Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Những ngày tháng Tư - Việt Nhân

(HNPĐ) Tháng Ba cuối, nó gắn liền với những mất dần lãnh thổ của Quân Khu I và hầu hết của Quân Khu II, nếu nhìn theo bờ biển cong chữ S, ngày cuối 31/03/1975 nó rơi đúng vào thành phố biển đẹp nhất nước ta.



(HNPĐ) Tháng Ba cuối, nó gắn liền với những mất dần lãnh thổ của Quân Khu I và hầu hết của Quân Khu II, nếu nhìn theo bờ biển cong chữ S, ngày cuối 31/03/1975 nó rơi đúng vào thành phố biển đẹp nhất nước ta. Những ai có mặt ở Nha Trang ngày tháng đó còn nhớ, từng đoàn người từ phía bắc Huế, Đà nẵng, hay miền cao Kontum, Pleiku các ngã đổ về Nha Trang, dân thì tìm đường vào Sàigòn, lính tráng thì kéo về Quân Đoàn.2 để tái phối trí.

Và Nha Trang mất! Mở đầu cho tháng Tư nối tiếp, tôi cũng như mọi ngườii, không thể nào gột xóa khỏi ký ức, một mốc thời gian đầy những chia ly, tan tác cùng đắng cay. Nay thân trôi dạt tha hương nhớ về tháng Tư xưa trong niềm đau, và những bài viết này, cũng chỉ là để nhớ lại những sự kiện, của những ngày tháng Tư không thể nào quên…

Ngày 25-03  tin Khánh Dương mất, bần thần ngẫn ngơ như kẻ mất hồn, thẫn thờ tự hỏi có quyết định gì khác hơn cho Nha Trang, sao toàn là những chuyện quay lưng, mà không một lần vung tay gươm, tay súng, dẫu có chết cũng mát lòng. Để rồi cảm được cái mong manh của Nha Trang, phải chăng có những quyết định đến từ cái giận lẫy thiếu sáng suốt, đi đến rút quân hay bỏ ngõ, và tin lực lượng Dù cùng Biệt Động, có cả SĐ23 rút từ BMT về, cũng đang rút dần xuống phía nam vào những ngày cuối tháng Ba.

Cảm giác mất mát nghe lớn dần trong lòng, khi nghĩ tới lúc phải bỏ Nha Trang mà đi! Trên đường bộ xuôi nam, bọn du kích địa phương bắn vãi đạn vào dân, để ngăn chận những ai trốn chạy chúng, nhưng chúng cũng không giữ được người dân, từng đoàn di tản tiếp nối nhau men dọc theo mé biển tìm đường thoát. Nha Trang hấp hối từ đêm cuối 31/03 - Cầu Đá đầy những dân cùng tàu bè từ các tỉnh ngoài chạy vào, khu xóm Chutt mọi nhà đóng kín cửa, nơi đây trước vốn thường bình lặng, nay con đường phố nhỏ đầy những dân chạy loạn, họ táo tác kéo nhau đi trong cơn hốt hoảng.

Một ước ao chợt thèm! Nhiều thành phố đã bỏ trống, QĐ.I rồi II liên tiếp triệt thoái, sao không cho những thằng lính chúng tôi một lần được vung tay, còn gì chua chát hơn khi chưa một trận đánh, mà sao cảnh vật lại mang cái ảm đạm của của chiến trường lúc tan cuộc. Sau này được nghe chuyện Tướng Lê Minh Đảo, cùng SĐ18 của ông với mặt trận Long Khánh, trong những ngày cuối tháng Tư đen, không ít người lính ngày nào, từ ray rức đi đến tiếc nuối sao không một lần làm điều mình mong muốn, “nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”.

Cầu Đá có vài chiếc tàu HQ nhổ neo rời bến, con tàu với những người dân đặc kín trên đó, chúng cũng đang ra khơi, nhưng lần này hình ảnh không còn là những con tàu ngày nào cày trên sóng vẫy vùng, mà là một cái gì luộm thuộm như những người thương binh đang dìu nhau sau trận chiến. Nhìn quanh Nha Trang, bước chân cộng quân còn đâu mãi Dục Mỹ, Lam Sơn, mà thành phố đã mang cái nét cam phận buông xuôi! Một nỗi trống vắng lớn lao xâm chiếm, theo linh cảm mà đảo mắt nhìn quanh cho cái nhìn lần cuối, cảnh vật mờ mờ như trong làn khói sương. Mắt ướt và cay!

Cho tới ngay cả lúc đó vẫn không nghĩ rằng ra đi là vĩnh biệt… Trại cuối khi tôi được tha là trại Gia Trung, ngay chân đèo Mang Giang, Pleiku, trên đường về cứ ngỡ rằng sẽ lại được ghé Nha Trang… Nhưng chuyện hội ngộ dù chỉ một thoáng chốc, thì sự tương phùng cũng cần một cái duyên, cái mệnh biệt ly đã định thì dù chỉ trong gang tấc, cũng không thể đến được với nhau… Anh lái xe, một lính cũ pháo binh miền nam, tỏ ra tiếc cho tôi không thể về lại Nha Trang, vì xe chỉ chạy đường ngoài không vào thành phố, và tôi cũng không còn tiền xe để mà đi Nha Trang.

Ban đầu cứ muốn ghé bừa Nha Trang rồi sau đó tìm cách về lại Sài gòn sau, nhưng cái khó về tiền bạc không cho phép, tiền trại phát chỉ vừa đủ vé xe cùng vài bửa ăn khoai sắn, bán đi cái chăn nhà binh cũ cũng không hơn được mấy, chỉ giúp cho bửa ăn được khá thêm đôi chút. Và một cái gì đó như duyên định chia lìa đã khiến xui, mà mọi việc xảy ra đã không theo ý, vả lại đã chục năm hơn biết có còn cảnh cũ, đành thôi cứ về Sài gòn đi rồi sẽ tính sau.

Cuộc bể dâu nào mà không mang theo đổi thay cùng mất mát? Sau cuộc chiến là tù đày, tan tác, với chia ly, chỉ toàn là nhọc nhằn bủa vây khiến cuộc sống không chút niềm vui, dẫu chỉ là đơn giản tầm thường… Những khó khăn ngay sau khi được phóng thích, mà không một cơ hội trở lại Nha Trang, thành phố biển nơi có người con gái thương tôi, không biết bây giờ em ở đâu, phiêu bạt phương nào.

Thời gian gió thoảng, có hơn bốn mươi năm rồi kể từ lần cuối đó, cái hoảng loạn của Nha Trang trong tôi chưa thể nào quên, và cũng chưa một lần về lại Nha Trang, để tìm lại cái an bình của những buổi hoàng hôn ngày nào, hai đứa bên nhau lặng nghe sóng biển, hay từ Bình Tân đưa nhau về Chutt mà nghe ly cà phê đậm ấm hơn trong gió đêm.

Tháng tư lại về, người ta đua nhau nhắc nhở đến cái khoảng thời gian đau buồn của đất nước, lại càng khơi gợi trong tôi vết thương cũ, cái đau càng nhói buốt bao nhiêu thì lại càng nhớ đến người mình thương bấy nhiêu, như trong cái bỏng lửa ta thèm cái dịu mát của làn nước.

Nha Trang vẫn mãi mãi in sâu trong ký ức, cùng hình ảnh của người con gái tôi thương, mà từ sau ngày cuối tháng Ba đó đến nay chưa được một lần gặp lại. Nhớ quá Nha Trang… Nhớ biển… Nhớ nụ cười người con gái với mái tóc demi-garçon.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (1)

quang dinh
SÀI GÒN HÒN DÁI PHỎNG * Xe hất chó Việt Kông lõa lồ ngang mức cống Linh khuyển còn chống phản động đứng dòm Lỗ đen mắt đỏ lòm lòm Trung ương còn cấm Like com Share đồng trào * Huống hồ chống củ tịt Mao trong đồn thẩm vấn hỗn hào Hồ Chí Minh Gái thời thăm khám cửa mình Trai thì bóp dái còn trinh cái củ nào Tự do dân chủ tào lao dây giầy chèo bẻo chết treo trên cửa cầu * Võ Kim Cự cư cứ đoạn đầu Kim Ngân Phú Trọng nỗi sầu đâu Kim Tiến tử an Tòng Thị Phóng Phòng Gaz hơi ngạt Tố Cô Thầu= nhiều quá đầu * Cùng loài gặm nhấm Big sâu Củ Chi Ôn Ké giăng câu tử cấm thành Phùng Quang Thanh Nguyễn Bá Thanh Bích câu kì ngộ Trấn Thành Hari Won Bom Vươn súng Viết mỏi mòn Thưa Thiên Hà Nội Sài Gòn hòn dái đau * TÂM THANH

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Những ngày tháng Tư - Việt Nhân

(HNPĐ) Tháng Ba cuối, nó gắn liền với những mất dần lãnh thổ của Quân Khu I và hầu hết của Quân Khu II, nếu nhìn theo bờ biển cong chữ S, ngày cuối 31/03/1975 nó rơi đúng vào thành phố biển đẹp nhất nước ta.



(HNPĐ) Tháng Ba cuối, nó gắn liền với những mất dần lãnh thổ của Quân Khu I và hầu hết của Quân Khu II, nếu nhìn theo bờ biển cong chữ S, ngày cuối 31/03/1975 nó rơi đúng vào thành phố biển đẹp nhất nước ta. Những ai có mặt ở Nha Trang ngày tháng đó còn nhớ, từng đoàn người từ phía bắc Huế, Đà nẵng, hay miền cao Kontum, Pleiku các ngã đổ về Nha Trang, dân thì tìm đường vào Sàigòn, lính tráng thì kéo về Quân Đoàn.2 để tái phối trí.

Và Nha Trang mất! Mở đầu cho tháng Tư nối tiếp, tôi cũng như mọi ngườii, không thể nào gột xóa khỏi ký ức, một mốc thời gian đầy những chia ly, tan tác cùng đắng cay. Nay thân trôi dạt tha hương nhớ về tháng Tư xưa trong niềm đau, và những bài viết này, cũng chỉ là để nhớ lại những sự kiện, của những ngày tháng Tư không thể nào quên…

Ngày 25-03  tin Khánh Dương mất, bần thần ngẫn ngơ như kẻ mất hồn, thẫn thờ tự hỏi có quyết định gì khác hơn cho Nha Trang, sao toàn là những chuyện quay lưng, mà không một lần vung tay gươm, tay súng, dẫu có chết cũng mát lòng. Để rồi cảm được cái mong manh của Nha Trang, phải chăng có những quyết định đến từ cái giận lẫy thiếu sáng suốt, đi đến rút quân hay bỏ ngõ, và tin lực lượng Dù cùng Biệt Động, có cả SĐ23 rút từ BMT về, cũng đang rút dần xuống phía nam vào những ngày cuối tháng Ba.

Cảm giác mất mát nghe lớn dần trong lòng, khi nghĩ tới lúc phải bỏ Nha Trang mà đi! Trên đường bộ xuôi nam, bọn du kích địa phương bắn vãi đạn vào dân, để ngăn chận những ai trốn chạy chúng, nhưng chúng cũng không giữ được người dân, từng đoàn di tản tiếp nối nhau men dọc theo mé biển tìm đường thoát. Nha Trang hấp hối từ đêm cuối 31/03 - Cầu Đá đầy những dân cùng tàu bè từ các tỉnh ngoài chạy vào, khu xóm Chutt mọi nhà đóng kín cửa, nơi đây trước vốn thường bình lặng, nay con đường phố nhỏ đầy những dân chạy loạn, họ táo tác kéo nhau đi trong cơn hốt hoảng.

Một ước ao chợt thèm! Nhiều thành phố đã bỏ trống, QĐ.I rồi II liên tiếp triệt thoái, sao không cho những thằng lính chúng tôi một lần được vung tay, còn gì chua chát hơn khi chưa một trận đánh, mà sao cảnh vật lại mang cái ảm đạm của của chiến trường lúc tan cuộc. Sau này được nghe chuyện Tướng Lê Minh Đảo, cùng SĐ18 của ông với mặt trận Long Khánh, trong những ngày cuối tháng Tư đen, không ít người lính ngày nào, từ ray rức đi đến tiếc nuối sao không một lần làm điều mình mong muốn, “nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”.

Cầu Đá có vài chiếc tàu HQ nhổ neo rời bến, con tàu với những người dân đặc kín trên đó, chúng cũng đang ra khơi, nhưng lần này hình ảnh không còn là những con tàu ngày nào cày trên sóng vẫy vùng, mà là một cái gì luộm thuộm như những người thương binh đang dìu nhau sau trận chiến. Nhìn quanh Nha Trang, bước chân cộng quân còn đâu mãi Dục Mỹ, Lam Sơn, mà thành phố đã mang cái nét cam phận buông xuôi! Một nỗi trống vắng lớn lao xâm chiếm, theo linh cảm mà đảo mắt nhìn quanh cho cái nhìn lần cuối, cảnh vật mờ mờ như trong làn khói sương. Mắt ướt và cay!

Cho tới ngay cả lúc đó vẫn không nghĩ rằng ra đi là vĩnh biệt… Trại cuối khi tôi được tha là trại Gia Trung, ngay chân đèo Mang Giang, Pleiku, trên đường về cứ ngỡ rằng sẽ lại được ghé Nha Trang… Nhưng chuyện hội ngộ dù chỉ một thoáng chốc, thì sự tương phùng cũng cần một cái duyên, cái mệnh biệt ly đã định thì dù chỉ trong gang tấc, cũng không thể đến được với nhau… Anh lái xe, một lính cũ pháo binh miền nam, tỏ ra tiếc cho tôi không thể về lại Nha Trang, vì xe chỉ chạy đường ngoài không vào thành phố, và tôi cũng không còn tiền xe để mà đi Nha Trang.

Ban đầu cứ muốn ghé bừa Nha Trang rồi sau đó tìm cách về lại Sài gòn sau, nhưng cái khó về tiền bạc không cho phép, tiền trại phát chỉ vừa đủ vé xe cùng vài bửa ăn khoai sắn, bán đi cái chăn nhà binh cũ cũng không hơn được mấy, chỉ giúp cho bửa ăn được khá thêm đôi chút. Và một cái gì đó như duyên định chia lìa đã khiến xui, mà mọi việc xảy ra đã không theo ý, vả lại đã chục năm hơn biết có còn cảnh cũ, đành thôi cứ về Sài gòn đi rồi sẽ tính sau.

Cuộc bể dâu nào mà không mang theo đổi thay cùng mất mát? Sau cuộc chiến là tù đày, tan tác, với chia ly, chỉ toàn là nhọc nhằn bủa vây khiến cuộc sống không chút niềm vui, dẫu chỉ là đơn giản tầm thường… Những khó khăn ngay sau khi được phóng thích, mà không một cơ hội trở lại Nha Trang, thành phố biển nơi có người con gái thương tôi, không biết bây giờ em ở đâu, phiêu bạt phương nào.

Thời gian gió thoảng, có hơn bốn mươi năm rồi kể từ lần cuối đó, cái hoảng loạn của Nha Trang trong tôi chưa thể nào quên, và cũng chưa một lần về lại Nha Trang, để tìm lại cái an bình của những buổi hoàng hôn ngày nào, hai đứa bên nhau lặng nghe sóng biển, hay từ Bình Tân đưa nhau về Chutt mà nghe ly cà phê đậm ấm hơn trong gió đêm.

Tháng tư lại về, người ta đua nhau nhắc nhở đến cái khoảng thời gian đau buồn của đất nước, lại càng khơi gợi trong tôi vết thương cũ, cái đau càng nhói buốt bao nhiêu thì lại càng nhớ đến người mình thương bấy nhiêu, như trong cái bỏng lửa ta thèm cái dịu mát của làn nước.

Nha Trang vẫn mãi mãi in sâu trong ký ức, cùng hình ảnh của người con gái tôi thương, mà từ sau ngày cuối tháng Ba đó đến nay chưa được một lần gặp lại. Nhớ quá Nha Trang… Nhớ biển… Nhớ nụ cười người con gái với mái tóc demi-garçon.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

PHIẾM HỔ PHÚ - CAO BỒI GIÀ

Vui xuân vui tết, bàn tếu táo tào lao,mươi chuyện nhặt gom kim cổ.

Xem Thêm

Nghĩa tử Nghĩa tận - Hà Thương Thủ

Sám hối tâm tang trả nợ đời ?

Xem Thêm

NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Tuổi tác xa thêm mùa lỡ hẹn Ngập ngừng kỷ niệm muốn chôn vùi

Xem Thêm

Tiễn Tân Sửu Đón Nhâm Dần_ Trần Đức Phổ

Đầu xuân cầu chúc cho dân nước /Thoát cảnh tai ương ách đọa đày.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Tiên đoán - Hà Thượng Thủ ( Câu: "Phản bội đồng minh nên quả báo" cay đắng quá ! )

Cai gi cung co mat phai va mat trai.Tuc ngu :" doi cha an man,doi con khat nuoc".Luat tuan hoan vay tra,tra vay.Thien ac dao dau...vv...Oan hon cua cac tu si,nan nhan chien cuoc vi bao ve non song.Oan hon cua nhung nguoi vuot bien+duong bo tim tu do bi vui thay o bien dong+rung nui...Nhung oan khuat,uat han tu toi...ngay dem keu gao su tra le cong ly cho su mat mat chinh dang cua ho."Thien vong khoi khoi,thua ma khong lot.Van te Thap loai chung sinh.Van te cac tu si hy sinh vi bao ve non song dat nuoc van con vang ren moi nam vao ngay ky niem cua ho...

Xem Thêm

Đề bài :Philippines muốn đổi y tá lấy vaccine Covid-19

Xuất khẫu Lao động kiễu Philippine mới nên gọi là xuất khẩu lao động... Còn xuất khẩu lao đông kiễu XHCNVN chỉ đi làm cu li, bán sức lao đông với gía rẻ, còn bị đám đầu nậu trong nước nó hút thêm máu... BAo giờ XHCNVN mới có loại lao động cao cấp này để hãnh diện với đời là VN ta vô Địt...?? còn không chỉ là bán băp thit kiếm ăn...Làm nhiều mà hưởng ít...!!!! B́ất hạnh cho dân VN...thông minh,cần cù mà không được hướng nghiệp đúng cách....??????

Xem Thêm

TIN MỚI

PHIẾM HỔ PHÚ - CAO BỒI GIÀ

Vui xuân vui tết, bàn tếu táo tào lao,mươi chuyện nhặt gom kim cổ.

Xem Thêm

Nghĩa tử Nghĩa tận - Hà Thương Thủ

Sám hối tâm tang trả nợ đời ?

Xem Thêm

NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Tuổi tác xa thêm mùa lỡ hẹn Ngập ngừng kỷ niệm muốn chôn vùi

Xem Thêm

Tiễn Tân Sửu Đón Nhâm Dần_ Trần Đức Phổ

Đầu xuân cầu chúc cho dân nước /Thoát cảnh tai ương ách đọa đày.

Xem Thêm

Thiền sư chết đi nhưng vẫn sống mãi trong tôi đôi mắt sâu róm của người.! Nguyễn Bá Chổi

Thiền sư chết đi nhưng vẫn sống mãi trong tôi đôi mắt sâu róm của người.!

Xem Thêm

TRONG HÀNH LÝ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mộng chinh yên hơn một lần lỡ dở Khách tang bồng đành uống rượu đêm suông

Xem Thêm

Trang Lá cải ngày 25 -01 -2022: Mải kiếm cái Mặt Bác Hồ giống mặt HCM không được, nên trễ

Duy Phương: "Nghệ sĩ bây giờ có tài giỏi đến đâu cũng chỉ là đàn em của tôi"

Xem Thêm

Trang Lá cải ngày 24 -01 -2022

Đàm Vĩnh Hưng: Những người xúc phạm, chà đạp tôi phải trả giá trước pháp luật

Xem Thêm