Cà Kê Dê Ngỗng

Trung Quốc không còn là kẻ sao chép. Họ đã trở thành siêu cường công nghệ

Quá trình chuyển đổi từ một công xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu thành một siêu cường công nghệ cao hoàn toàn không phải sự tình cờ.


alt
David Dodwell, một nhà nghiên cứu những thách thức toàn cầu, khu vực và Hồng Kông ngày 23/3/2017 có bài phân tích trên South China Morning Post: “Đáng sợ: Trung Quốc đang trên đường thống trị công nghệ toàn cầu” (Be afraid: China is on the path to global technology dominance).
Quan sát sự phát triển như vũ bão của sự phát triển khoa học, công nghệ kỹ thuật tại Trung Quốc, David Dodwell đúc kết:
Sự khác biệt chính giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc không phải là chủ nghĩa tư bản với chủ nghĩa cộng sản. Thay vào đó, sự khác biệt nằm ở chỗ một quốc gia được điều hành bởi các luật sư, quốc gia kia được dẫn dắt bởi các kỹ sư.
Không một nơi nào mà sự bắt kịp xu thế bùng nổ công nghệ kỹ thuật số cũng như ứng dụng của nó với cuộc sống thường ngày của hàng trăm triệu người tiêu dùng lại thật và đáng kinh ngạc như ở Trung Quốc.
Những điều tai nghe mắt thấy
Nếu hỏi một người Mỹ hay một người châu Âu về công nghệ Trung Quốc, hầu hết họ sẽ cười phá lên và nói rằng, Trung Quốc vẫn là quê hương của những thứ sao chép rẻ tiền, những thứ vẫn lấp đầy kệ hàng của chuỗi siêu thị bán lẻ Walmart.
Những nhận thức “nguy hiểm” này đã được phản ánh ngay tại cuộc họp Hội đồng Tư vấn Kinh doanh APEC (ABAC) năm ngoái, lần thứ nhất tổ chức ở San Francisco, Mỹ và lần thứ 2 tổ chức tại Thâm Quyến, Quảng Đông, Trung Quốc.
Điều đầu tiên David Dodwell và các cộng sự của ông nhận thấy là, internet ông sử dụng và làm việc tại Thâm Quyến nhanh hơn internet ở San Francisco.
Thứ hai là các đồng nghiệp Trung Quốc của ông thanh toán tất cả các dịch vụ thường ngày thông qua ứng dụng AliPay trên điện thoại thông minh của họ.
Kinh ngạc hơn là những công nghệ thông minh được trưng bày bởi các hãng PayPal, Google hay Dolby đã không nhằm nhò gì so với Huawei, nơi 40% trong tổng số 170 ngàn nhân viên của họ đang làm công tác nghiên cứu thuần túy.
Những kết quả nghiên cứu của họ sẽ đặt nền tảng cho công nghệ 5-G trên toàn Trung Quốc vào năm 2020.
Ở Thượng Hải, có khoảng 450 ngàn xe đạp đậu xung quanh các tụ điểm trung tâm, người ta chỉ cần bật điện thoại, mở ứng dụng Mobike trên đó, quét mã QR trên xe đạp là có thể dùng nó, AliPay sẽ tính tiền đặt cọc và phí sử dụng xe đạp theo giờ.
Xe đạp được theo dõi bởi hệ thống định vị vệ tinh GPS.
Cuộc cách mạng thanh toán điện tử này ở Trung Quốc đã bỏ xa phần còn lại của thế giới. Trong khi thị trường thanh toán kỹ thuật số của Trung Quốc hiện nay lớn hơn Hoa Kỳ 50 lần.
Ở tầm cao hơn và cũng đặt ra thách thức nghiêm trọng hơn với phần còn lại của thế giới về khoa học công nghệ, kính viễn vọng radio bán kính 500 mét đặt ở Quý Châu đã đánh dấu sự bắt đầu của Trung Quốc trong việc tham gia cuộc tìm kiếm toàn cầu về sự sống ngoài trái đất.
Ngoài ra còn một danh sách các sản phẩm công nghệ cao tại Trung Quốc như siêu máy tính Sunway TaihuLight đến nay được cho là nhanh nhất thế giới, sự phát triển công nghệ pin lithium, hay mạch máu được làm từ tế bào gốc bằng công nghệ in 3D...
Bước lột xác, chuyển mình
Quá trình chuyển đổi từ một công xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu thành một siêu cường công nghệ cao hoàn toàn không phải sự tình cờ.
Quay trở lại những năm 2000, các kỹ sư Trung Quốc trong vai trò cán bộ đảng (Cộng sản Trung Quốc) đã nhận ra rằng: tiếp tục để các doanh nghiệp của mình duy trì vai trò “xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu” sẽ là một trò chơi vô ích.
Dù họ đã chiếm được thị phần lắp ráp chi phí thấp trong chuỗi cung ứng toàn cầu của các doanh nghiệp toàn thế giới, nhưng điều này chỉ khiến hàng triệu người lao động nhập cư Trung Quốc mãi sống trong cảnh đói nghèo thật sự.
Trong khi đó Trung Quốc lúc này đang phải nhập khẩu các thành phần giá trị gia tăng cao từ các nhà sản xuất tại Mỹ, Nhật Bản, Đức và Hàn Quốc.
Những kỹ sư Trung Quốc nhanh chóng phát hiện ra rằng, nếu họ mong muốn xây dựng một nền kinh tế tiêu dùng trung lưu, người lao động Trung Quốc sẽ phải kiếm được mức lương cao hơn nhiều.
Điều này có nghĩa là năng suất lao động phải cao hơn, và công nghệ – kỹ thuật phải giúp cho các thành phần phức tạp có giá trị gia tăng cao được sản xuất ngay tại Trung Quốc.
Từ đó Trung Quốc xây dựng Chương trình năm 2025, thu hút hàng tỉ USD đổ vào nghiên cứu nội địa, mua lại các doanh nghiệp công nghệ và chất xám công nghệ nước ngoài, bất cứ khi nào và ở đâu có thể.
Trong vòng 2 năm qua, các chuyên gia công nghệ cao, đặc biệt là tại Hoa Kỳ đã hoảng loạn trước xu thế chảy máu chất xám sang Trung Quốc.
Robert Atkinson, Chủ tịch Quỹ Công nghệ thông tin và đổi mới (Information Technology and Innovation Foundation) tháng Giêng vừa qua đã cảnh báo Quốc hội Hoa Kỳ:
“Trung Quốc đã lao vào cuộc chiến xâm lược công nghệ bằng trăm phương ngàn kế để thao túng thị trường và ăn cắp bừa bãi công nghệ, ép buộc Mỹ chuyển giao các bí quyết”.
Thật ra chính phủ Trung Quốc chẳng làm bất cứ điều gì đặc biệt hay “tiểu thuyết” như thế. Sáng kiến Made in China 2025 được xây dựng trên nền tảng kế hoạch chi tiết của Đức để phát triển Cách mạng Công nghiệp 4.0.
Có điều gì đó tuyệt vời hay kỳ lạ ở đây, thì đó chính là tốc độ và hiệu quả mà họ xây dựng được công nghệ này một cách tự lực cánh sinh ngay từ đầu.
Tổng cộng đã có 19 phòng thí nghiệm công nghệ đã được thiết lập ở các trường đại học trên cả nước. Giáo dục STEM (khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học) đang được ưu tiên trên toàn quốc.
Một chương trình thu hút nhân tài toàn cầu với tên gọi “Kế hoạch ngàn người” đã được triển khai khắp thế giới để mời chào các nhà khoa học danh tiếng.
Có thể ông Robert Alkinson hơi mất bình tĩnh và cảnh giác với những tác động lớn toàn cầu về những gì đang xảy ra ở Trung Quốc.
Từ một nền kinh tế lạc hậu 3 thập kỷ trước, Trung Quốc đã nhanh chóng lột xác như ngày nay từ chỗ thiếu cơ sở hạ tầng, thiếu nền tảng công nghệ và một khu vực siêu cạnh tranh khốc liệt, theo cách nhảy cóc mà phần còn lại của thế giới khó tưởng tượng được.
Năm 2015, Huawei đã trở thành tổ chức công bố các bằng sáng chế quốc tế mới lớn nhất thế giới.
Theo Tổ chức Sở hữu trí tuệ thế giới, các ứng dụng và bằng sáng chế mới của Trung Quốc đã tăng vọt từ con số 0 vào đầu thế kỷ này, lên đến 928 ngàn sáng chế trong năm 2014, nhiều hơn Mỹ 40% (579 ngàn sáng chế), gấp 3 lần Nhật Bản (326 ngàn sáng chế).
Các kỹ sư Trung Quốc trong vai trò quan chức lãnh đạo không chỉ đơn giản được thúc đẩy bởi nhiệm vụ lãnh đạo khoa học công nghệ hay sự sợ hãi vì phụ thuộc công nghệ nước ngoài.
Họ ghét sự thâm hụt khổng lồ về chi phí bản quyền và giấy phép công nghệ nếu phụ thuộc vào nước ngoài. Từ con số thanh toán bản quyền cho sở hữu trí tuệ bằng 0 năm 2000, ngày nay Trung Quốc đã phải trả 20 tỉ USD mỗi năm tiền bản quyền sở hữu trí tuệ.
Hiện tại các doanh nghiệp Trung Quốc kiếm được ít hơn từ công nghệ nước ngoài với chi phí bản quyền 1 tỉ USD mỗi năm, trong khi họ kiếm được rất nhiều từ bản quyền công nghệ trong nước với chi phí bản quyền lên tới 18 tỉ USD.
David Dodwell kết luận: chừng nào Trung Quốc còn được chi phối bởi các kỹ sư, sự biến đổi chóng mặt này sẽ còn gây sốc, đe dọa và thách thức phần còn lại của thế giới trong nhiều thập kỷ tới.
Ông nghi ngờ cách người Mỹ sẽ phản ứng theo những gì họ biết rõ nhất, giống như các luật sư.
Bài học nào cho Việt Nam?
Cá nhân người viết cho rằng, những gì tác giả David Dodwell nêu ra trong bài viết này không chỉ là tiếng chuông báo động đối với Hoa Kỳ hay phần còn lại của thế giới, mà cũng là tiếng chuông báo động, đồng thời là bài học quý cho Việt Nam.
Là một quốc gia láng giềng có nhiều duyên nợ với Trung Quốc, hai nước hiện đang còn những tranh chấp, bất đồng phức tạp do lịch sử để lại trên Biển Đông và 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa như chúng tôi đã nhiều lần phản ánh, tâm lý chung của không ít người Việt là ác cảm khi nhắc đến Trung Quốc.
Do đó, những cái mà chúng ta thấy được, nghe được và hiểu được về Trung Quốc có lẽ cũng không khác ông Robert Alkinson.
Thậm chí cái nhìn của nhiều người trong chúng ta còn mang nặng màu sắc cảm xúc hơn ông ấy.
Những vấn đề lịch sử, chính trị, những vấn đề pháp lý còn tồn tại trong quan hệ Việt – Trung đã khúc xạ vào nhận thức và đời sống xã hội đã khiến không ít người trong chúng ta không thấy được sự lột xác của họ về khoa học công nghệ, kinh tế để trở thành một siêu cường đang lên như hiện nay.
Chính cách nhìn ấy, nhận thức ấy càng nhân lên những bức xúc trong mỗi người khi Trung Quốc có các hành động leo thang quân sự thô bạo trên Biển Đông. Cảm xúc ấy chi phối chúng ta theo mỗi hành động của Trung Quốc.
Nhưng cái quan trọng mà chúng ta không thấy được, không tìm cách tìm hiểu xem làm thế nào Trung Quốc có thể bồi lấp, xây dựng những hòn đảo nhân tạo khổng lồ từ các rặng san hô giữa Biển Đông xa đất liền của họ cả ngàn cây số, ngoài việc lên án tính chất bất hợp pháp, hung hăng và ý đồ độc chiếm Biển Đông.
Bởi vậy, qua bài viết của tác giả David Dodwell, cá nhân người viết thiết nghĩ rằng, muốn bảo vệ cơ đồ mà cha ông ta để lại, người Việt ngày nay không còn cách nào khác, là phải biết tự lực tự cường.
Bài học quý giá trong sự chuyển mình, lột xác mà Trung Quốc đã, đang và sẽ tiếp tục thực hiện rất nên và rất đáng để chúng ta nghiên cứu, tìm hiểu một cách nghiêm túc, cầu thị, để phát triển đất nước.
Bài học đầu tiên và quan trọng nhất ở đây là phải ý thức rõ tầm quan trọng, có chiến lược lâu dài và kế hoạch cụ thể để khai thác nguồn tài nguyên con người Việt Nam trong cũng như ngoài nước.
Tài nguyên thiên nhiên là hữu hạn, nhưng tài nguyên con người là vô hạn.
Rõ ràng so với Việt Nam thì Trung Quốc có lợi thế so sánh về kích thước nền kinh tế và túi tiền quá chênh lệch. Trung Quốc có thể đổ rất nhiều tiền cho khoa học công nghệ, chúng ta không thể chạy đua với họ chỉ đơn thuần bằng tiền bạc, kinh tế.
Nhưng xét trên tinh thần quốc gia dân tộc, lòng yêu nước và mong muốn đóng góp cho quê hương, cũng như tố chất của các nhà khoa học Việt Nam đẳng cấp quốc tế, người viết thiết nghĩ chúng ta không kém gì Trung Quốc.
Cái các nhà khoa học cần thiết nghĩ không chỉ nằm ở kinh phí hay cơ sở vật chất nghiên cứu được ưu tiên hết khả năng Việt Nam có thể, mà còn là sự trân trọng và tôn vinh của nhà nước và xã hội, là môi trường làm việc tự do, cơ chế thông thoáng, không còn những rào cản hành chính hay lý lịch...
Bài học quan trọng thứ hai là Việt Nam cần nhanh chóng xây dựng chiến lược khoa học công nghệ cho riêng mình trên nền tảng cuộc Cách mạng Công nghiệp 4.0.
Rõ ràng so với Trung Quốc, chúng ta đang đi sau họ.
Trong khi họ đã có những sản phẩm và hàng loạt bằng sáng chế mới dựa trên Kế hoạch Made in China 2025 xây dựng trên nền tảng Cách mạng Công nghiệp 4.0, thì ở Việt Nam ta, khái niệm này vẫn còn mới mẻ.
Nhưng nếu thực sự khao khát và quyết tâm thay đổi, thậm chí phải lột xác nền khoa học công nghệ nước nhà, người viết tin rằng Việt Nam sẽ làm được.
Khoa học công nghệ mới, internet và trí tuệ nhân tạo là những phương tiện kỳ diệu có thể giúp nước nhà trở nên hùng cường. Chúng ta nên nắm lấy, phải nắm lấy nếu không muốn bị tụt lại phía sau.
Nhưng đồng thời cũng phải ghi nhớ, cái gốc nằm ở chiều sâu văn hóa, bản sắc dân tộc phải luôn luôn được vun bồi, làm bệ phóng, làm bà đỡ cho các thành tựu công nghệ phát triển.
Bài học quan trọng thứ ba theo người viết, đó là chúng ta học tư duy và cách làm của các nước, tính toán dựa trên bối cảnh, điều kiện, đặc thù văn hóa và mục tiêu phát triển của Việt Nam chứ không phải nhập khẩu sản phẩm nước ngoài.
Điều này càng đặc biệt phải lưu tâm trong quan hệ với Trung Quốc, bởi lẽ khi lột xác, chuyển mình từ đại công xưởng hàng giá rẻ toàn cầu thành trung tâm công nghệ mới của thế giới, cái Trung Quốc muốn xuất khẩu ra ngoài là công nghệ ô nhiễm và lạc hậu.
Thậm chí họ có cả những định chế tài chính rất hùng hậu đứng sau, những kế hoạch hợp tác kinh tế – thương mại và đầu tư cơ sở hạ tầng rất hấp dẫn cho các nước đang phát triển và khát vốn.
Điều kiện giải ngân vốn vay Trung Quốc như người viết nhiều lần nhấn mạnh, không ngoài công nghệ lạc hậu/ô nhiễm, nhà thầu và thậm chí cả lao động tay chân của Trung Quốc.
Với riêng Việt Nam, các dự án do nhà thầu Trung Quốc phụ trách do vay vốn của họ còn thêm một đặc trưng nữa là chậm tiến độ, đội vốn cao.
Rõ ràng đây là những thực tiễn không thể bỏ qua, nếu không muốn nói là phải nghiên cứu rất kỹ lưỡng để tìm căn nguyên và chế tài đối phó tận gốc.
Bởi khi tính toán của ngoại bang kết hợp và bén rễ với lòng tham của một bộ phận nào đó, cái giá mà đất nước, dân tộc phải trả sẽ rất lớn, không chỉ là những dự án ngàn tỉ đắp chiếu mà vẫn phải trả lãi nợ vay.
Chia sẻ bài viết này đến với quý bạn đọc, chúng tôi không có mong muốn nào hơn ngoài việc thêm một tiếng nói cổ vũ tinh thần dân tộc độc lập tự cường, nhìn thẳng sự thật, biết người biết ta, học cái hay của người, thấy và tránh cái dở của mình để nước nhà phát triển, thịnh vượng.
Nếu chỉ thấy và chỉ biết mỗi cái dở của Trung Quốc trong bang giao quốc tế và âm mưu độc chiếm Biển Đông mà không thấy cái hay của họ, cái mạnh của họ và làm thế nào họ có thể lột xác như vậy, rõ ràng sẽ là một thiếu sót lớn.
A Nguyen chuyen

Bàn ra tán vào (3)

TONY TINH
Nếu là tin được HNPĐ "chuyển", xin vui lòng cho biết "nguồn". Rất cám ơn.

----------------------------------------------------------------------------------

Cu
Thấy “Made in Tung Cuốc” là em “bức xúc” dồi. Mua về dùng ? Hell, no.

----------------------------------------------------------------------------------

Ân Đình
Đây là ý kiến, bàn đề. Nhưng Tàu phù "ăn cắp" có trong DNA rồi! Nguồn: http://www.scmp.com/business/global-economy/article/2081771/be-afraid-china-path-global-technology-dominance

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Trung Quốc không còn là kẻ sao chép. Họ đã trở thành siêu cường công nghệ

Quá trình chuyển đổi từ một công xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu thành một siêu cường công nghệ cao hoàn toàn không phải sự tình cờ.


alt
David Dodwell, một nhà nghiên cứu những thách thức toàn cầu, khu vực và Hồng Kông ngày 23/3/2017 có bài phân tích trên South China Morning Post: “Đáng sợ: Trung Quốc đang trên đường thống trị công nghệ toàn cầu” (Be afraid: China is on the path to global technology dominance).
Quan sát sự phát triển như vũ bão của sự phát triển khoa học, công nghệ kỹ thuật tại Trung Quốc, David Dodwell đúc kết:
Sự khác biệt chính giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc không phải là chủ nghĩa tư bản với chủ nghĩa cộng sản. Thay vào đó, sự khác biệt nằm ở chỗ một quốc gia được điều hành bởi các luật sư, quốc gia kia được dẫn dắt bởi các kỹ sư.
Không một nơi nào mà sự bắt kịp xu thế bùng nổ công nghệ kỹ thuật số cũng như ứng dụng của nó với cuộc sống thường ngày của hàng trăm triệu người tiêu dùng lại thật và đáng kinh ngạc như ở Trung Quốc.
Những điều tai nghe mắt thấy
Nếu hỏi một người Mỹ hay một người châu Âu về công nghệ Trung Quốc, hầu hết họ sẽ cười phá lên và nói rằng, Trung Quốc vẫn là quê hương của những thứ sao chép rẻ tiền, những thứ vẫn lấp đầy kệ hàng của chuỗi siêu thị bán lẻ Walmart.
Những nhận thức “nguy hiểm” này đã được phản ánh ngay tại cuộc họp Hội đồng Tư vấn Kinh doanh APEC (ABAC) năm ngoái, lần thứ nhất tổ chức ở San Francisco, Mỹ và lần thứ 2 tổ chức tại Thâm Quyến, Quảng Đông, Trung Quốc.
Điều đầu tiên David Dodwell và các cộng sự của ông nhận thấy là, internet ông sử dụng và làm việc tại Thâm Quyến nhanh hơn internet ở San Francisco.
Thứ hai là các đồng nghiệp Trung Quốc của ông thanh toán tất cả các dịch vụ thường ngày thông qua ứng dụng AliPay trên điện thoại thông minh của họ.
Kinh ngạc hơn là những công nghệ thông minh được trưng bày bởi các hãng PayPal, Google hay Dolby đã không nhằm nhò gì so với Huawei, nơi 40% trong tổng số 170 ngàn nhân viên của họ đang làm công tác nghiên cứu thuần túy.
Những kết quả nghiên cứu của họ sẽ đặt nền tảng cho công nghệ 5-G trên toàn Trung Quốc vào năm 2020.
Ở Thượng Hải, có khoảng 450 ngàn xe đạp đậu xung quanh các tụ điểm trung tâm, người ta chỉ cần bật điện thoại, mở ứng dụng Mobike trên đó, quét mã QR trên xe đạp là có thể dùng nó, AliPay sẽ tính tiền đặt cọc và phí sử dụng xe đạp theo giờ.
Xe đạp được theo dõi bởi hệ thống định vị vệ tinh GPS.
Cuộc cách mạng thanh toán điện tử này ở Trung Quốc đã bỏ xa phần còn lại của thế giới. Trong khi thị trường thanh toán kỹ thuật số của Trung Quốc hiện nay lớn hơn Hoa Kỳ 50 lần.
Ở tầm cao hơn và cũng đặt ra thách thức nghiêm trọng hơn với phần còn lại của thế giới về khoa học công nghệ, kính viễn vọng radio bán kính 500 mét đặt ở Quý Châu đã đánh dấu sự bắt đầu của Trung Quốc trong việc tham gia cuộc tìm kiếm toàn cầu về sự sống ngoài trái đất.
Ngoài ra còn một danh sách các sản phẩm công nghệ cao tại Trung Quốc như siêu máy tính Sunway TaihuLight đến nay được cho là nhanh nhất thế giới, sự phát triển công nghệ pin lithium, hay mạch máu được làm từ tế bào gốc bằng công nghệ in 3D...
Bước lột xác, chuyển mình
Quá trình chuyển đổi từ một công xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu thành một siêu cường công nghệ cao hoàn toàn không phải sự tình cờ.
Quay trở lại những năm 2000, các kỹ sư Trung Quốc trong vai trò cán bộ đảng (Cộng sản Trung Quốc) đã nhận ra rằng: tiếp tục để các doanh nghiệp của mình duy trì vai trò “xưởng sản xuất hàng giá rẻ toàn cầu” sẽ là một trò chơi vô ích.
Dù họ đã chiếm được thị phần lắp ráp chi phí thấp trong chuỗi cung ứng toàn cầu của các doanh nghiệp toàn thế giới, nhưng điều này chỉ khiến hàng triệu người lao động nhập cư Trung Quốc mãi sống trong cảnh đói nghèo thật sự.
Trong khi đó Trung Quốc lúc này đang phải nhập khẩu các thành phần giá trị gia tăng cao từ các nhà sản xuất tại Mỹ, Nhật Bản, Đức và Hàn Quốc.
Những kỹ sư Trung Quốc nhanh chóng phát hiện ra rằng, nếu họ mong muốn xây dựng một nền kinh tế tiêu dùng trung lưu, người lao động Trung Quốc sẽ phải kiếm được mức lương cao hơn nhiều.
Điều này có nghĩa là năng suất lao động phải cao hơn, và công nghệ – kỹ thuật phải giúp cho các thành phần phức tạp có giá trị gia tăng cao được sản xuất ngay tại Trung Quốc.
Từ đó Trung Quốc xây dựng Chương trình năm 2025, thu hút hàng tỉ USD đổ vào nghiên cứu nội địa, mua lại các doanh nghiệp công nghệ và chất xám công nghệ nước ngoài, bất cứ khi nào và ở đâu có thể.
Trong vòng 2 năm qua, các chuyên gia công nghệ cao, đặc biệt là tại Hoa Kỳ đã hoảng loạn trước xu thế chảy máu chất xám sang Trung Quốc.
Robert Atkinson, Chủ tịch Quỹ Công nghệ thông tin và đổi mới (Information Technology and Innovation Foundation) tháng Giêng vừa qua đã cảnh báo Quốc hội Hoa Kỳ:
“Trung Quốc đã lao vào cuộc chiến xâm lược công nghệ bằng trăm phương ngàn kế để thao túng thị trường và ăn cắp bừa bãi công nghệ, ép buộc Mỹ chuyển giao các bí quyết”.
Thật ra chính phủ Trung Quốc chẳng làm bất cứ điều gì đặc biệt hay “tiểu thuyết” như thế. Sáng kiến Made in China 2025 được xây dựng trên nền tảng kế hoạch chi tiết của Đức để phát triển Cách mạng Công nghiệp 4.0.
Có điều gì đó tuyệt vời hay kỳ lạ ở đây, thì đó chính là tốc độ và hiệu quả mà họ xây dựng được công nghệ này một cách tự lực cánh sinh ngay từ đầu.
Tổng cộng đã có 19 phòng thí nghiệm công nghệ đã được thiết lập ở các trường đại học trên cả nước. Giáo dục STEM (khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học) đang được ưu tiên trên toàn quốc.
Một chương trình thu hút nhân tài toàn cầu với tên gọi “Kế hoạch ngàn người” đã được triển khai khắp thế giới để mời chào các nhà khoa học danh tiếng.
Có thể ông Robert Alkinson hơi mất bình tĩnh và cảnh giác với những tác động lớn toàn cầu về những gì đang xảy ra ở Trung Quốc.
Từ một nền kinh tế lạc hậu 3 thập kỷ trước, Trung Quốc đã nhanh chóng lột xác như ngày nay từ chỗ thiếu cơ sở hạ tầng, thiếu nền tảng công nghệ và một khu vực siêu cạnh tranh khốc liệt, theo cách nhảy cóc mà phần còn lại của thế giới khó tưởng tượng được.
Năm 2015, Huawei đã trở thành tổ chức công bố các bằng sáng chế quốc tế mới lớn nhất thế giới.
Theo Tổ chức Sở hữu trí tuệ thế giới, các ứng dụng và bằng sáng chế mới của Trung Quốc đã tăng vọt từ con số 0 vào đầu thế kỷ này, lên đến 928 ngàn sáng chế trong năm 2014, nhiều hơn Mỹ 40% (579 ngàn sáng chế), gấp 3 lần Nhật Bản (326 ngàn sáng chế).
Các kỹ sư Trung Quốc trong vai trò quan chức lãnh đạo không chỉ đơn giản được thúc đẩy bởi nhiệm vụ lãnh đạo khoa học công nghệ hay sự sợ hãi vì phụ thuộc công nghệ nước ngoài.
Họ ghét sự thâm hụt khổng lồ về chi phí bản quyền và giấy phép công nghệ nếu phụ thuộc vào nước ngoài. Từ con số thanh toán bản quyền cho sở hữu trí tuệ bằng 0 năm 2000, ngày nay Trung Quốc đã phải trả 20 tỉ USD mỗi năm tiền bản quyền sở hữu trí tuệ.
Hiện tại các doanh nghiệp Trung Quốc kiếm được ít hơn từ công nghệ nước ngoài với chi phí bản quyền 1 tỉ USD mỗi năm, trong khi họ kiếm được rất nhiều từ bản quyền công nghệ trong nước với chi phí bản quyền lên tới 18 tỉ USD.
David Dodwell kết luận: chừng nào Trung Quốc còn được chi phối bởi các kỹ sư, sự biến đổi chóng mặt này sẽ còn gây sốc, đe dọa và thách thức phần còn lại của thế giới trong nhiều thập kỷ tới.
Ông nghi ngờ cách người Mỹ sẽ phản ứng theo những gì họ biết rõ nhất, giống như các luật sư.
Bài học nào cho Việt Nam?
Cá nhân người viết cho rằng, những gì tác giả David Dodwell nêu ra trong bài viết này không chỉ là tiếng chuông báo động đối với Hoa Kỳ hay phần còn lại của thế giới, mà cũng là tiếng chuông báo động, đồng thời là bài học quý cho Việt Nam.
Là một quốc gia láng giềng có nhiều duyên nợ với Trung Quốc, hai nước hiện đang còn những tranh chấp, bất đồng phức tạp do lịch sử để lại trên Biển Đông và 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa như chúng tôi đã nhiều lần phản ánh, tâm lý chung của không ít người Việt là ác cảm khi nhắc đến Trung Quốc.
Do đó, những cái mà chúng ta thấy được, nghe được và hiểu được về Trung Quốc có lẽ cũng không khác ông Robert Alkinson.
Thậm chí cái nhìn của nhiều người trong chúng ta còn mang nặng màu sắc cảm xúc hơn ông ấy.
Những vấn đề lịch sử, chính trị, những vấn đề pháp lý còn tồn tại trong quan hệ Việt – Trung đã khúc xạ vào nhận thức và đời sống xã hội đã khiến không ít người trong chúng ta không thấy được sự lột xác của họ về khoa học công nghệ, kinh tế để trở thành một siêu cường đang lên như hiện nay.
Chính cách nhìn ấy, nhận thức ấy càng nhân lên những bức xúc trong mỗi người khi Trung Quốc có các hành động leo thang quân sự thô bạo trên Biển Đông. Cảm xúc ấy chi phối chúng ta theo mỗi hành động của Trung Quốc.
Nhưng cái quan trọng mà chúng ta không thấy được, không tìm cách tìm hiểu xem làm thế nào Trung Quốc có thể bồi lấp, xây dựng những hòn đảo nhân tạo khổng lồ từ các rặng san hô giữa Biển Đông xa đất liền của họ cả ngàn cây số, ngoài việc lên án tính chất bất hợp pháp, hung hăng và ý đồ độc chiếm Biển Đông.
Bởi vậy, qua bài viết của tác giả David Dodwell, cá nhân người viết thiết nghĩ rằng, muốn bảo vệ cơ đồ mà cha ông ta để lại, người Việt ngày nay không còn cách nào khác, là phải biết tự lực tự cường.
Bài học quý giá trong sự chuyển mình, lột xác mà Trung Quốc đã, đang và sẽ tiếp tục thực hiện rất nên và rất đáng để chúng ta nghiên cứu, tìm hiểu một cách nghiêm túc, cầu thị, để phát triển đất nước.
Bài học đầu tiên và quan trọng nhất ở đây là phải ý thức rõ tầm quan trọng, có chiến lược lâu dài và kế hoạch cụ thể để khai thác nguồn tài nguyên con người Việt Nam trong cũng như ngoài nước.
Tài nguyên thiên nhiên là hữu hạn, nhưng tài nguyên con người là vô hạn.
Rõ ràng so với Việt Nam thì Trung Quốc có lợi thế so sánh về kích thước nền kinh tế và túi tiền quá chênh lệch. Trung Quốc có thể đổ rất nhiều tiền cho khoa học công nghệ, chúng ta không thể chạy đua với họ chỉ đơn thuần bằng tiền bạc, kinh tế.
Nhưng xét trên tinh thần quốc gia dân tộc, lòng yêu nước và mong muốn đóng góp cho quê hương, cũng như tố chất của các nhà khoa học Việt Nam đẳng cấp quốc tế, người viết thiết nghĩ chúng ta không kém gì Trung Quốc.
Cái các nhà khoa học cần thiết nghĩ không chỉ nằm ở kinh phí hay cơ sở vật chất nghiên cứu được ưu tiên hết khả năng Việt Nam có thể, mà còn là sự trân trọng và tôn vinh của nhà nước và xã hội, là môi trường làm việc tự do, cơ chế thông thoáng, không còn những rào cản hành chính hay lý lịch...
Bài học quan trọng thứ hai là Việt Nam cần nhanh chóng xây dựng chiến lược khoa học công nghệ cho riêng mình trên nền tảng cuộc Cách mạng Công nghiệp 4.0.
Rõ ràng so với Trung Quốc, chúng ta đang đi sau họ.
Trong khi họ đã có những sản phẩm và hàng loạt bằng sáng chế mới dựa trên Kế hoạch Made in China 2025 xây dựng trên nền tảng Cách mạng Công nghiệp 4.0, thì ở Việt Nam ta, khái niệm này vẫn còn mới mẻ.
Nhưng nếu thực sự khao khát và quyết tâm thay đổi, thậm chí phải lột xác nền khoa học công nghệ nước nhà, người viết tin rằng Việt Nam sẽ làm được.
Khoa học công nghệ mới, internet và trí tuệ nhân tạo là những phương tiện kỳ diệu có thể giúp nước nhà trở nên hùng cường. Chúng ta nên nắm lấy, phải nắm lấy nếu không muốn bị tụt lại phía sau.
Nhưng đồng thời cũng phải ghi nhớ, cái gốc nằm ở chiều sâu văn hóa, bản sắc dân tộc phải luôn luôn được vun bồi, làm bệ phóng, làm bà đỡ cho các thành tựu công nghệ phát triển.
Bài học quan trọng thứ ba theo người viết, đó là chúng ta học tư duy và cách làm của các nước, tính toán dựa trên bối cảnh, điều kiện, đặc thù văn hóa và mục tiêu phát triển của Việt Nam chứ không phải nhập khẩu sản phẩm nước ngoài.
Điều này càng đặc biệt phải lưu tâm trong quan hệ với Trung Quốc, bởi lẽ khi lột xác, chuyển mình từ đại công xưởng hàng giá rẻ toàn cầu thành trung tâm công nghệ mới của thế giới, cái Trung Quốc muốn xuất khẩu ra ngoài là công nghệ ô nhiễm và lạc hậu.
Thậm chí họ có cả những định chế tài chính rất hùng hậu đứng sau, những kế hoạch hợp tác kinh tế – thương mại và đầu tư cơ sở hạ tầng rất hấp dẫn cho các nước đang phát triển và khát vốn.
Điều kiện giải ngân vốn vay Trung Quốc như người viết nhiều lần nhấn mạnh, không ngoài công nghệ lạc hậu/ô nhiễm, nhà thầu và thậm chí cả lao động tay chân của Trung Quốc.
Với riêng Việt Nam, các dự án do nhà thầu Trung Quốc phụ trách do vay vốn của họ còn thêm một đặc trưng nữa là chậm tiến độ, đội vốn cao.
Rõ ràng đây là những thực tiễn không thể bỏ qua, nếu không muốn nói là phải nghiên cứu rất kỹ lưỡng để tìm căn nguyên và chế tài đối phó tận gốc.
Bởi khi tính toán của ngoại bang kết hợp và bén rễ với lòng tham của một bộ phận nào đó, cái giá mà đất nước, dân tộc phải trả sẽ rất lớn, không chỉ là những dự án ngàn tỉ đắp chiếu mà vẫn phải trả lãi nợ vay.
Chia sẻ bài viết này đến với quý bạn đọc, chúng tôi không có mong muốn nào hơn ngoài việc thêm một tiếng nói cổ vũ tinh thần dân tộc độc lập tự cường, nhìn thẳng sự thật, biết người biết ta, học cái hay của người, thấy và tránh cái dở của mình để nước nhà phát triển, thịnh vượng.
Nếu chỉ thấy và chỉ biết mỗi cái dở của Trung Quốc trong bang giao quốc tế và âm mưu độc chiếm Biển Đông mà không thấy cái hay của họ, cái mạnh của họ và làm thế nào họ có thể lột xác như vậy, rõ ràng sẽ là một thiếu sót lớn.
A Nguyen chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

TIN MỚI

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

NHƯ CHIM SẺ HÓT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bởi ở đó, tình cảm được giãi bày ra bất tận, không dứt được tâm tư thanh thoát ...Chỉ có cuộc tình nó mang lại cho người đời mỗi ngày" Qui ne finira jamais

Xem Thêm

“khủng bố?” kinh hoàng tại Canada, 9 người thiệt mạng trên đường! 26 người bị thương

Một tài xế đã lao chiếc xe Ryder trắng phóng vào đám đông trên con đường đông đúc tại Toronto vào chiều nay, thứ 2. Hậu quả là 9 người thiệt mạng và ít nhất là 26 người bị thương.

Xem Thêm

Tổng thống Pháp Macron công du Hoa Kỳ

Hôm nay, 23/04/2018, tổng thống Pháp Emmanuel Macron và phu nhân lên đường công du Hoa Kỳ đến 25/04/2018. Đây là lần đầu tiên tổng thống Donald Trump tiếp một nguyên thủ nước ngoài với nghi lễ của một chuyến viếng thăm cấp nhà nước.

Xem Thêm

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm