Truyện Ngắn & Phóng Sự

Một đêm Giáng Sinh trong trại tù Cộng sản! Mặc Thái Thủy

Để ghi nhớ kỷ niệm mùa Giáng Sinh 1979 trong trại tù Cộng Sản miền Bắc.




Để ghi nhớ kỷ niệm mùa Giáng Sinh 1979 trong trại tù Cộng Sản miền Bắc.

 

Chúng tôi được chuyển từ trại Phú Sơn 4 (Bắc Thái) về Trại 6 Nghệ Tĩnh nầy vào những ngày sau khi Trung cộng tấn công các tỉnh miền Bắc để dạy cho bọn Cộng Sản Việt Nam một bài học vào năm 1979. Trại nầy đã được bọn Cộng Sản Bắc Việt lập ra từ lâu lắm rồi. Nghe đâu từ những ngày còn chống Pháp. Sự kiên cố của nó cũng thuộc vào hạng khá. Những dãy nhà lợp ngói, tường đá xanh được phân chia riêng rẽ bằng những bức tường cũng bằng đá xanh cao hơn ba thước. Mỗi một dãy nhà cách biệt như vậy là một quê hương riêng biệt của chúng tôi.


Vấn đề thiếu ăn, đói khát là một hiện tượng thường trực và triền miên ở các trại tù Cộng Sản. Hơn nữa, vùng đất Nghệ Tĩnh nầy thì sự kiện trên càng nổi bật hơn. Đây là một vùng của quê hương mà nhạc sĩ Phạm Duy đã diễn tả không sai tí nào: ”Quê hương tôi đất cày lên sỏi đá...”. Sắn (người miền Nam gọi là khoai mì) là một loại dễ trồng nhất, thế mà ở đây chúng tôi phải đào thành hốc vuông cạnh sáu tấc, sâu sáu tấc, tìm rác rưởi bỏ xuống làm phân, sau đó mới đặt hom sắn lên. Nếu không làm như thế, chúng tôi sẽ không đạt được một kết quả nào. Cây sắn trưởng thành một cách khẳng khiu, èo ọt, để rồi đến khi thu hoạch, sẽ được vài củ lèo tèo, to hơn ngón chân cái...


Chúng tôi phải chịu đựng hoàn cảnh khó khăn nầy từ ngày nầy sang ngày khác. Anh em nào mà gia đình còn chút đỉnh ra thăm nuôi được thì đỡ khổ hơn. Còn phần đông chúng tôi chỉ trông chờ ba tháng được một gói quà năm ký lô từ gia đình gởi đến qua đường bưu điện. Mỗi gói phần nhiều gồm có một ít thuốc lào, một ít đường, một ít sữa bột... Thế nhưng nó chính là sự sống, là niềm hi vọng của chúng tôi.


Chúng tôi cũng có thể đánh giá được tình trạng kinh tế của gia đình qua mỗi gói quà. Do đó, chúng tôi dần đà không còn dám xin xỏ, đòi hỏi ở gia đình một điều gì nữa.

Phần quà nầy, anh em chúng tôi sử dụng thật tiết kiệm với chủ đích làm cho giảm bớt cơn thèm mà thôi. Luôn luôn chúng tôi cố để dành một ít cho những ngày Tết, những ngày lễ Giáng sinh...


Với mục đích bài trừ mọi tín ngưỡng tôn giáo, nên vào những đêm Giáng sinh, bọn Việt cộng đã kiểm soát thiệt kỹ càng, bắt chúng tôi phải ngủ sớm, không được tụ tập trò chuyện quá khuya... Dù vậy, đến ngày Giáng sinh tự dưng tất cả mọi người kể cả lương lẫn giáo đều cảm thấy có một cái gì vui tươi, phấn khởi.


Tất cả chúng tôi đều chuẩn bị cho đêm đón mừng chúa Ki Tô ra đời nầy. Chúng tôi chuẩn bị một cách âm thầm và bí mật, vì trong anh em chúng tôi cũng có những người bán rẻ linh hồn cho quỷ Sa Tăng, sẵn sàng báo cáo chúng tôi với bọn cán bộ trại. Nếu chúng tôi bị phát giác thì điều chắc chắn sẽ được vào phòng kỷ luật, cùm một chân và hưởng chế độ lương thực tối thiểu.Chúng tôi từng nhóm năm ba người thân thiết tập họp với nhau, đem những phần quà để dành chung nhau làm nhũng chiếc bánh Noel, hoặc nấu một vài lon “guigoz” chè cho đêm Giáng sinh. Tất cả bánh và chè đều làm bằng củ sắn (khoai mì) mà chúng tôi đã đào lén ở ngoài rẫy và bằng mọi cách cất giấu qua mặt mấy tên vệ binh để mang vào trại từ những ngày hôm trước.


Năm ấy, chúng tôi làm một chiếc bánh sắn nướng ba tầng trông cũng hấp dẫn lắm. Chúng tôi mài củ sắn rồi trộn với chút đường, chút sữa bột, để vào trong cái nồi bằng tôle lợp nhà do chúng tôi gò từ những ngày còn ở các trại trong Nam. Chúng tôi đem nướng như người ta nướng bánh bông lang, lửa trên, lửa dưới đàng hoàng. Chúng tôi phải làm những chiếc bánh nầy trong ngày hôm trước và phải cất giấu ở một nơi mà ít người biết. Nghĩa là cũng phải làm lén lút và tránh những cặp mắt của các con chó săn.


Chiều ngày hai mươi bốn tháng Chạp thì bọn cán bộ trại thường vào trại khám xét. Chúng mở xem từng lon “guigoz”, từng chiếc nồi nấu thức ăn của chúng tôi. Nếu gặp bánh hoặc chè thì chúng tịch thu. Do đó chúng tôi phải làm trước và giấu kín là như vậy.


Đêm hai mươi bốn, theo lệnh của trại, chúng tôi không được phép thức khuya nên chúng tôi không làm sao đón Giáng sinh vào nửa đêm được. Thế là chúng tôi đón sớm hơn. Ăn chiếc bánh sắn nướng nầy chúng tôi tưởng tượng như mình ăn gà tây vào đêm “reveillon”. Và trong những giờ phút đó tâm hồn chúng tôi trở nên bình lặng khác thường. Ngồi bên nhau chúng tôi im lặng, mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ. Kỷ niệm những đêm Giáng sinh cứ lần lượt trở về trong tâm trí chúng tôi. Nỗi thất vọng của một kiếp tù đày dường như tan biến. Chúng tôi thấy niềm tin và sự hi vọng vào tương lai ngày càng to lớn, vững chắc hơn. Chúng tôi cảm thấy mình đủ sức chịu đựng mọi gian khổ để vượt qua thử thách nầy. Chúng tôi nghỉ ngày xưa Chúa Giê-su đã chịu sự thử thách còn to lớn gắp trăm ngàn lần mình, thế mà cuối cùng Chúa cũng đã vượt qua và khiến cho kẻ thù phải bái phục trước mặt Ngài. Chúng ta sẽ cố gắng noi gương Ngài. Niềm tin của chúng tôi được củng cố từ những ý tưởng ấy.


Đêm hôm ấy, sau khi điểm danh vào phòng, bọn cán bộ khóa cửa và bỏ đi. Chúng tôi đến chỗ cất giấu chiếc bánh Noel mang nó ra chuẩn bị cho giờ phút mừng Chúa giáng sinh thiêng liêng của mình.


Chiếc bánh được mang ra bày trên sạp ngủ với chiếc điếu cày và vài lon “guigoz” nước trà tươi. Những lon nước trà tươi nầy chúng tôi phải nấu từ ban chiều và đem ủ kín trong đống quần áo của mình. Lá trà tươi chúng tôi phải đánh cắp từ những ngày hôm trước. Trại 6 Nghệ Tĩnh trồng rất nhiều trà trên những sườn đồi. Chúng tôi phải làm cỏ, săn sóc nó nhưng chúng tôi không được động đến nó, dù là một chiếc lá trà già. Bọn cán bộ trại đã cấm triệt để điều nầy cho nên ngay những lúc đang làm cỏ trà, chúng tôi cũng phải uống nước giải khát bằng cách nấu nước sôi với những lá cây rừng như lá giàn xay, lá bướm bạc... Những lá cây nầy có nhiệm vụ làm giảm mùi tanh của nước. Tuy vậy, chúng tôi cũng tìm hết mọi cách đánh cắp một ít lá trà tươi để dành cho cái đêm trọng đại nầy.

Tất cả mọi thứ đều được bày ra sẵn sàng để bắt đầu cho buổi tiệc mừng Giáng sinh. Chúng tôi đang sung sướng ngắm nghía chiếc bánh, thành quả của một cuộc đấu trí gay go của chúng tôi với bọn cán bộ và bọn chó săn. Chúng tôi chưa cắt vội chiếc bánh vì muốn kéo dài sự sung sướng và thích thú của mình. Chúng tôi còn đang hút thuốc lào, nhâm nhi một vài ngụm trà tươi và nhìn nhau mỉm cười khoái trá. Bất chợt bên ngoài cửa sổ tiếng một tên cán bộ vang lên:


- Các anh ngồi im và đưa chiếc bánh ra đây!


Chúng tôi sững sờ, thì ra bọn khốn nầy đã trở lại rình rập chúng tôi lúc nào không biết. Thế là chúng cuỗm chiếc bánh của chúng tôi và mang đi mất. Chúng tôi chỉ còn nhìn nhau mỉm cười đau khổ...

“Chúng mầy hãy hành hạ chúng tao đi. Sự hành hạ nầy có thắm thía gì đối với sự hành hạ của người Do Thái đối với Chúa Ki Tô hơn một ngàn năm về trước. Chúng tao đang trông chờ cái ngày mà chúng mầy phải quì xuống trước mặt chúng tao để cầu xin một sự ban ơn, một tha thứ”.

Chúng tôi thấy thương hại cho bọn người ngu xuẩn nầy đã bị một lý thuyết huyền hoặc, không tưởng, cùng bọn đầu sỏ gian ác hơn lường gạt. Chúng lặn ngụp trong những sai lầm mà tưởng mình đã tìm ra chân lý. Tội nghiệp thay! Đáng thương thay!

Cuối cùng rồi chúng tôi cũng đã đón mừng ngày Chúa chào đời với dăm bi thuốc lào và vài ngụm trà tươi. Điều nầy không quan trọng lắm. Điều quan trọng là chúng tôi càng tạo được niềm tin vào chân lý của mình và chúng tôi tin tưởng rằng mình đã chọn đúng con đường mình đi. Chúng tôi cũng học được tình yêu bao la của Chúa đối với kẻ thù. Và giờ đây chúng tôi đang áp dụng bài học ấy đối với bọn người đang hành hạ chúng tôi.

 
Mặc Thái Thủy

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Một đêm Giáng Sinh trong trại tù Cộng sản! Mặc Thái Thủy

Để ghi nhớ kỷ niệm mùa Giáng Sinh 1979 trong trại tù Cộng Sản miền Bắc.




Để ghi nhớ kỷ niệm mùa Giáng Sinh 1979 trong trại tù Cộng Sản miền Bắc.

 

Chúng tôi được chuyển từ trại Phú Sơn 4 (Bắc Thái) về Trại 6 Nghệ Tĩnh nầy vào những ngày sau khi Trung cộng tấn công các tỉnh miền Bắc để dạy cho bọn Cộng Sản Việt Nam một bài học vào năm 1979. Trại nầy đã được bọn Cộng Sản Bắc Việt lập ra từ lâu lắm rồi. Nghe đâu từ những ngày còn chống Pháp. Sự kiên cố của nó cũng thuộc vào hạng khá. Những dãy nhà lợp ngói, tường đá xanh được phân chia riêng rẽ bằng những bức tường cũng bằng đá xanh cao hơn ba thước. Mỗi một dãy nhà cách biệt như vậy là một quê hương riêng biệt của chúng tôi.


Vấn đề thiếu ăn, đói khát là một hiện tượng thường trực và triền miên ở các trại tù Cộng Sản. Hơn nữa, vùng đất Nghệ Tĩnh nầy thì sự kiện trên càng nổi bật hơn. Đây là một vùng của quê hương mà nhạc sĩ Phạm Duy đã diễn tả không sai tí nào: ”Quê hương tôi đất cày lên sỏi đá...”. Sắn (người miền Nam gọi là khoai mì) là một loại dễ trồng nhất, thế mà ở đây chúng tôi phải đào thành hốc vuông cạnh sáu tấc, sâu sáu tấc, tìm rác rưởi bỏ xuống làm phân, sau đó mới đặt hom sắn lên. Nếu không làm như thế, chúng tôi sẽ không đạt được một kết quả nào. Cây sắn trưởng thành một cách khẳng khiu, èo ọt, để rồi đến khi thu hoạch, sẽ được vài củ lèo tèo, to hơn ngón chân cái...


Chúng tôi phải chịu đựng hoàn cảnh khó khăn nầy từ ngày nầy sang ngày khác. Anh em nào mà gia đình còn chút đỉnh ra thăm nuôi được thì đỡ khổ hơn. Còn phần đông chúng tôi chỉ trông chờ ba tháng được một gói quà năm ký lô từ gia đình gởi đến qua đường bưu điện. Mỗi gói phần nhiều gồm có một ít thuốc lào, một ít đường, một ít sữa bột... Thế nhưng nó chính là sự sống, là niềm hi vọng của chúng tôi.


Chúng tôi cũng có thể đánh giá được tình trạng kinh tế của gia đình qua mỗi gói quà. Do đó, chúng tôi dần đà không còn dám xin xỏ, đòi hỏi ở gia đình một điều gì nữa.

Phần quà nầy, anh em chúng tôi sử dụng thật tiết kiệm với chủ đích làm cho giảm bớt cơn thèm mà thôi. Luôn luôn chúng tôi cố để dành một ít cho những ngày Tết, những ngày lễ Giáng sinh...


Với mục đích bài trừ mọi tín ngưỡng tôn giáo, nên vào những đêm Giáng sinh, bọn Việt cộng đã kiểm soát thiệt kỹ càng, bắt chúng tôi phải ngủ sớm, không được tụ tập trò chuyện quá khuya... Dù vậy, đến ngày Giáng sinh tự dưng tất cả mọi người kể cả lương lẫn giáo đều cảm thấy có một cái gì vui tươi, phấn khởi.


Tất cả chúng tôi đều chuẩn bị cho đêm đón mừng chúa Ki Tô ra đời nầy. Chúng tôi chuẩn bị một cách âm thầm và bí mật, vì trong anh em chúng tôi cũng có những người bán rẻ linh hồn cho quỷ Sa Tăng, sẵn sàng báo cáo chúng tôi với bọn cán bộ trại. Nếu chúng tôi bị phát giác thì điều chắc chắn sẽ được vào phòng kỷ luật, cùm một chân và hưởng chế độ lương thực tối thiểu.Chúng tôi từng nhóm năm ba người thân thiết tập họp với nhau, đem những phần quà để dành chung nhau làm nhũng chiếc bánh Noel, hoặc nấu một vài lon “guigoz” chè cho đêm Giáng sinh. Tất cả bánh và chè đều làm bằng củ sắn (khoai mì) mà chúng tôi đã đào lén ở ngoài rẫy và bằng mọi cách cất giấu qua mặt mấy tên vệ binh để mang vào trại từ những ngày hôm trước.


Năm ấy, chúng tôi làm một chiếc bánh sắn nướng ba tầng trông cũng hấp dẫn lắm. Chúng tôi mài củ sắn rồi trộn với chút đường, chút sữa bột, để vào trong cái nồi bằng tôle lợp nhà do chúng tôi gò từ những ngày còn ở các trại trong Nam. Chúng tôi đem nướng như người ta nướng bánh bông lang, lửa trên, lửa dưới đàng hoàng. Chúng tôi phải làm những chiếc bánh nầy trong ngày hôm trước và phải cất giấu ở một nơi mà ít người biết. Nghĩa là cũng phải làm lén lút và tránh những cặp mắt của các con chó săn.


Chiều ngày hai mươi bốn tháng Chạp thì bọn cán bộ trại thường vào trại khám xét. Chúng mở xem từng lon “guigoz”, từng chiếc nồi nấu thức ăn của chúng tôi. Nếu gặp bánh hoặc chè thì chúng tịch thu. Do đó chúng tôi phải làm trước và giấu kín là như vậy.


Đêm hai mươi bốn, theo lệnh của trại, chúng tôi không được phép thức khuya nên chúng tôi không làm sao đón Giáng sinh vào nửa đêm được. Thế là chúng tôi đón sớm hơn. Ăn chiếc bánh sắn nướng nầy chúng tôi tưởng tượng như mình ăn gà tây vào đêm “reveillon”. Và trong những giờ phút đó tâm hồn chúng tôi trở nên bình lặng khác thường. Ngồi bên nhau chúng tôi im lặng, mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ. Kỷ niệm những đêm Giáng sinh cứ lần lượt trở về trong tâm trí chúng tôi. Nỗi thất vọng của một kiếp tù đày dường như tan biến. Chúng tôi thấy niềm tin và sự hi vọng vào tương lai ngày càng to lớn, vững chắc hơn. Chúng tôi cảm thấy mình đủ sức chịu đựng mọi gian khổ để vượt qua thử thách nầy. Chúng tôi nghỉ ngày xưa Chúa Giê-su đã chịu sự thử thách còn to lớn gắp trăm ngàn lần mình, thế mà cuối cùng Chúa cũng đã vượt qua và khiến cho kẻ thù phải bái phục trước mặt Ngài. Chúng ta sẽ cố gắng noi gương Ngài. Niềm tin của chúng tôi được củng cố từ những ý tưởng ấy.


Đêm hôm ấy, sau khi điểm danh vào phòng, bọn cán bộ khóa cửa và bỏ đi. Chúng tôi đến chỗ cất giấu chiếc bánh Noel mang nó ra chuẩn bị cho giờ phút mừng Chúa giáng sinh thiêng liêng của mình.


Chiếc bánh được mang ra bày trên sạp ngủ với chiếc điếu cày và vài lon “guigoz” nước trà tươi. Những lon nước trà tươi nầy chúng tôi phải nấu từ ban chiều và đem ủ kín trong đống quần áo của mình. Lá trà tươi chúng tôi phải đánh cắp từ những ngày hôm trước. Trại 6 Nghệ Tĩnh trồng rất nhiều trà trên những sườn đồi. Chúng tôi phải làm cỏ, săn sóc nó nhưng chúng tôi không được động đến nó, dù là một chiếc lá trà già. Bọn cán bộ trại đã cấm triệt để điều nầy cho nên ngay những lúc đang làm cỏ trà, chúng tôi cũng phải uống nước giải khát bằng cách nấu nước sôi với những lá cây rừng như lá giàn xay, lá bướm bạc... Những lá cây nầy có nhiệm vụ làm giảm mùi tanh của nước. Tuy vậy, chúng tôi cũng tìm hết mọi cách đánh cắp một ít lá trà tươi để dành cho cái đêm trọng đại nầy.

Tất cả mọi thứ đều được bày ra sẵn sàng để bắt đầu cho buổi tiệc mừng Giáng sinh. Chúng tôi đang sung sướng ngắm nghía chiếc bánh, thành quả của một cuộc đấu trí gay go của chúng tôi với bọn cán bộ và bọn chó săn. Chúng tôi chưa cắt vội chiếc bánh vì muốn kéo dài sự sung sướng và thích thú của mình. Chúng tôi còn đang hút thuốc lào, nhâm nhi một vài ngụm trà tươi và nhìn nhau mỉm cười khoái trá. Bất chợt bên ngoài cửa sổ tiếng một tên cán bộ vang lên:


- Các anh ngồi im và đưa chiếc bánh ra đây!


Chúng tôi sững sờ, thì ra bọn khốn nầy đã trở lại rình rập chúng tôi lúc nào không biết. Thế là chúng cuỗm chiếc bánh của chúng tôi và mang đi mất. Chúng tôi chỉ còn nhìn nhau mỉm cười đau khổ...

“Chúng mầy hãy hành hạ chúng tao đi. Sự hành hạ nầy có thắm thía gì đối với sự hành hạ của người Do Thái đối với Chúa Ki Tô hơn một ngàn năm về trước. Chúng tao đang trông chờ cái ngày mà chúng mầy phải quì xuống trước mặt chúng tao để cầu xin một sự ban ơn, một tha thứ”.

Chúng tôi thấy thương hại cho bọn người ngu xuẩn nầy đã bị một lý thuyết huyền hoặc, không tưởng, cùng bọn đầu sỏ gian ác hơn lường gạt. Chúng lặn ngụp trong những sai lầm mà tưởng mình đã tìm ra chân lý. Tội nghiệp thay! Đáng thương thay!

Cuối cùng rồi chúng tôi cũng đã đón mừng ngày Chúa chào đời với dăm bi thuốc lào và vài ngụm trà tươi. Điều nầy không quan trọng lắm. Điều quan trọng là chúng tôi càng tạo được niềm tin vào chân lý của mình và chúng tôi tin tưởng rằng mình đã chọn đúng con đường mình đi. Chúng tôi cũng học được tình yêu bao la của Chúa đối với kẻ thù. Và giờ đây chúng tôi đang áp dụng bài học ấy đối với bọn người đang hành hạ chúng tôi.

 
Mặc Thái Thủy

BẢN TIN MỚI NHẤT

Ảnh tết năm 1920, đúng 100 năm trước của nhiếp ảnh gia nước ngoài

Cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, tôi lại thích nghĩ về quá khứ, về những gì đã qua.

Xem Thêm

Có 1000 dollars trong túi là giầu hơn người Mỹ rồi đấy.

Có 1000 dollars trong túi là giầu hơn người Mỹ rồi đấy.

Xem Thêm

ĐƯỜNG THI RŨ MỘNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Dẫu xa mấy thủa buồn quê cũ Vẫn nhớ đôi phen lạc dấu mòn

Xem Thêm

VU OAN GIÁ HOẠ - Tôn Nữ Hoàng Hoa

Trong lịch sử loài người, nếu muốn vu oan giá hoạ cho ai có lớp lang tình tự để kết tội kẽ khác không ai bằng bọn Cộng Sản.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Gieo gió gặt bão - Bài viết của Đặng Chí Hùng

Hon 60 nam theo dang,phung su dang an cuop. gio day no cuop lai,va ngay ca den bo do long no cung moi ra . Khong co gi la mu quang hon trong cai dau luon luon tin tuong vao cs. 60 nam phung su an cuop,gio thi bi cuop an. Oan uc gi ???

Xem Thêm

Đề bài :Luật sư Hoàng Duy Hùng – Con chốt mới trong ván bài Hòa Hợp, Hòa Giải

Nó mất job dân cử vì nhân cách hạ cấp kéo theo sự tẩy chay của CĐ VN tại Houston nên cái job luật sư cũng phải dẹp tiệm...Vậy thì con đường duy nhất mà nó còn có thể đi là bám đuôi bọn thú vật VC kiếm sống chứ có phải nó bỏ job để làm đứa sai vặt của VC như bài viết đâu.

Xem Thêm

Đề bài : Dân chúng ở Việt Nam phẫn nộ chửi bới Hoàng Duy Hùng.

Tha`ng cho' Hoa`ng duy Hu`ng na`y cho no' an ki't la` du'ng ro^`i.

Xem Thêm

Đề bài : Dân chúng ở Việt Nam phẫn nộ chửi bới Hoàng Duy Hùng.

Ngộ thiệt...LS HDH đi từ Nam ra Bắc, Mỗi bước đi không âm thầm mà ồn ào qúa mức, mỗi giây phút của HDH đều được hai đài VHVNtv và Phobolsatv tung hứng rất tận tình ..làm như HDH là minh chủa xuất cung, Đi đâu cũng được dân chúng đón mừng, tặng qùa, mời về nhà cung phụng...?? Tới nỗi có anh nông dân xin vợ bán hai giạ lúa để có tiền ra HN ăn rầm nằm rề chỉ để canh gập cho được minh chủ HDH, làm mọi người xem vãi linh hồn.....?? Tới clip nay thì lại thấy HDH bị dân oan chửi qúa nhiều... Hai sự việc khác nhau hoàn toàn, khiến người coi có thắc mắc..?? cái đám dân, quan, ngưỡng mộ HDH qua mức có phải là lũ cò mồi đóng kịch đươc trả tiền cho môt mục đích.....? và để làm giảm sự tư cao của HDH nên cũng có nhóm khác khích động người chửi HDH... cho cân băng ván bài chính trị bịp...???

Xem Thêm

Đề bài :Thông minh chưa hẳn đã lương thiện

…" mguoi giau co vao nuoc Thien dang kho nhu con lac da chui qua lo kim " va …" nguoi giau co thi duoc cho them,con nguoi kho ngheo lai bi cat het " Dong dao ngay con tho au :" Thien dang hoa nguc hai ben ai khon thoi dai,ai dai thoi khon…"

Xem Thêm

Đề bài :Obama cấp quốc tịch cho 2.500 người Iran khi thảo luận thỏa thuận hạt nhân?

Uoc gi T.T chi thi cho bo di tru tai cuu xet nhung don xin nhap tich,the xanh...vv.xem co su khai gian trong cac muc lien quan den cong san.du sinh-ket hon... nghia la co su gian doi,boi the de DUOC thu hoi lai quoc tich va moi ke gian doi ve que cu/.

Xem Thêm

Đề bài :Quần Đảo Bị Lãng Quên Trở Nên Lắm Tên

Cha nào có thẩm quyền đật tên mới cho quần đã̉o Hoàng Sả trên bia tưởng niệm vậy...?? Tên này có phải người Việt không..?? hay lai một tên đá cá lăn dưa nào tự nhân có bằng TS mà tự nghĩ ra cái tên mới... mà sao không thông hiêu đia lý nươc nhà...?? Tranh đấu mà chuyện hiểu biết ph46 th4ng về đia lý nước nhà mà còn không thông xuốt, th̀ì thử hỏi anh đòi tranh đấu cho ai..?? Tưởng niệm cái gì...?? Bó tay với những tên lộn xòng này...!!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Anh hùng và chiến sĩ Việt Nam thời … hiện đại - Nguyễn Bá Chổi

Cam on bac ng-b-Choi,bai viet that hay,nhung neu bac phang nang ky hon thi nha em cam on bac.Bon cho nay tu thang tong den thang tep riu,bon no thich nghe nang,noi nho nhe chung chi cuoi ruoi.Nha em ma co khoa an noi,em chui cho chung cu nghe nhu la ca...vong co,cho dung dieu Hanoi.

Xem Thêm

Đề bài :ĐỂ HIỂU RÕ NGUYÊN NHÂN ĐẢNG DÂN CHỦ QUYẾT TÂM TRUẤT PHẾ TỔNG THỐNG DONALD TRUMP

Hilllary da tuyen bo : " Trump ma lam Tong thong thi chung ta vao tu het." Day la mot cau khang dinh ro net nhat,va chinh vi vay ma Obama da tuyen bo :" dan quan chien dau." tat ca moi chuong trinh,muu dinh bon con Lua da sua soan va dang cho ket qua cuoi cung Hillary lam tong thong,On troi ! moi su dao lon va chi trong vong vai nam,tau cong dieu dung va bon con LUA cang ngay cang lo ro cho dan chung My hieu biet ve chung.Chung da gai nguoi khap cac co quan cong Quyen o D.C,chung da sua soan XHCN san sang cho nuoc My.va On Troi! da goi Trump toi cho dat nuoc nay .

Xem Thêm

Đề bài :Úc Bắt Giữ Một Người Gốc Việt Vì Cố Ý Phóng Hỏa Đốt Rừng - Kevin Le

Michael,hay ngang dau len nhu nhung anh hung le van tam,ng-v-troi...Co gan an cuop,co gan chiu don.Dung hen nhat ma mat di si khi cua dang csvn.Thang khon lin,da duoc sang den Uc,song trong moi truong tu do va hieu biet the nao la Quyen con nguoi...Nhung dua nhu thang nay,dung nhu nhung nguoi dan Uc yeu cau : Treo co.

Xem Thêm

TIN MỚI

Có 1000 dollars trong túi là giầu hơn người Mỹ rồi đấy.

Có 1000 dollars trong túi là giầu hơn người Mỹ rồi đấy.

Xem Thêm

ĐƯỜNG THI RŨ MỘNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Dẫu xa mấy thủa buồn quê cũ Vẫn nhớ đôi phen lạc dấu mòn

Xem Thêm

VU OAN GIÁ HOẠ - Tôn Nữ Hoàng Hoa

Trong lịch sử loài người, nếu muốn vu oan giá hoạ cho ai có lớp lang tình tự để kết tội kẽ khác không ai bằng bọn Cộng Sản.

Xem Thêm

Ngày Xuân hoài niệm - Việt Nhân

(HNPD)Sài Gòn, tưởng rằng nó đã mất tên sau ngày 30 tháng Tư Đen, bị nhuộm đỏ đổi tên thành Hồ, nhưng dù cho chế độ xã nghĩa, ra sức trên giấy tờ hành chánh cố xóa, nhưng cái tên Sài Gòn, đất Bến Nghé vẫn là hòn ngọc trong tâm trí người dân Nam....

Xem Thêm

Điểm Tin Chủ Nhật 26/01/2020

Khách Trung Quốc đeo khẩu trang xông đất Vịnh Hạ Long, Hà Nội phát hiện ca nghi nhiễm viêm phổi cấp (RFA)

Xem Thêm

TIẾNG GỌI CỦA THẦN TÝ - TRẦN VĂN

(HNPD) Sau giới thiệu, tay bắt mặt mừng, ông Trung Tá Quận Trưởng mời phái đoàn về nhà để quý bà giải lao, nghỉ ngơi và kiểm điểm lại quà cáp cũng như trang điểm làm đẹp một chút xíu!.

Xem Thêm

Người Gốc Việt Tại Mỹ Nghiên Cứu Thành Công

Mang trong mình dòng máu Việt, cộng đồng người gốc Việt ở nước ngoài là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc tỏa đi khắp năm châu và làm được những điều khiến chúng ta tự hào

Xem Thêm

MÙA XUÂN TRUYỀN THÔNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thế nên mùa xuân vui hát Còn tưởng nhạc khúc quân hành

Xem Thêm