ngôn Ngữ Luật Rừng

Ngộ thiệt, ở nước CHXHCNVN, những người làm lớn, những người thuộc hạng tinh hoa của đất nước mang danh tri thức để khai phóng dân trí, m̃ỗi khi phát biểu thì toàn những lời ngáo đá...?? quái dị....??, vô nghĩa vậy mà họ vẫn không cảm thấy xấu hổ chút nào...?? Học tặp và làm theo tư tưởng đạo đức của Bác..mà như vậy sao..?? Phải chăng cái nền gíao dục bạo lực cách mạng nó phải thế mới là người kiểu mẫu trong xã hội chủ nghĩa...?? Bó tay với đạo đức xã hội VN đang bị nguy hiểm.....???

Xem Thêm

Đề bài :'Nam giới mặc áo dài, mang giày Tây đen đi làm mới đẹp'

Mặc quần áo thế này sao mà làm việc đi vệ sinh được😖😫😷😷??????

Xem Thêm

Đề bài :Ông Biden sẽ trừng phạt các hoạt động ở nước ngoài và khuyến khích sản xuất trong nước

Viec cho gi ma ong cu phai loay hoay tim kiem ke sach nay no?Ke sach thi day day ngay ben canh,Ong co tai ngui toc de phan biet mui vi,thi can phai hoc hoi them thoi ken saxo va khi do thi ong cung can lay gan,lay hoi de thoi bang cach cui gap minh.Con cai vu noi lao thi phai hoi mu nancy.Oi ! bai hoc va ke sach day day,so vao dau cung co san.A ! con cai vu hay qui,ong da di dung bai ban khi chon lua nguoi dung ke can ben minh.No da mang than ra lam cai thang tien than thi : Hop nhau nha!Chuc mung Dan !

Xem Thêm

Đề bài :Ngôn Ngữ Luật Rừng

Luật sư ??? Cái luật "tiên sư nó" thì có !!! Con quỷ cái này sẽ gặp quả báo không đâm đầu vào ô tô thì cũng cửa nhà tan nát. Xin thắp một nén hương để tưởng nhớ đến cụ Lê Đình Kình.

Xem Thêm

Đề bài :Vị Thủ Tướng Thông Minh Nhất Thế Giới

Thằng Niểng ba xạo nầy làm thủ vĩ thi đúng như Lary De King nói: Việt Nam - Một đất nước thật tộ nghiệp"

Xem Thêm

Đề bài :Cảnh báo: Trò lừa vote by Mail

Dang no lay bieu tuong la LUA,thi di nhien trong dang ,tu thuong tang dang truong obama den thang( con ) tep riu deu LUA ca,bay gio dua ten DAN ra thi no cung la pho dang LUA.Vi vay he cai dang LUA nay no noi,no lam thi can than keo MAC LUA ca nuoc. Cu nhin thang dang truong,pho dang va bon LUA dan anh-lua dan chi trong ha vien thi thay ngay,no la phai cam cui viet tay va mat cong di bo vao thung cho no LUA a !?!

Xem Thêm

TIN MỚI

Khám phá bí ẩn sau bức tượng Phật nổi tiếng bị Taliban phá hủy

Hai bức tượng Phật khổng lồ được chạm khắc vào vách đá Bamiyan (Afghanistan) vẫn vô sự uy nghiêm trước trời đất

Xem Thêm

QUẢ TIM TO. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tim treo trên ngực vô chừng Bao nhiêu hình ảnh chào mừng đó thôi

Xem Thêm

CHÚNG TA KHÔNG NGU - Nguyễn Tường Tuấn

Sáng nay tỉnh thức, TV tường thuật: Hai cảnh sát tại Los Angeles bị phục kích, bắn trọng thương, và đám côn đồ biểu tình, vây quanh nhà thương nơi điều trị cảnh sát, chúng hô khẩu hiệu "Giết cảnh sát!"

Xem Thêm

"Nhỏ to không quan trọng" trong tình yêu

Người mẫu ngoại cỡ nổi tiếng sinh ra ở Bờ biển Ngà, Eudoxie Yao đã tuyên bố cô và nhạc sĩ tí hon người Guinean - Grand P - đang yêu nhau say đắm.

Xem Thêm

"Họa" theo Hà Thượng Thủ

Liều chết ra đi để đổi đời. Nay đời thừa thắng, đổi luôn óc:

Xem Thêm

Không lời - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Không lời - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

THEO VOI HÍT BÃ MÍA - Hà Phương.

(HNPD) THEO VOI HÍT BÃ MÍA - Hà Phương.

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 24/09/2020

Một bồi thẩm đoàn lớn ở Kentucky đã buộc tội một cựu cảnh sát liên quan đến vụ bắn chết Breonna Taylor, một phụ nữ da đen, hồi tháng 3.

Xem Thêm

GS Trần Thủy Tiên: Các Cuộc Nổi Loạn Ở Mỹ Được Tổ Chức Từ Cộng Sản

Trên 30 năm, ông nghiên cứu về bọn phe tả cực đoan, Marxist, các phong trào khủng bố, và ảnh hưởng giấu mặt phía sau để xúi giục các hành động chính trị bên ngoài của chúng...

Xem Thêm