Mỗi Ngày Một Chuyện
-
ĐÊM MÙA TỐI - CAO MỴ NHÂN
Song, cuộc đời không phải chỉ có 2 điểm đối nghịch: vinh quang và tủi nhục đâu, mà còn biết bao cung bậc điều hoà, để làm nên bản nhạc đời phức tạp, hợp xướng, giao hưởng vv... .
-
NỖI NHỚ MƠ HỒ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Tới khi học về tâm lý xã hội, tôi làm một bài luận đề, có đoạn..." phải từ từ bỏ bớt những gì không cần thiết, có nghĩa là quên bớt đi, để chỉ còn lại những cái, những điều đáng nhớ, cần nhớ hay phải nhớ thôi. .
-
NGƯỜI TRONG TRUYỆN - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ... .
-
LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Tôi khẳng định trong suy tư rằng: đúng quá đi chứ , những người có lương tri chiến sĩ QL/VNCH ít nhất phải trả lời như nhà văn Phan Nhật Nam vậy, dù có phải bày tỏ trong vai diễn đi nữa, mới xứng đáng chiến sĩ Quốc Gia..
-
DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Kỷ niệm để đời nhất đối với thiên tai đổ xuống dân nghèo là trận lụt trắng nước san bằng làng xã bên sông Thu Bồn năm đó, thủa thiếu tá Cao Điền (sau lên trung tá) làm quận trưởng Duy Xuyên. .
-
"QUỐC HOA" - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Dẫu Hoa Sen có đang là quốc hoa,....
-
MƯA BÓNG MÂY - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Từ đó, tôi biết mưa bóng mây thế nào, và cứ thế hình ảnh cơn mưa bóng mây cùng tôi lớn dần theo tuổi tác. .
-
CHẤT NHA PHIẾN HUẾ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Chưa hết, thi sĩ Tô Kiều Ngân còn đốt thêm giai đoạn: Mới gặp thôi, đã có cuộc hẹn hò....
-
ĐƯỜNG TRƯỜNG - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Đã tới San Jose, bà bạn đã đứng đợi, tươi cười hỏi: "Đi xa quá mệt không? Sao mình thấy Mỵ phờ phạc quá, đang buồn hả?" .
-
VỀ SACTO - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Là thí dụ: "dân tộc ta" tới đây, như để quên đi nỗi niềm gì đó, có quý vị ở đây đã 40 năm hay hơn, từ thủa lập quốc tị nạn, lại có rất đông quý vị từ khắp các tiểu bang Mỹ tới, kể cả quốc gia khác, và nhất là VN mới qua nữa ....
-
CÓ AI ĐANG ĐỢI - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Nhưng những khó khăn trở ngại lại là mục đích tiến tới, phải san bằng nỗi ưu tư chứ....
-
BAO GIỜ HẾT KHỔ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Bây giờ thì chịu, cái gì cũng có mặt riêng của nó, cả xã hội...văn minh, tiên tiến đều như vậy, làm sao giật lùi trở lại tình trạng khốn khổ mà mọi người muốn thoát khỏi, muốn rời xa...làm gì..
-
QUA BAO DẶM NHỚ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Tôi thường bị huyễn hoặc bởi ngôn ngữ thánh, sao anh không đọc lời thánh trong phong cách yêu thương? Tôi chỉ thực sự thấy thiên đường nơi trái tim nóng bỏng của mình....
-
ĐẦY SÂN LÁ RỤNG - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Do thế, chiều nay bắt gặp hình ảnh "Trăng và Thơ" của tác giả lúc nào cũng hoà hợp, ôn nhu trong cung cách sống, trong xử thế, khi nghĩ về, hay đứng trước vũ trụ mênh mông...với thế giới người hữu hạn....
-
BÔNG HOA TRẮNG NHỎ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Đoạn mở đầu vậy thôi, và cũng là đoạn mình nhớ đến trước nhất sáng nay, khi bất ngờ ngó thấy duy nhất bông hoa trắng nhỏ, trên ngọn một cây hoa mảnh khảnh....
-
<
- 1
- 2
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- 8
- 9
- 10
- 11
- 12
- 13
- 14
- 15
- 16
- 17
- 18
- 19
- 20
- 21
- 22
- 23
- 24
- 25
- 26
- 27
- 28
- 29
- 30
- 31
- 32
- 33
- 34
- 35
- 36
- 37
- 38
- 39
- 40
- 41
- 42
- 43
- 44
- 45
- 46
- 47
- 48
- 49
- 50
- 51
- 52
- 53
- 54
- 55
- 56
- 57
- 58
- 59
- 60
- 61
- 62
- 63
- 64
- 65
- 66
- 67
- 68
- 69
- 70
- 71
- 72
- 73
- 74
- 75
- 76
- 77
- 78
- 79
- 80
- 81
- 82
- 83
- 84
- 85
- 86
- 87
- 88
- 89
- 90
- 91
- 92
- 93
- 94
- 95
- 96
- 97
- 98
- 99
- 100
- 101
- 102
- 103
- 104
- 105
- 106
- 107
- 108
- 109
- 110
- 111
- 112
- 113
- 114
- 115
- 116
- 117
- 118
- 119
- 120
- 121
- 122
- 123
- 124
- 125
- 126
- 127
- 128
- 129
- 130
- 131
- 132
- 133
- 134
- 135
- 136
- 137
- 138
- 139
- 140
- 141
- 142
-
>

















