Mỗi Ngày Một Chuyện

NGƯỜI TRONG TRUYỆN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ...

          

      NGƯỜI TRONG TRUYỆN    -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đôi khi một câu chuyện nào đó, lúc nói ra thì có vẻ tầm phào thôi, nhưng nhiều chục năm sau, nó lại tương ứng đến nỗi người ta tưởng như người nói trước kia cả mấy chục năm, là một nhà tiên tri. 

Khi tôi học thêm Pháp văn do giáo sư Nguyễn văn Mẫn ở Saigon vào cuối thập niên 50 thế kỷ trước, bấy giờ tôi mới học lớp đệ tứ, tức là lớp 9 ngày nay. 

Ông vô tình nói thêm trong một bài giảng: "Người Mỹ và nhất là quân đội Mỹ, xuất hiện ở đâu, thì y như phụ nữ ở nơi đó hư ngay". 

Phải tới 5, 6 năm sau, quân đội đồng minh Hoa Kỳ mới đổ bộ đầu tiên ở bờ biển Nam Ô Đà Nẵng (3/1965) và ít năm sau nữa, đã thấp thoáng đó đây, những trẻ em lai Mỹ trên quê hương VN. 

Ông giáo sư Pháp văn mà chúng tôi học thêm, còn tiếp tục lý giải: "Người Mỹ thì không phải là xấu, nhưng họ ...chân thực quá, lại thực dụng quá, nên phụ nữ ở đâu cũng thích những người như vậy".

Ấy còn chưa kể đến yếu tố sạch sẽ, đẹp đẽ, luôn lịch sự hào hoa, thêm vào lòng nhiệt thành... thì quý phụ nữ thấy hơn hẳn những đấng mày râu địa phương quá rồi, chớ không riêng gì phụ nữ VN...

 

Bấy giờ, giữa thập niên 60 thế kỷ trước, song song với sự hiện diện cùa người Mỹ ở miền nam VN, là cả một rừng sách báo Mỹ, từ những sách học các bộ môn chuyên biệt, đến văn chương, văn học Mỹ, tất cả đã thay đổi mau chóng bộ mặt xã hội VN, cuộc sống cảm thấy vui vẻ lạc quan hẳn lên. 

Có thể nói văn hoá Mỹ đi nhanh hơn văn hoá Pháp. 

Pháp phải mất cả thế kỷ mới đi sâu đi sát vào tâm hồn VN, còn Mỹ nhanh đến nỗi, dân chúng miền Nam VN sống cởi mở, hồn nhiên, tự nhiên trong chiều hướng tăng trưởng, cả về tinh thần lẫn vật chất. 

Riêng về mặt sách báo tiếng Mỹ, đã là một ngôn ngữ nối kết, trung gian giữa sách truyện thơ ca Mỹ và các nước khác thâm nhập vào văn chương VN. 

Do đó ở Saigon quý vị ham đọc sách truyện hay trên thế giới, các tiểu thuyết lớn của các nhà văn nổi tiếng Nga, Úc, Canada, Nhật vv... đều được dịch theo các bản English ... 

Tất nhiên các sách truyện vốn tiềng Pháp và Trung Hoa cũ mới, cũng được giới cầm bút chuyển ngữ tưng bừng. 

Thế là tôi chẳng cần phải tìm bản văn gốc để học hỏi, mà đọc luôn các truyện dịch, bất kể của nước nào, đọc cho mau, cho nhiều ...và tất nhiên các tác phẩm danh tiếng thì đọc 2,3 lần . 

 

Chính vì đọc tạp lục, ham hố như vậy, mà tự mình cảm thấy mình có vẻ " thông thái ăn đong " như vậy, nó giúp cho tôi ngẫm nghĩ, suy tư, để biết mình thuộc giới người đã và đang sống như thế nào ... 

Tôi đặc biệt chú ý đến " văn chương " và phong cách sống của người Nhật Bản. 

Nếu bây giờ đã được sống ở Mỹ rồi, hằng ngày sinh hoạt ở Mỹ, bang Cali này, thế nào cũng xen kẽ với một sắc tộc lớn nhất không phải chính tông Hoa Kỳ,  là người nói chung tiếng Hispanic, mà trong đó có Mexico,  là một dân tộc thích vui cười, ồn ào hơn cả . 

Trái lại, người Nhật Bản thì luôn thận trọng, giữ gìn danh dự, khó hoà đồng. 

Từ đó tôi suy ra hiện tượng trong văn chương họ, có một nỗi u buồn cứ ám ảnh, nhập tâm họ như mang nỗi bi quan sâu thẳm ... 

Dân tộc Nhật sống với cái danh dự, khiến đôi khi họ cũng khổ vì điều ấy, kể cả trong tình yêu, tình thương vv...

Phải sống quá thận trọng, làm cho những nhân vật trong tiểu thuyết Nhật Bản phải chịu đựng nhiều đau xót, đắng cay, theo tôi xã hội trong tiểu thuyết họ cũng bị trầm mặc, buồn thảm...

 

Một người bạn vừa gởi cho tôi một truyện rất ngắn của ông nhà văn lớn Nhật, là Yasunari Kawabata (1899- 1972).

Còn sợ tôi lơ là, không đọc, bèn nói thấy thơ văn Cao Mỵ Nhân đắm say nhân vật truyện của Mỵ quá, nên cho Mỵ đọc  thử truyện ngắn này, của nhà văn Nhật đã đoạt giải Nobel văn học năm 1968 lận.

Để Mỵ tự soi ngắm xem cuộc tình của tác giả Nhật đoạt giải "văn chương" thế giới" trên, có hơn hẳn cuộc tình thơ Cao Mỵ Nhân không? 

Ố ô, đừng đưa tên tuổi văn hào Yasunari Kawabata Japan, với Nobel ra mà dọa tôi chứ bạn. 

Chuyện tình của ông nhà văn đó, gồm 2 nhân vật, thoạt thì vai nữ chết, hồn oan cứ lẩn quẩn cạnh ông vai nam, vai nam chẳng biết có ở vậy không, làm sao ở vậy khi cả  hai cùng lứa tuổi đôi mươi. 

60 năm sau, 2 người tái ngộ, với ưu tư là một đã chết (nữ) và một chưa rõ chết chưa (nam). 

Rút cuộc họ kiểm chứng nhau qua những vật cản ngăn chặn, thấy cả 2 đều thông xuyên qua rào cản của cõi sống, mới biết là nhân vật nam cũng đã chết . 

Điều cuối cùng là họ quan tâm, thầm tiếc tại sao họ cùng đã chết, mà lại không ở với nhau nơi cõi chết đó. 

 

Có lẽ nhà văn Yasunari Kawabata muốn nêu ra cái điều: Đã yêu thương nhau thật sự, thì ở cõi sống hay ở cõi chết, đều phải ở bên nhau. 

Bởi vì cõi chết cũng như cõi sống, là một không gian thật hay ảo, vẫn chung một đất trời, nôm na chung trên thiên đường, hoặc chung dưới âm phủ cũng được. 

Tôi thật dở quá, là không chịu học để đọc kỹ chữ nghĩa, ngôn từ văn chương nước Phù Tang. Tuy nhiên tôi cảm nhận được "nhân sinh quan" và "luyến ái quan" của quý vị Nhật ấy thật nghiệt ngã, tuyệt đối ...

Thực ra, thì cũng chẳng khác gì suy tư của những đôi uyên ương, hay những cặp tình nhân của hầu hết các dân tộc trên trái đất này. 

Họ muốn sống cạnh nhau đời này, nếu lỡ không được, thì mong ở bên nhau kiếp khác, họ tin tưởng là có những kiếp khác đó, và ngàn đời sẽ sống cùng nhau . 

Nhà văn Nhật Bản nêu trên, không tin tưởng lắm có cuộc tái ngộ ở cõi chết. 

 

Đọc tới đây, anh sẽ bảo sao mình dở hơi thế, hàng vạn chuyện tình đều có những lời than thở, những câu hứa hẹn, dựa trên nhiều cơ sở tâm linh. 

Đến cả Chúa cũng dạy thế nhân vâng lời Chúa, để sẽ gặp nhau trên cõi trời, cùng hưởng nhan Thiên chúa, ít nhất là trong ngày phán xét cuối cùng. 

Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ... 

vì tất cả vẫn đang trong cùng vũ trụ vô thủy vô chung, lạc đi đâu được mà lo... trời đổ. 

Ôi, nhân vật thơ của tôi lạc quan quá, anh ta có một niềm tin tròn vẹn nơi đấng Siêu nhiên.

Điều đó tất đúng, vì cuối cùng, bạn phải biết bạn từ đâu tới chứ, kể cả hồn ma đi nữa, vẫn có sự  sắp xếp, như là thử thách quyền phép của đấng tối cao, tối đại ...

Nên chi, có là gì, còn sống hay đã chết cũng chỉ là tiếp tục sự việc muôn đời của Thượng Đế vậy thôi.

 

CAO MỴ NHÂN(HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

NGƯỜI TRONG TRUYỆN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ...

          

      NGƯỜI TRONG TRUYỆN    -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đôi khi một câu chuyện nào đó, lúc nói ra thì có vẻ tầm phào thôi, nhưng nhiều chục năm sau, nó lại tương ứng đến nỗi người ta tưởng như người nói trước kia cả mấy chục năm, là một nhà tiên tri. 

Khi tôi học thêm Pháp văn do giáo sư Nguyễn văn Mẫn ở Saigon vào cuối thập niên 50 thế kỷ trước, bấy giờ tôi mới học lớp đệ tứ, tức là lớp 9 ngày nay. 

Ông vô tình nói thêm trong một bài giảng: "Người Mỹ và nhất là quân đội Mỹ, xuất hiện ở đâu, thì y như phụ nữ ở nơi đó hư ngay". 

Phải tới 5, 6 năm sau, quân đội đồng minh Hoa Kỳ mới đổ bộ đầu tiên ở bờ biển Nam Ô Đà Nẵng (3/1965) và ít năm sau nữa, đã thấp thoáng đó đây, những trẻ em lai Mỹ trên quê hương VN. 

Ông giáo sư Pháp văn mà chúng tôi học thêm, còn tiếp tục lý giải: "Người Mỹ thì không phải là xấu, nhưng họ ...chân thực quá, lại thực dụng quá, nên phụ nữ ở đâu cũng thích những người như vậy".

Ấy còn chưa kể đến yếu tố sạch sẽ, đẹp đẽ, luôn lịch sự hào hoa, thêm vào lòng nhiệt thành... thì quý phụ nữ thấy hơn hẳn những đấng mày râu địa phương quá rồi, chớ không riêng gì phụ nữ VN...

 

Bấy giờ, giữa thập niên 60 thế kỷ trước, song song với sự hiện diện cùa người Mỹ ở miền nam VN, là cả một rừng sách báo Mỹ, từ những sách học các bộ môn chuyên biệt, đến văn chương, văn học Mỹ, tất cả đã thay đổi mau chóng bộ mặt xã hội VN, cuộc sống cảm thấy vui vẻ lạc quan hẳn lên. 

Có thể nói văn hoá Mỹ đi nhanh hơn văn hoá Pháp. 

Pháp phải mất cả thế kỷ mới đi sâu đi sát vào tâm hồn VN, còn Mỹ nhanh đến nỗi, dân chúng miền Nam VN sống cởi mở, hồn nhiên, tự nhiên trong chiều hướng tăng trưởng, cả về tinh thần lẫn vật chất. 

Riêng về mặt sách báo tiếng Mỹ, đã là một ngôn ngữ nối kết, trung gian giữa sách truyện thơ ca Mỹ và các nước khác thâm nhập vào văn chương VN. 

Do đó ở Saigon quý vị ham đọc sách truyện hay trên thế giới, các tiểu thuyết lớn của các nhà văn nổi tiếng Nga, Úc, Canada, Nhật vv... đều được dịch theo các bản English ... 

Tất nhiên các sách truyện vốn tiềng Pháp và Trung Hoa cũ mới, cũng được giới cầm bút chuyển ngữ tưng bừng. 

Thế là tôi chẳng cần phải tìm bản văn gốc để học hỏi, mà đọc luôn các truyện dịch, bất kể của nước nào, đọc cho mau, cho nhiều ...và tất nhiên các tác phẩm danh tiếng thì đọc 2,3 lần . 

 

Chính vì đọc tạp lục, ham hố như vậy, mà tự mình cảm thấy mình có vẻ " thông thái ăn đong " như vậy, nó giúp cho tôi ngẫm nghĩ, suy tư, để biết mình thuộc giới người đã và đang sống như thế nào ... 

Tôi đặc biệt chú ý đến " văn chương " và phong cách sống của người Nhật Bản. 

Nếu bây giờ đã được sống ở Mỹ rồi, hằng ngày sinh hoạt ở Mỹ, bang Cali này, thế nào cũng xen kẽ với một sắc tộc lớn nhất không phải chính tông Hoa Kỳ,  là người nói chung tiếng Hispanic, mà trong đó có Mexico,  là một dân tộc thích vui cười, ồn ào hơn cả . 

Trái lại, người Nhật Bản thì luôn thận trọng, giữ gìn danh dự, khó hoà đồng. 

Từ đó tôi suy ra hiện tượng trong văn chương họ, có một nỗi u buồn cứ ám ảnh, nhập tâm họ như mang nỗi bi quan sâu thẳm ... 

Dân tộc Nhật sống với cái danh dự, khiến đôi khi họ cũng khổ vì điều ấy, kể cả trong tình yêu, tình thương vv...

Phải sống quá thận trọng, làm cho những nhân vật trong tiểu thuyết Nhật Bản phải chịu đựng nhiều đau xót, đắng cay, theo tôi xã hội trong tiểu thuyết họ cũng bị trầm mặc, buồn thảm...

 

Một người bạn vừa gởi cho tôi một truyện rất ngắn của ông nhà văn lớn Nhật, là Yasunari Kawabata (1899- 1972).

Còn sợ tôi lơ là, không đọc, bèn nói thấy thơ văn Cao Mỵ Nhân đắm say nhân vật truyện của Mỵ quá, nên cho Mỵ đọc  thử truyện ngắn này, của nhà văn Nhật đã đoạt giải Nobel văn học năm 1968 lận.

Để Mỵ tự soi ngắm xem cuộc tình của tác giả Nhật đoạt giải "văn chương" thế giới" trên, có hơn hẳn cuộc tình thơ Cao Mỵ Nhân không? 

Ố ô, đừng đưa tên tuổi văn hào Yasunari Kawabata Japan, với Nobel ra mà dọa tôi chứ bạn. 

Chuyện tình của ông nhà văn đó, gồm 2 nhân vật, thoạt thì vai nữ chết, hồn oan cứ lẩn quẩn cạnh ông vai nam, vai nam chẳng biết có ở vậy không, làm sao ở vậy khi cả  hai cùng lứa tuổi đôi mươi. 

60 năm sau, 2 người tái ngộ, với ưu tư là một đã chết (nữ) và một chưa rõ chết chưa (nam). 

Rút cuộc họ kiểm chứng nhau qua những vật cản ngăn chặn, thấy cả 2 đều thông xuyên qua rào cản của cõi sống, mới biết là nhân vật nam cũng đã chết . 

Điều cuối cùng là họ quan tâm, thầm tiếc tại sao họ cùng đã chết, mà lại không ở với nhau nơi cõi chết đó. 

 

Có lẽ nhà văn Yasunari Kawabata muốn nêu ra cái điều: Đã yêu thương nhau thật sự, thì ở cõi sống hay ở cõi chết, đều phải ở bên nhau. 

Bởi vì cõi chết cũng như cõi sống, là một không gian thật hay ảo, vẫn chung một đất trời, nôm na chung trên thiên đường, hoặc chung dưới âm phủ cũng được. 

Tôi thật dở quá, là không chịu học để đọc kỹ chữ nghĩa, ngôn từ văn chương nước Phù Tang. Tuy nhiên tôi cảm nhận được "nhân sinh quan" và "luyến ái quan" của quý vị Nhật ấy thật nghiệt ngã, tuyệt đối ...

Thực ra, thì cũng chẳng khác gì suy tư của những đôi uyên ương, hay những cặp tình nhân của hầu hết các dân tộc trên trái đất này. 

Họ muốn sống cạnh nhau đời này, nếu lỡ không được, thì mong ở bên nhau kiếp khác, họ tin tưởng là có những kiếp khác đó, và ngàn đời sẽ sống cùng nhau . 

Nhà văn Nhật Bản nêu trên, không tin tưởng lắm có cuộc tái ngộ ở cõi chết. 

 

Đọc tới đây, anh sẽ bảo sao mình dở hơi thế, hàng vạn chuyện tình đều có những lời than thở, những câu hứa hẹn, dựa trên nhiều cơ sở tâm linh. 

Đến cả Chúa cũng dạy thế nhân vâng lời Chúa, để sẽ gặp nhau trên cõi trời, cùng hưởng nhan Thiên chúa, ít nhất là trong ngày phán xét cuối cùng. 

Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ... 

vì tất cả vẫn đang trong cùng vũ trụ vô thủy vô chung, lạc đi đâu được mà lo... trời đổ. 

Ôi, nhân vật thơ của tôi lạc quan quá, anh ta có một niềm tin tròn vẹn nơi đấng Siêu nhiên.

Điều đó tất đúng, vì cuối cùng, bạn phải biết bạn từ đâu tới chứ, kể cả hồn ma đi nữa, vẫn có sự  sắp xếp, như là thử thách quyền phép của đấng tối cao, tối đại ...

Nên chi, có là gì, còn sống hay đã chết cũng chỉ là tiếp tục sự việc muôn đời của Thượng Đế vậy thôi.

 

CAO MỴ NHÂN(HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

BƯỚC CHÂN HOANG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi thầm hỏi mùa xuân nào yên nghỉ Bao chồi non, nụ biếc nở trên tay

Xem Thêm

BÀI HỌC THẬT ĐẸP VỀ NHỮNG CÁI CẦN GẠT NƯỚC

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không?

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN : TÚ XUẤT

( HNPD )chèo cổ xếp vào rương cùng Xã Xệ Lý Tóetchôn chung với Bảo Đại

Xem Thêm

Nhớ lại vụ Chùa Liên Trì thất thủ - Khóc đi Thăng ơi - Mai Tú Ân

( HNPD ) Anh Đinh La Thăng trong lúc tan tành sự nghiệp và phải ngồi tù 13 năm

Xem Thêm

NẮNG BẮT ĐẦU PHAI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nhưng sao mình không thưởng lãm nắng lụa ấy một mình?

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Tổng thống Trump bác bỏ lời ‘tranh công’ của người tiền nhiệm Obama

OBAMA bì ổi và hèn hạ 44 đời TT chưa có một TT nào hèN hạ dơ bẩn như OBAMA .TAKE CREDIT FOR EVERYTHING EVEN IF YOU DID NOTHING,BLAME ĐTHERS FOR EVERYTHING ,EVEN IF YOU DID EVERYTING

Xem Thêm

Đề bài :TRUMP QUYẾT KẾT LIỄU TRUNG CỘNGTRONG CHIẾN DỊCH THU – ĐÔNG NĂM 2018 Tran Hung

Quá hay, Chơi tới bến nghe ông Trump phải đánh cho thằng chệt nát cái đầu ra từng mãnh nha Tổng thống. Tôi ủng hộ 100%

Xem Thêm

Đề bài :Đánh Mỹ cho Nga Chệt- Hà Thượng Thủ

Vẹm ta là lũ chồn lùi.......Rúc vào Nga chán lại chui vào Tàu.......Bị Tàu cộng chúng kẹp đầu.......Vẹm ta bối rối cắn nhau ồn ào.......Hỏi nhau: tham nhũng nơi nao ?........Biết rằng toàn đảng,thằng nào cũng tham.......Tham như chó đói thèm phân........Tham trên,tham dưới,tham gần,tham xa........Ung thư tham nhũng lan ra........Toàn thân của đảng chỉ là khối U

Xem Thêm

Đề bài :Truy Tố 3 tên phản Quốc

Tức cười thằng ngọng chơi ngông:......Nó đòi chữ viết lòng vòng,ngọng theo......Nó đòi TRÈO viế như CHÈO.......Tổ cha thằng ngọng đầu heo ngu đần.......Nó đòi cắt nhỏ bàn chân.......Cho vừa giầy mới,không cần giầy to

Xem Thêm

Đề bài : Tổng thống báo động

Thang gia nay cuoi doi khong biet an cai gi ma thot ra nhung loi phan p huc, thoi tha nhu vay..., that uong com cha ao me va nhat la cai lon trung ta ma quan doi gan cho may. Dung la do an cut vao mom.., phan phuc..

Xem Thêm

Đề bài :Obama Ảo Tưởng

Phong do hanh quan:Khinh binh,obama ke tiep la michell cao got,ke do la Bill va cu cuoi cung se la hill.Lo trinh tuong tuong co the lam a nhe !Con hon 01 thang nua la bau cu giua ky.co gang khuynh dao,danh cho no khong Ngoc dau len noi.He ! He ! phan ung nguoc.bravo!bravo!bravo!

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Trump bác bỏ lời ‘tranh công’ của người tiền nhiệm Obama

Den thoi buoi an thua du,Gia su,chien tranh mau dich Trung cong-Iran Nga...Chung ta deu dang gat hai ket qua tot dep.Thi!chung ta co nen tin rang,dang sau nhung chong doi vo van goi la" san phu thuy",phe ta van chua di den dau va cang ngay cang lo mat that.Tien dau ma tung ra xui duc,tra luong...Neu khong phai co ban tay Trung cong xia vao,XOAY DONG HAU PHUONG,CHIA RE DAT NUOC,voi hy vong cuoi cung,BI LAT DO,the la thoat nan.TAI SAO KHONG NHI ???

Xem Thêm

Đề bài :Ăn cắp bí mật thương mại tuồn về Trung Quốc

Đã từ rất lâu,người Mỹ đã được nói cho biết rằng Tàu nào cũng là Tàu.Một tác giả Mỹ đã viết 1 cuốn sách mà tôi quên tên đã tiết lộ trong cuộc chiến tranh giữa Tưởng giới Thạch và Mao,ông Tưởng đã bắt sống nguyên bộ chỉ huy của Mao nhưng ngay sau đó,Mao và đàn em đã dược thả để sau này chiến thắng và đuổi Tưởng ra đảo.Cuốn sách kết luận,người Tàu chấp nhận sự hiện hữu của đối thủ để cùng xây dựng Trung Hoa cường thịnh.Vậy thì vì cớ gì mà các công ty Mỹ vẫn cứ mướn cái đám Chệt cặn bã chuyên ăn cắp này???

Xem Thêm

Đề bài :BIỆT ĐỘI THIÊN NGA - Anh Phương TRẦN VĂN NGÀ

Kính Chị Thanh Thuỷ : chúng tôi đang ở Canada ,muốn có cuốn sách Biệt Đội Thiên Nga , thì phải mua ở đâu ?ái mộ chị khi chúng tôi đi qua Cali ,cùng ăn Tết chung với mấy anh Cảnh Sát .Giờ biết được chị ra cuốn hồi ký muốn đọc và chỉ dẫn lại con cháu . Địa chỉ chúng tôi là 9546/152 st Surrey, BC , Canad ,V3R4G3.Rất mong hồi đáp

Xem Thêm

Đề bài :BIỆT ĐỘI THIÊN NGA - Anh Phương TRẦN VĂN NGÀ

Kính Chị Thanh Thuỷ : chúng tôi đang ở Canada ,muốn có cuốn sách Biệt Đội Thiên Nga , thì phải mua ở đâu ?ái mộ chị khi chúng tôi đi qua Cali ,cùng ăn Tết chung với mấy anh Cảnh Sát .Giờ biết được chị ra cuốn hồi ký muốn đọc và chỉ dẫn lại con cháu . Địa chỉ chúng tôi là 9546/152 st Surrey, BC , Canad ,V3R4G3.Rất mong hồi đáp

Xem Thêm

TIN MỚI

BƯỚC CHÂN HOANG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi thầm hỏi mùa xuân nào yên nghỉ Bao chồi non, nụ biếc nở trên tay

Xem Thêm

BÀI HỌC THẬT ĐẸP VỀ NHỮNG CÁI CẦN GẠT NƯỚC

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không?

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN : TÚ XUẤT

( HNPD )chèo cổ xếp vào rương cùng Xã Xệ Lý Tóetchôn chung với Bảo Đại

Xem Thêm

Nhớ lại vụ Chùa Liên Trì thất thủ - Khóc đi Thăng ơi - Mai Tú Ân

( HNPD ) Anh Đinh La Thăng trong lúc tan tành sự nghiệp và phải ngồi tù 13 năm

Xem Thêm

NẮNG BẮT ĐẦU PHAI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nhưng sao mình không thưởng lãm nắng lụa ấy một mình?

Xem Thêm

Bây giờ mới biết tại sao đội tuyển Việt Nam không vô địch - Mai Tú Ân

( HNPD ) Đội Việt Nam rất mạnh. Lại có HLV hói đầu Park rất giỏi

Xem Thêm

Chuyện vui nước Mỹ...- Mai Tú Ân

( HNPD )Cristin đang tắm cùng chồng trong nhà tắm thì có tiếng chuông cửa

Xem Thêm

Cầu nguyện - Hà Thượng Thủ

( HNPD ) Chủ tịch cs VN Trần Đại Quang cầu nguyện tại chùa Mahabodhi/ Ấn Độ

Xem Thêm

Mai Tôi Chết - Lý Thảo Yên

( HNPD )Trả nợ đời bằng những cùm gôngBằng những trận đòn hằn ngục tối

Xem Thêm