Kinh Khổ

TỔ CHỨC MỪNG “CUỘC CHẾT THẢM THÊ” ĐỂ DỌN ĐƯỜNG CHO CÔNG CUỘC ĐƯA DÂN TỘC VÀO NÔ LỆ

Không biết tội, không biết xấu, rất là vô liêm sỉ, vô đạo đức? Lại tự hào, tự mị, tự tôn, cho là … chiến thắng? - chiến thắng vẻ vang? Bản hùng ca (dân tộc)?


TỔ CHỨC MỪNG “CUỘC CHẾT THẢM THÊ” ĐỂ DỌN ĐƯỜNG CHO CÔNG CUỘC ĐƯA DÂN TỘC VÀO NÔ LỆ


Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản - Trong những ngày đầu tháng 2/2018, đảng và nhà nước CHXHCNVN cho tổ chức (đẳng cấp quốc gia) buổi lễ mừng “chiến thắng Mậu thân 1968” khá là rầm rộ. Cùng với những lời lẽ mệnh danh: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân 1968” (Nguyễn Phú Trọng?), “Đỉnh cao chói lọi của dân tộc” (trang web Nguyễn tấn Dũng?), còn các vị “đĩnh cao” khác thì: “là bước ngoặc lịch sử cho bao thắng lợi tiếp nối về sau”.

Riêng về phía người dân (trong lẫn ngoài nước) thì rất phẩn uất đau lòng. Các nhà đấu tranh dân chủ - phản biện, phản luận - thì rất là bất nhẫn, khinh thị: một việc làm ngu ngốc, xảo trá, vô liêm sỉ, vô tâm…

Theo như LS Lê Công Định: vô lương tri từ trước đến nay!
Dù gì gì… thì đảng ta, nhà nước ta vẫn cứ hồ hỡi, vẫn cứ vui mừng, và sẵn sàng đổ tiền của để chơi trò nhảy múa – múa trên bao nỗi khổ, và múa trên những xác người.


Từ xưa nay vẫn vậy. Có bao giờ mà đảng biết thương dân? Biết đau theo nỗi đau dân tộc? Và biết ăn năn hối cải qua những việc mình đã làm, dù quá là sai, quá lá ác đức, quá bất nhân. Nếu có một chút nào tỏ dấu hối hận thì cũng chỉ là giả dối. Ví như khi xưa Hồ Chí Minh dùng khăn mù xoa dụi lau mắt, sau lần giết bà “đại ân nhân” Nguyễn thị Năm (Cát Hanh Long) trong cuộc đấu tố ruộng đất giết oan cả trăm ngàn người…


Hẳn là bao người đều biết: vì sau 50 năm, mọi việc (tin tức) đều khá rạch ròi. Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 là “nỗi đau thương” - đau thương về nhiều mặt:
- Về phương diện thắng, thua: thì có thể nói dù là đánh lén, bất ngờ, nhưng mà VC (nói chung miền Bắc lẫn miền Nam) đã rước lấy thảm bại: không giữ được bất cứ vùng đất chiếm đóng nào, mà khắp nẻo thây phơi. Đa số cán binh VC đột nhập vào (bất cứ cơ sở nào của Mỹ hoặc VNCH) đều chết, bị bắt. Vào mười, ra một hoặc hai, với “ôm đầu máu” mà về. (Thiết nghĩ, không cần phải kể ra đây, vì tin tức từ mọi phía, từ bao năm đã quá rõ).


- Về phương diện tâm linh, tình cảm, tinh thần: Thì đây là một nỗi ám ảnh thương tâm để lại - một nỗi đau 50 năm vẫn chưa thể mờ phai quên lãng, nhất là mỗi độ xuân về.
Chỉ nói riêng ở Huế thôi: thảm sát trên 5...000 người. Thì người CS - kẻ thống trị 50 năm, cho đến ngày hôm nay, mà do chính họ đã gây ra, đã đủ nói lên tính “dã man” thế nào đối với đồng bào, đối với dân tộc? Chưa bao giờ có hối hận ăn năn. Chưa bao giờ có nhận chịu tội lỗi.


Rồi cho đến ngày hôm nay, sau 43 năm độc quyền thống trị, đưa đất nước, dân tộc đi từ thảm họa này sang thảm trạng khác: khốn khổ, lạc hậu, đói nghèo… Và đất nước từng phần bị ngoại bang (Tàu cộng) lũng đoạn, xâm lấn, chiếm lĩnh. (Phạm vi bài viết, (thiết nghĩ) không cần và không thể dẫn giải chi tiết nói ra. Mọi người, hôm nay, đều đã rõ. Nói chung là: đất nước trước mối họa nguy vong (về mọi mặt).
Đảng và nhà nước có bao giờ nói ra cho toàn dân rõ, dân biết - để chung sức, chung lòng, như đảng gọi? Hay là đảng luôn giấu diếm, bưng bít, che đậy. Và đảng CS cứ ngấm ngầm cúi lòn dâng nạp đất đai, biển đảo… Và người dân chịu thảm cảnh chết dần mòn. Mọi sự đã và đang tiếp nối xảy ra. Hoàn toàn thắng lợi chăng? Hay là đến hồi nguy kiệt?


Không lúc nào đảng chẳng lừa dối, mị dân. Và chưa khi nào đảng (kẻ thống trị cầm quyền) chịu nhận nhìn sự thật. Bao lời ru ngủ, tự hào (láo khoét), lúc nào cũng cho là đảng quang vinh?
Rồi hôm nay, một nỗi đau 50 năm - là thảm cảnh Mậu Thân 1968 - một mất mát đau thương vô cùng tận cho cả dân tộc. Những tưởng phải được chôn vùi. Không có ai là thắng cả. Tất cả là thảm bại, thảm thương, nếu nhìn theo phương diện đạo đức. Mà thảm trạng này là do đảng CSVN gây ra. 


Không biết tội, không biết xấu, rất là vô liêm sỉ, vô đạo đức? Lại tự hào, tự mị, tự tôn, cho là … chiến thắng? - chiến thắng vẻ vang? Bản hùng ca (dân tộc)?
Để làm gì? Để rắm tâm dắt, đưa dân tộc đi vào bước “vinh quang” mới?
Theo như lời đại tướng Phạm Văn Trà (trong những ngày mừng chiến thắng Mậu Thân 1968) đã biện luận: với đại ý: Biết rằng có hy sinh nhiều (rất nhiều) và không thể đánh thắng Mỹ Ngụy (lúc bấy giờ) - với nửa triệu quân Mỹ và trên 1 triệu quân VNCH - nhưng chấp nhận cho đánh, dù phải “chết” để mong đạt mục đích là: đưa Mỹ vào hòa đàm?
Đó cũng chỉ là lời nói phịa, “nổ” cho kêu? Chứ không hẳn vậy. Duy có điều cần hiểu là: vì “mục đích” sẵn sàng “cho chết”. Chết bấy nhiêu cũng mặc.


Xin kể: chiến trận 1968. Trong một số lần QĐVNCH phản công, tìm thấy một số mấy anh cán binh VC bị xiềng chân, chết co quắp bên khẩu súng cộng đồng, bên trong những chiếc “tăng” bị cháy, đã chứng minh cho thấy tính chất dã man của các cấp chỉ huy (của người CS).
Hồ Chí Minh cũng đã từng nói: “dù phải hy sinh đến người VN cuối cùng, cũng quyết giành thắng lợi”. Và… cũng HCM: “nếu ta mất (ý nói các anh bộ đội xung trận) chỉ mất cái quần đùi, còn được (thắng) là thắng tất cả”... Đau không? Mạng người như cỏ rác.
Trở lại câu hỏi: Mừng chiến thắng “xác chết” để làm gì? Ta thử đặt vấn đề tìm hiểu:
Thiển nghĩ: vinh danh, tự hào cho là vinh quang, là thắng lợi. Là: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân 1968”, dẫu là chết chóc đầy dẫy, dẫu rằng đau thương dân tộc. Nghĩa là: dẫu có chết - chết bao nhiêu cũng mặc - miễn đạt đến mục đích, mục tiêu. Vì thế, ta vẫn cứ tự hào, cứ vui, cứ hãnh tiến… cứ tiến theo bước đường (đã định) của đảng.
Và hôm nay, con đường phía trước là: “thực thi hiệp ước Thành Đô”. “Bản hùng ca Mậu Thân 1968” là lời cổ vũ khích động tinh thần. Chết chóc không sợ, làm nô lệ không màng. Toàn dân hăng hái, yên tâm mà tiến bước đi theo con đường “quang vinh” của đảng.
Đi, ta đi cùng tiếp tiến bước. Đi, ta đi hiệp ước Thành Đô.

Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản -
09/2/2018

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

TỔ CHỨC MỪNG “CUỘC CHẾT THẢM THÊ” ĐỂ DỌN ĐƯỜNG CHO CÔNG CUỘC ĐƯA DÂN TỘC VÀO NÔ LỆ

Không biết tội, không biết xấu, rất là vô liêm sỉ, vô đạo đức? Lại tự hào, tự mị, tự tôn, cho là … chiến thắng? - chiến thắng vẻ vang? Bản hùng ca (dân tộc)?


TỔ CHỨC MỪNG “CUỘC CHẾT THẢM THÊ” ĐỂ DỌN ĐƯỜNG CHO CÔNG CUỘC ĐƯA DÂN TỘC VÀO NÔ LỆ


Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản - Trong những ngày đầu tháng 2/2018, đảng và nhà nước CHXHCNVN cho tổ chức (đẳng cấp quốc gia) buổi lễ mừng “chiến thắng Mậu thân 1968” khá là rầm rộ. Cùng với những lời lẽ mệnh danh: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân 1968” (Nguyễn Phú Trọng?), “Đỉnh cao chói lọi của dân tộc” (trang web Nguyễn tấn Dũng?), còn các vị “đĩnh cao” khác thì: “là bước ngoặc lịch sử cho bao thắng lợi tiếp nối về sau”.

Riêng về phía người dân (trong lẫn ngoài nước) thì rất phẩn uất đau lòng. Các nhà đấu tranh dân chủ - phản biện, phản luận - thì rất là bất nhẫn, khinh thị: một việc làm ngu ngốc, xảo trá, vô liêm sỉ, vô tâm…

Theo như LS Lê Công Định: vô lương tri từ trước đến nay!
Dù gì gì… thì đảng ta, nhà nước ta vẫn cứ hồ hỡi, vẫn cứ vui mừng, và sẵn sàng đổ tiền của để chơi trò nhảy múa – múa trên bao nỗi khổ, và múa trên những xác người.


Từ xưa nay vẫn vậy. Có bao giờ mà đảng biết thương dân? Biết đau theo nỗi đau dân tộc? Và biết ăn năn hối cải qua những việc mình đã làm, dù quá là sai, quá lá ác đức, quá bất nhân. Nếu có một chút nào tỏ dấu hối hận thì cũng chỉ là giả dối. Ví như khi xưa Hồ Chí Minh dùng khăn mù xoa dụi lau mắt, sau lần giết bà “đại ân nhân” Nguyễn thị Năm (Cát Hanh Long) trong cuộc đấu tố ruộng đất giết oan cả trăm ngàn người…


Hẳn là bao người đều biết: vì sau 50 năm, mọi việc (tin tức) đều khá rạch ròi. Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 là “nỗi đau thương” - đau thương về nhiều mặt:
- Về phương diện thắng, thua: thì có thể nói dù là đánh lén, bất ngờ, nhưng mà VC (nói chung miền Bắc lẫn miền Nam) đã rước lấy thảm bại: không giữ được bất cứ vùng đất chiếm đóng nào, mà khắp nẻo thây phơi. Đa số cán binh VC đột nhập vào (bất cứ cơ sở nào của Mỹ hoặc VNCH) đều chết, bị bắt. Vào mười, ra một hoặc hai, với “ôm đầu máu” mà về. (Thiết nghĩ, không cần phải kể ra đây, vì tin tức từ mọi phía, từ bao năm đã quá rõ).


- Về phương diện tâm linh, tình cảm, tinh thần: Thì đây là một nỗi ám ảnh thương tâm để lại - một nỗi đau 50 năm vẫn chưa thể mờ phai quên lãng, nhất là mỗi độ xuân về.
Chỉ nói riêng ở Huế thôi: thảm sát trên 5...000 người. Thì người CS - kẻ thống trị 50 năm, cho đến ngày hôm nay, mà do chính họ đã gây ra, đã đủ nói lên tính “dã man” thế nào đối với đồng bào, đối với dân tộc? Chưa bao giờ có hối hận ăn năn. Chưa bao giờ có nhận chịu tội lỗi.


Rồi cho đến ngày hôm nay, sau 43 năm độc quyền thống trị, đưa đất nước, dân tộc đi từ thảm họa này sang thảm trạng khác: khốn khổ, lạc hậu, đói nghèo… Và đất nước từng phần bị ngoại bang (Tàu cộng) lũng đoạn, xâm lấn, chiếm lĩnh. (Phạm vi bài viết, (thiết nghĩ) không cần và không thể dẫn giải chi tiết nói ra. Mọi người, hôm nay, đều đã rõ. Nói chung là: đất nước trước mối họa nguy vong (về mọi mặt).
Đảng và nhà nước có bao giờ nói ra cho toàn dân rõ, dân biết - để chung sức, chung lòng, như đảng gọi? Hay là đảng luôn giấu diếm, bưng bít, che đậy. Và đảng CS cứ ngấm ngầm cúi lòn dâng nạp đất đai, biển đảo… Và người dân chịu thảm cảnh chết dần mòn. Mọi sự đã và đang tiếp nối xảy ra. Hoàn toàn thắng lợi chăng? Hay là đến hồi nguy kiệt?


Không lúc nào đảng chẳng lừa dối, mị dân. Và chưa khi nào đảng (kẻ thống trị cầm quyền) chịu nhận nhìn sự thật. Bao lời ru ngủ, tự hào (láo khoét), lúc nào cũng cho là đảng quang vinh?
Rồi hôm nay, một nỗi đau 50 năm - là thảm cảnh Mậu Thân 1968 - một mất mát đau thương vô cùng tận cho cả dân tộc. Những tưởng phải được chôn vùi. Không có ai là thắng cả. Tất cả là thảm bại, thảm thương, nếu nhìn theo phương diện đạo đức. Mà thảm trạng này là do đảng CSVN gây ra. 


Không biết tội, không biết xấu, rất là vô liêm sỉ, vô đạo đức? Lại tự hào, tự mị, tự tôn, cho là … chiến thắng? - chiến thắng vẻ vang? Bản hùng ca (dân tộc)?
Để làm gì? Để rắm tâm dắt, đưa dân tộc đi vào bước “vinh quang” mới?
Theo như lời đại tướng Phạm Văn Trà (trong những ngày mừng chiến thắng Mậu Thân 1968) đã biện luận: với đại ý: Biết rằng có hy sinh nhiều (rất nhiều) và không thể đánh thắng Mỹ Ngụy (lúc bấy giờ) - với nửa triệu quân Mỹ và trên 1 triệu quân VNCH - nhưng chấp nhận cho đánh, dù phải “chết” để mong đạt mục đích là: đưa Mỹ vào hòa đàm?
Đó cũng chỉ là lời nói phịa, “nổ” cho kêu? Chứ không hẳn vậy. Duy có điều cần hiểu là: vì “mục đích” sẵn sàng “cho chết”. Chết bấy nhiêu cũng mặc.


Xin kể: chiến trận 1968. Trong một số lần QĐVNCH phản công, tìm thấy một số mấy anh cán binh VC bị xiềng chân, chết co quắp bên khẩu súng cộng đồng, bên trong những chiếc “tăng” bị cháy, đã chứng minh cho thấy tính chất dã man của các cấp chỉ huy (của người CS).
Hồ Chí Minh cũng đã từng nói: “dù phải hy sinh đến người VN cuối cùng, cũng quyết giành thắng lợi”. Và… cũng HCM: “nếu ta mất (ý nói các anh bộ đội xung trận) chỉ mất cái quần đùi, còn được (thắng) là thắng tất cả”... Đau không? Mạng người như cỏ rác.
Trở lại câu hỏi: Mừng chiến thắng “xác chết” để làm gì? Ta thử đặt vấn đề tìm hiểu:
Thiển nghĩ: vinh danh, tự hào cho là vinh quang, là thắng lợi. Là: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân 1968”, dẫu là chết chóc đầy dẫy, dẫu rằng đau thương dân tộc. Nghĩa là: dẫu có chết - chết bao nhiêu cũng mặc - miễn đạt đến mục đích, mục tiêu. Vì thế, ta vẫn cứ tự hào, cứ vui, cứ hãnh tiến… cứ tiến theo bước đường (đã định) của đảng.
Và hôm nay, con đường phía trước là: “thực thi hiệp ước Thành Đô”. “Bản hùng ca Mậu Thân 1968” là lời cổ vũ khích động tinh thần. Chết chóc không sợ, làm nô lệ không màng. Toàn dân hăng hái, yên tâm mà tiến bước đi theo con đường “quang vinh” của đảng.
Đi, ta đi cùng tiếp tiến bước. Đi, ta đi hiệp ước Thành Đô.

Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản -
09/2/2018

BẢN TIN MỚI NHẤT

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

TIN MỚI

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

NHƯ CHIM SẺ HÓT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bởi ở đó, tình cảm được giãi bày ra bất tận, không dứt được tâm tư thanh thoát ...Chỉ có cuộc tình nó mang lại cho người đời mỗi ngày" Qui ne finira jamais

Xem Thêm

“khủng bố?” kinh hoàng tại Canada, 9 người thiệt mạng trên đường! 26 người bị thương

Một tài xế đã lao chiếc xe Ryder trắng phóng vào đám đông trên con đường đông đúc tại Toronto vào chiều nay, thứ 2. Hậu quả là 9 người thiệt mạng và ít nhất là 26 người bị thương.

Xem Thêm

Tổng thống Pháp Macron công du Hoa Kỳ

Hôm nay, 23/04/2018, tổng thống Pháp Emmanuel Macron và phu nhân lên đường công du Hoa Kỳ đến 25/04/2018. Đây là lần đầu tiên tổng thống Donald Trump tiếp một nguyên thủ nước ngoài với nghi lễ của một chuyến viếng thăm cấp nhà nước.

Xem Thêm

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm